Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1644: Đại Hỷ Sự (1)

Cập nhật lúc: 12/04/2026 07:08

Dịch An đang cùng Ôn ma ma thương nghị cung vụ, thì nghe cung nữ hồi bẩm nói Hoàng đế qua đây rồi. Ôn ma ma không hổ là người lão phu nhân chọn lựa kỹ càng, chỉ một tháng thời gian đã hỗ trợ Dịch An để cô làm quen với cung vụ.

Dịch An đặt cuốn sổ trong tay xuống, đứng dậy nhìn về phía Hoàng đế đang đi vào cung điện hỏi: "Sao giờ này lại qua đây?"

Hoàng thượng nắm lấy tay cô nói: "Ta nghe nói mẫu hậu làm khó nàng rồi, cho nên đặc biệt qua đây xem thử."

Ngài là nghe nói Dịch An đùng đùng nổi giận từ Cung Từ Ninh đi ra, không yên tâm nên qua đây xem thử.

Dịch An cười nói: "Không có làm khó, chỉ là lại bổn cũ soạn lại nói thiếp không thể sinh dưỡng ép thiếp nạp phi cho chàng để khai chi tán diệp cho hoàng gia."

Nói đến đây, Dịch An cố làm ra vẻ không hiểu hỏi: "Ngự y và Nhạc thái y đều chỉ nói thiếp thân thể từng bị thương, nếu m.a.n.g t.h.a.i sẽ tương đối vất vả, tại sao đến miệng bà ấy lại thành không thể sinh dưỡng chứ!"

Thực ra cô biết Thái hậu là không hy vọng cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con, có điều ngoài mặt giả vờ không hiểu thôi. Đối với việc này Dịch An thật sự không thể hiểu nổi, cô mà sinh con trai thì đó chính là đích trưởng t.ử là người thừa kế tương lai của hoàng triều. Thân là Thái hậu, không phải nên mong ngóng đích trưởng tôn sao. Chẳng lẽ vì nhà mẹ đẻ, còn muốn con của con gái Trương gia kế vị. Nếu như vậy, thì cô phải đ.á.n.h giá lại chỉ số thông minh của Thái hậu rồi.

Chuyện của Quan Chấn Khởi khiến Hoàng đế hiểu rõ mẹ chồng nàng dâu có mâu thuẫn, hắn đứng ở giữa tuyệt đối không thể hòa giải ba phải, nếu không quan hệ mẹ chồng nàng dâu chỉ càng làm càng tệ.

Hoàng đế nói: "Ngự y nói nàng thân thể bị tổn thương rất khó thụ thai, hơn nữa sau khi m.a.n.g t.h.a.i cũng sẽ rất gian nan có thể không qua được cửa ải sinh nở này, cho nên mẫu hậu không hy vọng nàng m.a.n.g t.h.a.i sinh con."

A một tiếng, Dịch An hỏi: "Ý của chàng là bà ấy không muốn thiếp mạo hiểm tính mạng sinh con?"

Hoàng đế gật đầu nói: "Phải. Mẫu hậu chính là tai hơi mềm, thực ra bản tính rất lương thiện. Năm đó phụ hoàng ta chính là biết tính này của bà, cho nên đặc biệt sắp xếp Dư ma ma và những người khác ở bên cạnh hầu hạ."

Những người như Dư ma ma đều là người tai thính mắt tinh, thường xuyên có thể khuyên bảo được Thái hậu. Cộng thêm lúc đó cha hắn còn sống người Trương gia cũng đều an phận thủ thường, cho nên mẹ hắn biểu hiện rất không tệ. Đáng tiếc sau khi hắn nắm quyền người Trương gia lên mặt, kéo theo mẹ hắn cũng bị ảnh hưởng.

Dừng một chút, Hoàng đế lại nói: "Hơn nữa mẫu hậu cũng biết ta rất để ý nàng, nàng nếu xảy ra chuyện ta chắc chắn sẽ rất đau lòng. Bà ấy không nỡ để ta đau lòng buồn bã, tự nhiên cũng hy vọng nàng tốt đẹp."

Vì một phen lời nói này khiến ác cảm của Dịch An đối với Thái hậu tan đi không ít, nhưng cô vẫn nhíu mày nói: "Vậy bà ấy cứ cố chấp muốn chàng nạp phi ngày ngày lải nhải với thiếp cũng phiền a!"

Hoàng đế cười nói: "Muốn giải quyết triệt để chỉ có một cách..."

Dịch An quét mắt nhìn hắn một cái, không nhanh không chậm nói: "Chàng muốn nạp Trương Văn Văn thiếp không có ý kiến a, có điều chuyện nạp phi này để mẫu hậu đi lo liệu đi!"

Hoàng đế bật cười, nói: "Nàng nghĩ đi đâu vậy. Mẫu hậu thực ra cũng là nóng lòng muốn có cháu, chỉ cần chúng ta sớm ngày sinh cho bà một đứa cháu trai mập mạp bà sẽ không lải nhải chuyện nạp phi này nữa."

Nếu Dịch An m.a.n.g t.h.a.i rồi, hắn cũng có đủ lý do để thả Trương Văn Văn xuất cung.

Dịch An nói: "Mẹ thiếp hôm kia qua đây cũng lải nhải chuyện này đấy! Nhưng con cái là duyên phận do trời định, không vội được."

Nghĩ đến mấy ngày nay đều không thân mật rồi, Hoàng đế hạ thấp giọng nói: "Chỉ cần chúng ta nỗ lực thêm chút nữa, con cái rất nhanh sẽ có thôi."

Dịch An làm như không nghe thấy lời này của hắn, đẩy hắn một cái nói: "Mau đi xử lý chính vụ, về sớm dùng cơm tối."

Nghĩ đến tấu chương chất cao như núi trong Ngự Thư Phòng, Hoàng đế ừ một tiếng rồi đi ra ngoài.

Tiễn Hoàng đế đi rồi, Dịch An liền quay trở lại trong phòng.

Quế ma ma nhỏ giọng nói: "Nương nương, ngày tháng nhỏ của người đã chậm năm ngày rồi, chúng ta có nên mời thái y đến bắt mạch không?"

Dịch An trầm mặc một chút rồi nói: "Ngày mai để Dịch An đưa Hoàng đại phu tiến cung đến bắt mạch cho ta."

Quế ma ma có chút không hiểu.

Dịch An nói: "Nếu là một sự hiểu lầm thì còn đỡ, nếu thật sự như chúng ta suy đoán, ta tạm thời không muốn để người bên ngoài biết."

Kỳ kinh nguyệt trước kia của cô đều không chuẩn lắm, hơn nữa mỗi lần đến còn đau. Có điều hai năm nay vẫn luôn điều dưỡng thân thể, bây giờ ngày tháng nhỏ mỗi tháng đều đến đúng giờ. Lần này chậm lại cô nghi ngờ mình có t.h.a.i rồi, chỉ là chưa xác định không tiện nói với Hoàng đế, tránh để chàng mừng hụt một phen.

Quá trình từ m.a.n.g t.h.a.i đến sinh con của Thanh Thư và Lan Hi cô đều nhìn thấy, tự nhiên cũng biết m.a.n.g t.h.a.i chưa đầy ba tháng đứa trẻ vô cùng yếu ớt. Cho nên, trước khi bụng to lên cô không muốn để thế giới bên ngoài biết. Đương nhiên, chắc chắn sẽ không giấu Hoàng đế, đợi ngày mai Hoàng đại phu qua đây xác định m.a.n.g t.h.a.i rồi sẽ nói với chàng.

Quế ma ma biết sự lo lắng của cô, bây giờ không biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào bụng cô. Mà nữ t.ử từ m.a.n.g t.h.a.i đến sinh sản phải mười tháng, nếu có người có tâm muốn hại cô vẫn rất dễ dàng tìm được sơ hở.

"Nếu thật sự m.a.n.g t.h.a.i quả thực nên giấu."

Thanh Thư đang chuẩn bị hai ngày này đưa bài t.ử nhập cung, thì nghe nói trong cung có người đến. Biết được ý định của đối phương, Thanh Thư có chút không hiểu: "Ngày mai đưa Hoàng đại phu nhập cung?"

Nhạc thái y trong hoàng cung chính là thánh thủ phụ khoa, danh tiếng của ông vượt xa Hoàng đại phu, Dịch An lại bỏ gần tìm xa quả là kỳ lạ.

Mặc Tuyết gật đầu nói: "Phải, Hoàng hậu nương nương dặn dò nhất định phải đưa Hoàng đại phu tới."

Thanh Thư tuy trong lòng còn nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu nói: "Được, sáng mai ta đưa Hoàng đại phu tiến cung."

Tối hôm đó, Thanh Thư liền nói chuyện này với Phù Cảnh Hi: "Thiếp ngày mai muốn mang tranh đi cho Dịch An xem, nếu cô ấy cảm thấy đẹp thiếp sẽ đề bài thơ Lan Hi viết lên."

Tuy tranh của nàng kém xa Hạ Lam, nhưng đây đã là trình độ cao nhất của nàng rồi.

Nói đến đây, Thanh Thư có chút tiếc nuối nói: "Chàng nguyện ý đề đương nhiên tốt rồi. Đáng tiếc hôm đó đã nói rõ do Hạ Lam vẽ tranh Lan Hi làm thơ, thiếp đến đề lên."

"Nàng có thể để Hoàng hậu nương nương đề thơ, đây cũng coi như tác phẩm ba người các nàng hoàn thành rồi."

Thanh Thư cảm thấy chủ ý này không tệ, cười híp mắt nói: "Đến lúc đó chúng thiếp đóng hết ấn triện lên, nói không chừng tương lai cũng có thể truyền làm giai thoại đấy!"

Ăn xong cơm tối, khi hai người tản bộ trong vườn Phù Cảnh Hi nói với Thanh Thư: "Hôm nay ta nhận được thư của Quan Chấn Khởi."

"Trong nhà không nhận được thư của hắn."

Nói đến đây, Thanh Thư cười lạnh một tiếng nói: "Hắn đây là sợ thiếp đốt thư của hắn không cho chàng xem? Hừ, hắn cũng quá coi thường thiếp rồi."

Phù Cảnh Hi cười giải thích: "Không phải, Yến lang trung của Lễ bộ đi Chiết Giang làm công vụ, Quan Chấn Khởi và hắn là bạn bè nên nhờ hắn mang thư về."

"Nói cái gì?"

Phù Cảnh Hi nói: "Thì thảo luận với ta một số việc trên công sự, sau đó nói đợi mẹ hắn bệnh khỏi rồi sẽ đưa về kinh thành. Ta đoán, lúc hắn viết bức thư này chắc vẫn chưa biết Hiếu Hòa Quận chúa về Thường Châu."

Đặc biệt nói chuyện này trong thư, chẳng qua là muốn mượn miệng Thanh Thư để Phong Tiểu Du biết. Từ đây cũng có thể thấy, sau chuyện đó Phong Tiểu Du sợ là không hồi âm cho hắn nữa.

Thanh Thư ừ một tiếng nói: "Tính thời gian bây giờ chắc sắp đến rồi."

Thấy thần sắc nàng nhẹ nhõm, Phù Cảnh Hi cười hỏi: "Nàng không lo lắng?"

Thanh Thư cười một cái nói: "Cậu ấy đã nghĩ thoáng rồi thiếp cũng chẳng có gì phải lo lắng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1632: Chương 1644: Đại Hỷ Sự (1) | MonkeyD