Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1641: Vẽ Tranh (2)

Cập nhật lúc: 12/04/2026 07:07

Họa công của Thanh Thư cũng không tệ, có điều nàng chuyên về hoa cỏ cây cối rất ít vẽ nhân vật, may mà nàng chỉ cần vẽ lại cảnh tượng khi đoàn tụ cũng không tính là quá khó.

Nửa tháng sau khi Dịch An một lần nữa cho nữ quan đến mời nàng nhập cung, Thanh Thư đặt b.út vẽ xuống rồi tiến cung.

Thanh Thư mang tranh của Hạ Lam vào cung, giao cho Dịch An xong nói: "Bức tranh này vẽ rất đẹp, tớ đều muốn giữ lại không nỡ đưa cho cậu nữa."

Dịch An mở ra xem, xem xong cũng có nghi vấn giống Thanh Thư: "Vẽ quả thực rất đẹp, chỉ là không phải cảnh tượng khi chúng ta tụ họp."

Thanh Thư nói nguyên do với cô một chút.

Dịch An lại nhíu mày nói: "Phòng tớ lại chẳng có thứ gì không thể để người ta nhìn thấy, có gì mà không thể vẽ? Nếu phải kiêng kỵ thì không vẽ cái giường là được rồi."

"Lan Hi còn vì chuyện này mà làm một bài thơ, bức tranh này đề thơ của Lan Hi lên cũng không hợp cảnh a!"

Thanh Thư cười nói: "Cậu bây giờ thân phận khác xưa, Hạ Lam có lo lắng cũng là bình thường."

Đặt bức tranh xuống, Dịch An lắc đầu nói: "Cậu ấy không phải có lo lắng, mà là có ngăn cách với chúng ta. Lần này hồi kinh chỉ đến chỗ này một lần, chỗ cậu cũng không đi được hai lần."

Thanh Thư cảm thấy điều này cũng có thể hiểu được, nói: "Cậu ấy vẫn luôn vân du bên ngoài, những gì cần nói trong thư đều nói với chúng ta rồi, gặp mặt ngược lại chẳng có gì để nói."

Lần tụ họp năm người trước đó, Hạ Lam về cơ bản không nói gì mấy.

Dịch An gật gật đầu nói: "Thực ra bất kể là thân thích hay là bạn bè, quan hệ đều cần phải đi lại để duy trì."

Nói xong, cô xua tay nói: "Không nói chuyện này nữa, thời gian này sao mà bận thế mời cậu tiến cung cũng không có thời gian?"

Thanh Thư giải thích: "Tớ muốn vẽ lại tình hình khi chúng ta tụ họp lúc đó, cũng coi như làm cái kỷ niệm."

"Vẽ xong chưa?"

Thanh Thư cười nói: "Tớ vẽ tương đối chậm, còn phải nửa tháng nữa mới có thể hoàn thành, có điều tớ vẽ chắc chắn không đẹp bằng của Hạ Lam."

Dịch An lắc đầu nói: "Đừng tự coi nhẹ mình, tớ thấy tranh của cậu cũng rất lợi hại rồi."

Không thể nói ai tốt hơn, chỉ có thể nói mỗi người có sở trường riêng.

Nói xong chuyện tranh Thanh Thư liền quan tâm hỏi: "Cung vụ thế nào rồi đã thuận tay chưa?"

"Bây giờ đã thuận tay rồi a! Chính là nửa tháng đầu đó, tớ thực sự muốn xé hết mấy cuốn sổ sách đó cho rồi."

Có điều đề phòng tương lai bị ám toán, dù không thích cũng phải c.ắ.n răng học cho tốt. Đợi khi nắm giữ triệt để cung vụ, đến lúc đó sẽ giao phần lớn quyền hành cho người bên dưới."

Thanh Thư cười nói: "Chúng ta không vội, từ từ thôi."

"Tớ ngày kia phải đi Binh khí chế tạo bộ rồi. Hoàng thượng đồng ý đưa tớ đi, cho nên lần này không thể để cậu đi cùng được."

Hoàng đế đi cùng vợ của thần t.ử, dù có cô là Hoàng hậu đi cùng cũng sẽ rước lấy lời ra tiếng vào.

Thanh Thư đối với binh khí đều không hiểu, chỉ hứng thú với quá trình chế tạo binh khí: "Tạm thời không đi nữa, đợi qua một thời gian nữa tớ đưa Phúc ca nhi đi mở mang tầm mắt."

Dịch An gật đầu đồng ý, sau đó nhắc đến chuyện Thanh Thư nói lần trước: "Chuyện Hoàng đế triều Chu mặc long bào có miếng vá tớ đã tra rồi, quả thật có chuyện này, thật là không thể tin nổi! Tớ còn đặc biệt nói chuyện này với Hoàng thượng."

Ra ngoài làm khách còn phải mặc y phục sạch sẽ chỉnh tề, thượng triều lại cố ý vá miếng vá lên long bào, cũng là trước không có người sau không có kẻ tới rồi.

Mới đầu Dịch An cảm thấy rất buồn cười, nhưng cười xong lại rơi vào trầm tư. Vị Hoàng đế kia xuất phát điểm là tốt, nhưng lại vì sửa sai thành quá mức mà trở thành trò cười thiên cổ. Cho nên làm việc vẫn phải cân nhắc thận trọng, nếu không sơ sẩy một cái là để tiếng xấu muôn đời rồi.

"Hoàng thượng đọc nhiều sách sử sớm đã biết câu chuyện này rồi, đâu cần cậu nói a!"

Dịch An liếc hắn một cái, rất là khinh bỉ nói: "Muốn tớ với chàng cái gì cũng không nói, hai vợ chồng chúng tớ ở trong nhà mắt to trừng mắt nhỏ?"

Cô và Vân Nghiêu Minh bây giờ vẫn đang ở giai đoạn làm quen, rất nhiều thói quen sinh hoạt cũng như sở thích hoàn toàn không biết gì, mà những thứ này đều cần thời gian để tìm hiểu.

Thanh Thư nhắc nhở: "Nhiều người ở Binh bộ chế tạo bộ tính khí bọn họ chỉ nhận năng lực, cho nên trước khi đi nhất định phải làm tốt bài tập."

"Yên tâm đi, tớ biết mà."

Dịch An tán gẫu một số chuyện thú vị giữa cô và Hoàng đế, thậm chí còn nói đến chuyện phu thê ân ái: "Trước kia ở quân doanh đám đàn ông đó nhiệt tình với chuyện này tớ còn rất không hiểu, không ngờ mùi vị trong đó quả thực tuyệt diệu."

Thanh Thư đen mặt làm bộ muốn đứng dậy: "Cậu nếu không có việc gì thì tớ về nhà đây."

Dịch An cười ha ha, nắm lấy cánh tay nàng nói: "Đều là mẹ của hai đứa con rồi còn e thẹn như vậy, đều không bằng tớ cái người mới lấy chồng này."

Khóe miệng Thanh Thư giật một cái, nói: "Trên đời này nữ t.ử có gan lớn hơn cậu tớ còn chưa từng gặp qua đâu."

Dịch An cười rất sảng khoái, cười xong nói: "Tính thời gian Tiểu Du bây giờ chắc sắp đến Thường Châu rồi, hy vọng cậu ấy thật sự có thể làm được việc không động can qua với Tất thị."

Nói đi nói lại, vẫn là không yên tâm về Phong Tiểu Du.

Thanh Thư trầm mặc một chút rồi nói: "Cậu ấy nói rồi nếu Tất thị không hồi kinh, thì dọn ra ngoài không ở cùng bọn họ. Dịch An, cậu có cảm thấy Lâm An Hầu người này rất kỳ lạ không! Rõ ràng đã đồng ý với Trưởng công chúa sẽ nhốt Tất thị ở gia miếu, hiện nay lại mặc kệ bà ta giả bệnh ở Thường Châu."

Dịch An khinh thường nói: "Ông ta cảm thấy đây là việc nhà, ông ta cảm thấy Trưởng công chúa nhúng tay làm mất mặt mũi ông ta, cho nên cố ý qua loa không thực hiện. Thực ra phản ứng này của ông ta rất bình thường, nếu không phải hồ đồ như vậy hậu viện Lâm An Hầu phủ đâu có nhiều oan hồn như thế."

Thanh Thư thở dài một hơi nói: "Cậu nói cũng phải, ông ta với Quan phu nhân đồng sàng cộng chẩm con cũng sinh năm đứa rồi, lại sao có thể thực sự không biết bản tính của bà ta."

Nói chuyện hơn nửa ngày Thanh Thư liền muốn về nhà, lần trước dùng bữa trưa trong cung xong trở về Yểu Yểu khóc không ngừng, lần này nàng phải về sớm một chút.

Nghe nhắc đến Yểu Yểu, Tiểu Du không khỏi hỏi: "Tên lớn của Yểu Yểu đã định chưa?"

Nhắc đến chuyện này Thanh Thư liền cười rộ lên: "Chưa. Lần trước nói với cậu hai cái tên đó chàng lại cảm thấy không hay, chê bai không cần nữa, hiện nay vẫn đang nghiền ngẫm."

"Tớ nghĩ cho con cái tên là Vô Ưu, ngụ ý một đời vô ưu. Ai ngờ chàng lại không vui, nói trên đời này làm gì có ai có thể cả đời vô ưu vô lo, còn nói cái gì mà trải qua chua ngọt đắng cay cuộc đời này mới coi là trọn vẹn."

Dịch An cười nói: "Tớ thấy Vô Ưu rất hay, vừa thuận miệng lại ngụ ý tốt."

Thanh Thư gật đầu nói: "Vậy thì gọi là Vô Ưu. Từ lúc sinh ra giày vò đến bây giờ vẫn chưa định xuống, để chàng lề mề nữa tiệc bắt chu của con tên lớn cũng chưa định xong đâu."

Dịch An mím môi cười nói: "Phù đại nhân trong công vụ hành sự quả đoán không dây dưa dài dòng, việc nhà lại ưu nhu quả đoán như vậy, cái này mà nói ra ngoài cũng chẳng ai tin."

Thanh Thư cười một cái, đứng dậy nói: "Tớ phải về rồi, lần sau lại tiến cung thăm cậu."

Dịch An gật đầu nói: "Hai ngày trước trong cung có được một lô vải, trong đó có mấy cây lụa miên. Lát nữa tớ gửi một cây đến phủ cậu, cậu mang đi làm y phục cho con."

Y phục làm bằng lụa miên này không chỉ thoáng khí mà còn rất thấm mồ hôi, bất kể là người lớn hay trẻ con mặc đều cực tốt. Mà bọn họ không chỉ hai đứa trẻ mùa hè dễ ra mồ hôi nàng mùa hè mồ hôi cũng đặc biệt nhiều, lụa miên này mang đi làm áo mùa hè thì tốt quá rồi.

Thanh Thư mặt dày nói: "Một cây không đủ, hai cây đi!"

"Tổng cộng cũng chỉ có sáu cây, cậu đã đòi đi hai cây. Được, lần này cho cậu lần sau không có nữa đâu."

Thanh Thư phúc lễ cười nói: "Đa tạ Hoàng hậu nương nương ân điển."

Dịch An cười mắng: "Đã nói không có người thì không cần đa lễ, cậu đây là muốn ăn đòn hả!"

Đợi sau khi Thanh Thư đi rồi, Dịch An lộ vẻ sầu muộn: "Khụ, vào trong cái l.ồ.ng này tán gẫu cũng không thể tận hứng rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1629: Chương 1641: Vẽ Tranh (2) | MonkeyD