Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1262: Mang Thai Cùng Lúc (2)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 18:04
Biết Lan Hi mang thai, Thanh Thư cùng Phong Tiểu Du và mọi người lập tức qua thăm.
Lúc ba người đến nơi thì Lan Hi vẫn đang nôn, nhìn nàng nôn đến mặt mũi trắng bệch, Thanh Thư vội vàng nói: "Mau đi lấy bát đũa tới đây."
Đổ một ít ô mai ra bát, Thanh Thư gắp một quả đưa cho Lan Hi nói: "Cậu ngậm trong miệng, đừng nuốt xuống."
Dịch An ngửi thấy mùi chua đó, cảm thấy răng cũng ê ẩm.
Phong Tiểu Du thì hoàn toàn ngược lại, ngửi thấy mùi này nước miếng đã ứa ra, cố nhịn mới không mở miệng xin.
Ăn hết nửa bát ô mai nhỏ, Lan Hi mới áp chế được cơn buồn nôn không tiếp tục nôn nữa: "Xem ra thứ này thực sự có tác dụng."
Thanh Thư cười nói: "Có tác dụng là tốt rồi, trong nhà còn hai hũ, đợi tớ về sẽ gửi hết qua đây."
"Không cần đâu, một hũ này là đủ rồi."
Tiểu Du thấy Xuân Lan định mang ô mai đi, không khỏi nói: "Cho tớ nếm thử một miếng."
Mọi người quay đầu đồng loạt nhìn về phía nàng.
Thanh Thư mở miệng trước: "Ô mai này cực kỳ chua, bình thường tớ cũng không dám đụng vào, cậu chắc chắn muốn ăn?"
Phong Tiểu Du mắt nhìn chằm chằm vào ô mai, mặt đau khổ nói: "Thanh Thư, tớ thực sự rất muốn ăn."
Nàng cũng không biết bị làm sao. Trước kia nàng ngay cả mơ cũng không đụng tới, đừng nói là ô mai ngâm chua thế này. Nhưng vừa rồi ngửi thấy mùi đó, cứ như có một người tí hon trong bụng gào thét đòi ăn.
Xuân Lan lại lấy thêm một bộ bát đũa tới.
Dịch An thấy nàng ăn ngon lành trong lòng có chút tò mò, không khỏi đưa tay lấy một quả.
Vừa bỏ vào miệng, nàng đã phun ra: "Nước, mau lấy nước cho ta."
Súc miệng hai lần Dịch An mới thấy dễ chịu hơn một chút: "Chua c.h.ế.t đi được, sao cậu ăn nổi thế."
Lan Hi híp mắt cười hỏi Tiểu Du: "Có phải cậu cũng có rồi không?"
Tiểu Du lắc đầu nói: "Không thể nào, tháng trước tớ mới cai sữa mà!"
Thanh Thư hiểu biết về phương diện này hơn, nói: "Mang t.h.a.i với cai sữa thì có liên quan gì? Có người chưa cai sữa đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, cậu vẫn nên mời đại phu xem thử đi!"
Phong Tiểu Du lắc đầu như trống bỏi: "Không thể nào, tớ với Quan Chấn Khởi tháng trước cũng không có cái đó, sao có thể mang thai..."
"Nghĩ kỹ lại xem, thật sự không có?"
Phong Tiểu Du cúi đầu nghĩ ngợi, đỏ mặt nói: "Thì, thì có một lần, không thể nào xui xẻo dính ngay được chứ?"
"Đại phu xem qua là biết ngay."
Lan Hi cười nói: "Vậy mời Hoàng nữ y qua xem thử đi! Hôm qua tớ cũng mời bà ấy xem."
Vì Tần Lão thái y tuổi tác đã cao, ngoại trừ Ô lão phu nhân và Dịch An ra thì những người khác có đau đầu nhức óc cũng không làm phiền ông ấy.
Thanh Thư nhíu mày nói: "Lan Hi, lúc cậu m.a.n.g t.h.a.i Quả ca nhi rất tốt mà, lần này sao lại nôn nghén dữ dội như vậy?"
Lan Hi lắc đầu nói: "Tớ cũng không biết. Vừa mới cấn t.h.a.i đã hành hạ thế này, đứa bé này e là sau này cũng nghịch ngợm lắm đây. Nếu là con trai nghịch ngợm chút còn không sao, nếu là con gái mà cũng giống Quả ca nhi thì đúng là đau đầu."
Quả ca nhi cực kỳ nghịch ngợm, trong nhà hiện giờ chỉ có Ổ Chính Khiếu là quản được.
Lời này Dịch An nghe không lọt tai: "Con gái thì làm sao? Cậu không thích thì để tớ dạy, sau này cũng giống tớ đ.á.n.h khắp kinh thành không địch thủ."
Nếu là con gái nàng tuyệt đối sẽ không giao cho Dịch An dạy, nếu không tương lai nàng sẽ giống như mẹ chồng sầu đến ruột gan thắt lại mất.
Thanh Thư che miệng cười nói: "Đứa bé thế nào? Không ảnh hưởng gì chứ?"
"Đứa bé rất tốt, nhưng Hoàng nữ y nói thời gian này cần nghỉ ngơi nhiều không được quá lao lực." Lan Hi nhìn về phía Dịch An nói: "Dịch An, tổ mẫu tuổi đã cao, tớ hiện giờ lại thế này, cậu về giúp lo liệu việc nhà đi!"
Dịch An ừ một tiếng nói: "Lát nữa tớ sẽ bảo Mặc Tuyết chuyển đồ về."
Phong Tiểu Du trêu chọc: "Lan Hi, cậu để cậu ấy quản việc vặt, không sợ cậu ấy càng quản càng loạn sao?"
Dịch An liếc nàng một cái, vẻ mặt khinh thường nói: "Cậu tưởng tớ giống cậu làm gì hỏng nấy à, tuy trước kia tớ chưa từng quản gia, nhưng đảm bảo quản tốt hơn cậu."
"Tớ nói cho cậu biết quản gia và cầm quân không giống nhau. Cầm quân quân kỷ nghiêm minh lấy mình làm gương là được, quản gia sự vụ rất rườm rà cần phải có kiên nhẫn."
Mà Dịch An, ghét nhất là những chuyện rườm rà.
Thanh Thư lại có lòng tin với Dịch An: "Tiểu Du, chỉ cần Dịch An muốn làm thì không có chuyện gì làm không tốt."
Lan Hi nhìn ba người bọn họ kẻ tung người hứng, cười nói: "Thanh Thư, Tiểu Du, sau này các cậu thường xuyên dẫn bọn trẻ qua đây nhé."
Nàng một mình ở nhà đôi khi buồn chán, mà việc lại nhiều không dứt ra được để đến chỗ Thanh Thư chơi.
"Rảnh rỗi tớ sẽ qua."
Không bao lâu sau Hoàng nữ y đã tới, bà vừa đến liền bắt mạch cho Lan Hi.
Bắt mạch xong bà nhìn Lan Hi nói: "Tam nãi nãi, mạch tượng của người bình ổn, chỉ cần làm theo lời ta dặn hôm qua nghỉ ngơi thật tốt thì đứa bé sẽ phát triển khỏe mạnh."
Lan Hi cười nói: "Lần này mời bà tới là muốn nhờ bà xem cho Tiểu Du, trước kia muội ấy không thích ăn chua, giờ một hơi ăn hết cả bát ô mai chua."
Hoàng nữ y ngồi xuống nói: "Đưa tay phải ra."
Thời gian bắt mạch hơi lâu, khiến cho mấy người Thanh Thư và Dịch An trong lòng đều thấp thỏm không thôi, mạch tượng m.a.n.g t.h.a.i đáng lẽ phải dễ nhận biết mới đúng chứ!
Sau khi thu tay về, Hoàng nữ y nói: "Huyện chủ đúng là đã mang thai, chỉ là ngày tháng còn ít mạch tượng chưa rõ ràng lắm."
Phong Tiểu Du vẻ mặt tràn đầy hy vọng nói: "Ý là cũng có khả năng chưa m.a.n.g t.h.a.i đúng không?"
Hoàng nữ y cười nói: "Mang t.h.a.i là chuyện vui, sao Huyện chủ lại không muốn?"
"Không phải không muốn, là muốn đợi hai năm nữa mới sinh. Khó khăn lắm mới cai sữa được ngủ một giấc trọn vẹn, giờ lại dính bầu lại phải bắt đầu lại từ đầu."
Hoàng Nữ Y nói: "Làm phụ nữ đều như vậy cả. Huyện chủ bên cạnh có bà t.ử nha hoàn giúp đỡ chăm sóc cũng không mệt lắm, rất nhiều phụ nữ phải làm việc kiếm tiền còn phải trông con giặt giũ nấu cơm, đó mới thực sự là vất vả."
Dịch An hỏi: "Có gì cần chú ý không?"
Hoàng nữ y nhìn nàng một cái, cười nói: "Cứ như bình thường là được, đợi mười ngày nữa ta sẽ tới tái khám cho Huyện chủ. Thời gian này nghỉ ngơi cho tốt, đặc biệt là buổi tối phải ngủ đủ giấc."
Thanh Thư hiểu ý trong lời nói của Hoàng nữ y, cười thầm không thôi.
Dịch An liếc nàng một cái, nói: "Hoàng đại phu, bà bắt mạch cho Thanh Thư luôn đi, nói không chừng cũng dính rồi đấy!"
Hoàng nữ y sững sờ.
Thanh Thư cười mắng: "Cậu nói hươu nói vượn gì thế? Cảnh Hi đi công tác ba tháng rồi, tớ m.a.n.g t.h.a.i với ai?"
Dịch An ngẩng đầu nói: "Với tớ a! Chúng ta sớm chiều bên nhau, có thì chắc chắn là của tớ."
Hoàng nữ y nghe thấy lời này, bất đắc dĩ lắc đầu.
Phong Tiểu Du và Lan Hi cười ngặt nghẽo, Thanh Thư chạy tới đ.ấ.m mạnh vào người nàng.
Hoàng nữ y cười nói: "Thanh Thư, ta bắt mạch bình an cho cô nhé!"
Thanh Thư đặc biệt chú ý sức khỏe, tuy gần đây gầy đi một chút nhưng thân thể rất khỏe mạnh.
Hoàng nữ y bắt mạch cho nàng xong không khỏi nói: "Nếu phụ nữ trong kinh thành sức khỏe đều tốt như cô, ta cũng bớt được bao nhiêu việc."
Dịch An trêu chọc: "Hoàng đại phu, nếu mọi người đều khỏe mạnh thì bà làm gì có việc làm, đến lúc đó bà lại than vãn cho xem!"
Hoàng nữ y cười khẽ: "Nếu thực sự không còn bệnh nhân, thì ta vừa vặn về nhà dưỡng già rồi."
Tuy Hoàng nữ y nhìn trẻ trung nhưng thực ra bà đã hơn năm mươi tuổi, ở tuổi này nhiều người đã bắt đầu ở nhà hưởng thụ niềm vui con cháu quây quần. Mà Hoàng nữ y vì trách nhiệm và lòng nhân ái, không nỡ rời bỏ y quán.
