Nguyệt Bạch Hồng Trang, Bắc Cảnh Khốc Lệ - Chương 3
Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:04
Hắn nói:
“Được."
Dứt lời, hắn xoay người khom lưng hành lễ với Tạ lão tướng quân, nói rằng hắn nguyện ý cưới ta, đưa ta rời khỏi Tạ gia.
Hồi đó hắn đã tin ta như vậy.
Nhưng sau đó Châu Nhi lại nhảy xuống hồ một lần nữa.
Lần ấy là vào mùa đông, mặt băng nứt ra, nửa thân mình nàng chìm nghỉm trong làn nước buốt giá.
Lúc được cứu lên đại phu bảo chỉ cần chậm một khắc là mạng người đã chẳng còn.
Tiêu Sách từ biên thùy phi ngựa suốt đêm trở về, túc trực bên giường Châu Nhi ba ngày ba đêm.
Đến ngày thứ tư hắn đến Binh Bộ, xóa tên ta khỏi gia phả Tạ gia, rồi bằng một tờ quân lệnh, tống ta đến Sóc Phong Doanh - nơi khổ cực nhất vùng Bắc Cảnh.
Năm ấy ta mười bảy tuổi.
Nay ta đã hai mươi ba.
Châu Nhi vẫn đang níu tay áo hắn, cất tiếng gọi “Vương gia" mềm mỏng.
Tiêu Sách chẳng thèm ngó ngàng đến ta, hắn bưng bát thu/ốc lên đút cho Châu Nhi thêm một thìa nữa, rồi chẳng buồn ngoảnh đầu lại mà mở miệng:
“Tạ Chiêu, nếu ngươi đã không chịu quỳ, vậy thì cút về viện của ngươi đi.
Nơi này của Châu Nhi không cần ngươi."
Ta không quỳ.
Ta xoay người bước ra ngoài.
Phía sau lưng truyền đến tiếng thút thít nghẹn ngào của Châu Nhi, cùng với tiếng dỗ dành dịu dàng của Tiêu Sách.
Lúc ta bước xuống bậc thềm Lãm Nguyệt Các, nha hoàn quét hoa kia ngẩng đầu lên lén nhìn ta một cái, trong mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ “quả nhiên là ả hại người".
Ta giẫm lên lớp cánh hoa hải đường rụng đầy đất, trở về viện.
Viện nằm ở góc hẻo lánh nhất phía đông, chỉ có hai gian nhà cũ, trong sân có một cây hòe già vẹo cổ.
Tiêu Sách phát cho ta một bà t.ử cùng một nha hoàn, bà t.ử họ Lưu, nha hoàn tên Tiểu Mãn.
Lưu bà t.ử thấy ta trở về, mi mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, cứ thế ngồi trước cửa nhà bếp bóc hạt đậu.
Tiểu Mãn trái lại bước lên đón, nhỏ giọng nói:
“Cô nương...
Vương gia người..."
“Ta không sao."
Ta nói.
Ta bước vào phòng, đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ có một chiếc bàn, một chiếc ghế, một chiếc giường.
Trên bàn đặt xấp giấy ghi danh mục của hồi môn mà Tiêu Sách sai người mang đến hôm qua, dày cộm một xấp.
Ta lật xem vài tờ, mấy trang đầu là vàng bạc ngọc khí, lụa là gấm vóc, mấy trang sau là ruộng đất trang trại.
Dòng cuối cùng viết:
Danh sách binh sĩ cũ Sóc Phong Doanh, tổng cộng ba mươi bảy người, hiện đang trấn giữ tại Thanh Thạch Quan vùng Bắc Cảnh.
Ta nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó một hồi lâu, rồi gấp gọn tờ danh mục lại, nhét xuống dưới gối.
Cổng viện bị ai đó một cước đá văng ra.
Ta nghe thấy tiếng Lưu bà t.ử bên ngoài “úi chà" một tiếng, kế đó là tiếng kim loại va chạm của giáp trụ.
Một gã sải bước tiến vào trong sân, chiếc ủng nện trên gạch xanh, mỗi bước đi đều mang theo ngọn lửa giận ngút trời.
“Tạ Chiêu!"
Kẻ đến cất cái giọng oang oang thô kệch, trực tiếp hét to giữa sân, “Vương gia bảo ngươi đến Lãm Nguyệt Các ngươi không đi, phiền đến lão t.ử phải đích thân tới mời sao?"
Ta đẩy cửa bước ra.
Giữa sân là một gã đại hán mình mặc giáp đen, hông đeo trường đao, khuôn mặt ngăm đen, bên má trái có một vết sẹo do đao ch/ém kéo dài từ đuôi lông mày xuống tận khóe miệng.
Ta nhận ra gã.
Gã tên Chu Khôi, là phó thống lĩnh doanh thân binh dưới trướng Tiêu Sách.
Sáu năm ta ở Sóc Phong Doanh, năm nào Chu Khôi cũng đến tuyển chọn một đợt tân binh mang đi, gã từng chứng kiến ta liều mạng chiến đấu trên trường b/ắn tập.
Khi đó gã đã buông một câu:
“Con mụ này ra tay độc ác, y như một con sói."
Giờ đây con sói ấy đang đứng trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống ta, khóe miệng trề ra đầy vẻ coi thường.
“Châu Nhi cô nương vừa rồi lại nôn ra m/áu," Gã nói, “Vương gia bảo ngày hôm nay ngươi không tới trước sập quỳ gối nhận lỗi, thì cứ để lão t.ử dùng biện pháp mạnh."
Gã tiến lên một bước.
Ta lùi lại một bước.
“Chu phó thống lĩnh," Ta nói, “Đây là nội viện Sở Vương phủ, ngươi mang đao xông vào, thật không đúng quy củ."
Chu Khôi nhe răng cười lớn, chiếc răng cửa sứt mất một nửa trắng ở dưới ánh mặt trời trông thật chướng mắt:
“Quy củ?
Tạ Chiêu, ngươi mà cũng đòi bàn chuyện quy củ với ta sao?
Ngươi ở Sóc Phong Doanh ăn ngủ chung đụng với đám đàn ông suốt sáu năm trời, giờ lại lên mặt dạy ta quy củ nội viện?"
Gã nói rất to, từ trong ra ngoài viện tất thảy đều nghe thấy rõ ràng.
Tiểu Mãn đứng trước cửa nhà bếp sắc mặt trắng bệch, Lưu bà t.ử thì vùi đầu bóc đậu, chẳng có lấy một hạt nào rơi trúng vào bát.
Chu Khôi lại tiến lên một bước, giơ tay định chộp lấy cánh tay ta.
Ta khẽ nghiêng người né tránh.
Bàn tay gã chụp hụt vào khoảng không.
Gã sững người một lát, có lẽ không ngờ được ta có thể né tránh được.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, nụ cười trên mặt gã biến thành vẻ hung ác, bàn tay còn lại trực tiếp vỗ tới, năm ngón tay bấu c.h.ặ.t lấy bả vai ta.
“Sáu năm không gặp, thân thủ xem ra vẫn chưa mai một."
Lực tay gã cực lớn, ngón tay cái bấu c.h.ặ.t vào khe xương bả vai ta, tựa như một chiếc kìm sắt, “Nhưng ngươi cũng đừng quên, ngươi vì cớ gì mà bị tống đến Sóc Phong Doanh —— ngươi chính là thân phận kẻ mang tội."
Gã ghé sát vào tai ta, hạ thấp giọng nói.
“Nếu ta là ngươi, ta sẽ ngoan ngoãn đến Lãm Nguyệt Các mà dập đầu.
Vương gia nhớ tình cũ, Châu Nhi cô nương lại nhẹ lòng, biết đâu chừng còn ban cho ngươi miếng cơm ăn."
Ta bị gã bấu c.h.ặ.t bả vai, cả người bị nhấc bổng đến mức mũi chân rời khỏi mặt đất.
Xương sườn tì vào cẳng tay gã, đau đến mức mắt nổ đom đóm mắt.
Nhưng ta không hề kêu rên một tiếng.
Ta chỉ nhìn về phía cổng viện sau lưng gã.
Một bóng người không biết đã đứng đó từ lúc nào, mình mặc bộ thường phục màu huyền sắc, không đội mũ quan, mái tóc dài được b/úi hờ bằng một chiếc trâm gỗ.
Hắn tựa lưng vào khung cửa, hai tay khoanh trước ng/ực, tư thế đầy vẻ lười nhác, nhưng đôi mắt ấy lại rất sáng, sáng đến mức không giống một kẻ rỗi việc.
Chu Khôi dõi theo ánh mắt của ta mà quay đầu lại, sau khi nhìn rõ kẻ vừa đến, gã liền nới lỏng tay, ta rơi bộp xuống mặt đất.
