Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 88:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:04

Edit:Thư Sách

Ngồi xe lửa hơn bảy tiếng đồng hồ, cho dù là toa giường nằm đi chăng nữa, nhưng vì đông người, vách ngăn không kín, kẻ cởi giày cởi tất có mùi hôi chân, người thì hai ba ngày không tắm rửa, không khí trong toa phảng phất đủ thứ mùi khó tả.

Lâm Thư bị xông cho váng đầu hoa mắt, tưởng như sắp không trụ nổi nữa thì rốt cuộc tàu cũng đến thành phố Quảng An. Họ không đợi cảnh sát trên tàu tới nhắc nhở, cũng chẳng thiết tha gì lời xin lỗi của người đã tố giác, mà trực tiếp xách hành lý xuống tàu luôn.

Giây phút bước xuống tàu, Lâm Thư có cảm giác như mình vừa được sống lại. Lúc họ ra khỏi ga, Diêu Phương Bình đã đứng đợi sẵn ở đó. Ba người phụ nữ bế đứa bé đi thẳng ra lối thoát của thành phố trước, còn Cố Quân rẽ qua nhà người chú họ của Tề Kiệt (tức chủ nhiệm Tề) để lấy lại chiếc xe đạp đã gửi, sau đó mới tới điểm hẹn ở ngã ba đường phố để tụ họp.

Trời sập tối, thời tiết lạnh buốt. Diêu Phương Bình và Lâm Thư đi sát rạt vào nhau. Diêu Phương Bình hỏi: "Cô bế con mỏi tay không, hay để tôi bế giúp một lát nhé?"

Lâm Thư nhìn thấu ý đồ của cô nàng ngay, cười đáp: "Không mỏi, không mỏi, ôm con thế này càng ấm, cô đừng hòng tranh với tôi."

Diêu Phương Bình than thở: "Ban ngày đâu đến mức lạnh thấu xương thế này, sao cứ đến tối là nhiệt độ lại giảm sâu thế nhỉ?"

Lâm Thư giải thích: "Chúng ta ở gần khu vực đồi núi, dĩ nhiên là sẽ lạnh hơn rồi."

Diêu Phương Bình gật gù: "Cũng đúng, vùng núi thì phải lạnh hơn thôi." Lẩm bẩm xong, cô ấy lại tò mò hỏi: "Cặp vợ chồng lúc nãy trên tàu, sau đó có nói thêm gì với hai người không?"

Lâm Thư lắc đầu: "Tình huống gượng gạo như thế, làm sao còn mặt mũi nào mà mở lời nữa. Tôi thì lúc ngủ lúc đọc sách, vợ chồng họ ngồi đối diện cũng im thin thít y như vậy."

Diêu Phương Bình chép miệng: "Tôi nhìn phong thái và cách ăn mặc của họ thì biết chắc không phải người bình thường. Không làm ầm ĩ lên cũng tốt, loại người đó dân đen chúng ta không đắc tội nổi đâu."

Lâm Thư tán thành gật đầu. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tránh được rắc rối thì càng tốt.

Lúc này, từ xa đã thấy Cố Quân đạp xe chạy tới. Diêu Phương Bình nhìn theo, nói nhỏ: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu tôi không quen biết hai người, nhìn cách ăn mặc của Cố Quân mà lại xách theo cả đài radio, đeo đồng hồ xịn, thì tôi cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ."

Lâm Thư nhìn Cố Quân đang đạp xe tới gần. Trang phục của anh còn kém xa quần áo của cô, thảo nào người khác lại sinh lòng nghi kỵ. Cô vốn định xem ở Hợp tác xã có bán loại quần áo không cần tem phiếu vải hay không, định bụng mua cho anh một chiếc áo khoác tuy không có bông lót nhưng chất vải dày dặn một chút. Khổ nỗi, quần áo trong Hợp tác xã đa số đều đòi tem phiếu, đã thế giá còn đắt c.ắ.t c.ổ. Một chiếc áo khoác bình thường cũng ngốn tới ba mươi lăm đồng. Xem ra vẫn phải lục lại xấp vải vụn ở nhà, xem có chắp vá khâu tạm được cho anh một chiếc áo khoác nào không.

Cố Quân đạp xe dừng lại trước mặt họ. Được Lâm Thư giúp sức, anh dùng địu cõng con gái ra sau lưng, bên ngoài còn quấn thêm một lớp chăn nhỏ để tránh gió lùa cho con bé. Cái đài radio, túi hành lý đựng quần áo và cả túi xách của Diêu Phương Bình đều được chằng buộc cẩn thận lên chiếc xe đạp.

Có xe đạp thồ bớt hành lý, dù phải đi bộ về nhà, bước chân của họ cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Về đến đại đội sản xuất thì trời đã tối mịt.

Diêu Phương Bình vuốt n.g.ự.c: "Nếu phải đi bộ về một mình đường này chắc tôi sợ c.h.ế.t khiếp mất."

Lâm Thư quay sang bảo: "Thanh niên trí thức Tề chắc giờ này vẫn đang ở nhà tôi đấy, lát nữa cô có thể về khu tập thể thanh niên trí thức cùng anh ấy cho đỡ sợ."

Diêu Phương Bình ngạc nhiên: "Sao thanh niên trí thức Tề lại ở nhà cô?"

"Thì trông nhà giúp vợ chồng tôi chứ sao. Trong nhà để không ít lương thực, sợ lũ chuột nhắt đ.á.n.h hơi thấy chạy vào c.ắ.n phá." Lâm Thư đầy hàm ý đáp.

Diêu Phương Bình ngơ ngác: "Chuột gì mà to dữ vậy..." Nói được nửa câu, cô chợt hiểu ra vấn đề, đưa mắt nhìn Cố Quân đang dắt xe đạp phía trước: "Đúng là... phải trông chừng cẩn thận."

Trời rét buốt, buổi tối ở đại đội sản xuất chẳng còn ai lảng vảng bên ngoài. Thấy sắp đến cổng nhà, bé Bồng Bồng trên lưng Cố Quân đột nhiên khóc ré lên. Lâm Thư đưa mũi ngửi ngửi, biết ngay là con bé vừa "đi nặng", cô vội vàng vỗ về: "Sắp về đến nhà rồi, Bồng Bồng ngoan nào."

Nghe vậy, Cố Quân lại càng rảo bước nhanh hơn. Một lát sau, cánh cổng sân mở ra. Tề Kiệt xách theo chiếc đèn dầu đứng trước cửa ngó nghiêng. Khi nhìn thấy ba người, anh ta nửa mừng nửa lo: "Ban nãy tôi loáng thoáng nghe tiếng trẻ con khóc, đoán chừng là hai người đã về nên vội chạy ra xem thử."

Nhờ ánh đèn dầu của Tề Kiệt soi đường, họ nhanh ch.óng bước vào sân. Đứa bé vẫn khóc lóc ỉ ôi không ngừng.

Tề Kiệt lo lắng hỏi: "Cháu nó bị sao thế?"

Lâm Thư vừa đi vừa đáp: "Con bé đi vệ sinh ra tã rồi."

Cô vội vàng chạy lên mở cửa phòng ngủ. Căn phòng năm sáu ngày không có hơi người ở lạnh lẽo vô cùng. Lâm Thư nhanh tay lôi đệm chăn đã gấp sẵn ra trải lại đàng hoàng. Tề Kiệt cũng lăng xăng bưng chậu than đang cháy hồng rực vào phòng họ để xua tan khí lạnh.

"Tôi đoán chắc hai người nội trong hôm nay hoặc ngày mai sẽ về, nên đã đun sẵn mấy phích nước nóng rồi."

Cố Quân cởi địu đặt con xuống giường, còn Lâm Thư chạy đi lấy phích rót nước nóng ra chậu. Vừa cởi lớp chăn bọc ngoài, tụt quần con bé xuống, hai vợ chồng xót xa phát hiện không biết con bé đã "giải quyết" từ bao giờ mà cái m.ô.n.g nhỏ nhắn đã đỏ ửng cả lên. Hai vợ chồng luống cuống tay chân, người giữ người lau, thay tã rửa ráy cho con sạch sẽ.

Trong lúc đó, Tề Kiệt và Diêu Phương Bình kéo nhau xuống bếp giúp nấu nước. Tề Kiệt còn tiện tay vo gạo bắt một nồi cháo lên bếp. Lúc Cố Quân xách chỗ tã bẩn định mang đi giặt, Lâm Thư bế con gọi với theo: "Anh nhớ mời đồng chí Diêu và đồng chí Tề ở lại ăn bữa cơm tối đã rồi hẵng về nhé."

Cố Quân gật đầu. Anh bước ra ngoài sân, múc nước giặt tã, hướng về phía nhà bếp gọi vọng vào: "Đồng chí Diêu, Tề Kiệt, hai người lát nữa nán lại ăn chút gì cho ấm bụng rồi hẵng về."

Tề Kiệt đáp lời: " Em đâu có khách sáo với anh, em đang đỏ lửa nấu nướng đây này."

Cố Quân mỉm cười. Giặt xong, anh vào nhà dỡ nửa con thỏ xông khói treo trên xà nhà xuống, lại lấy thêm bốn quả trứng gà.

Diêu Phương Bình lục trong túi đồ của mình, lấy ra một bọc nilon: "Tôi có mang ít măng khô từ quê lên, lát ngâm ra xào với thịt thỏ cũng đưa cơm lắm."

Tề Kiệt phụ họa: "Chiều nay tôi vừa ra vườn hái mớ rau xanh, định bụng luộc qua loa ăn tạm. Không ngờ hai người về kịp lúc, thôi lát nữa cậu xào luôn cho ngon nhé."

Cố Quân bảo Diêu Phương Bình: "Cô cứ vào nhà sưởi ấm đi, dưới này có tôi với Tề Kiệt lo liệu là được rồi."

Bếp núc có hai người đàn ông xoay xở, Diêu Phương Bình ở lại cũng thấy hơi ngại nên gật đầu đi lên nhà trên. Đợi nữ thanh niên trí thức đi khuất, Tề Kiệt mới sấn sổ lại gần Cố Quân, tò mò hỏi: " Em nghe đồng chí Diêu kể chuyện hai người bị cảnh sát soát đồ trên tàu. Rốt cuộc cái đài radio với chiếc đồng hồ kia là sao thế?"

Cố Quân cân nhắc một chút rồi kể sơ lược: "Vợ tôi từ nhỏ được ông bà nội nuôi dưỡng cho ăn học. Bố mẹ cô ấy vốn dĩ thiên vị chị cả và em trai. Bây giờ ông nội mất, họ giấu nhẹm chuyện đó, còn mượn cớ ông ốm đau để lừa cô ấy gửi tiền gửi gạo về nhà."

Cố Quân tóm tắt câu chuyện gia đình nhà vợ vô cùng ngắn gọn. Tề Kiệt nghe xong mà há hốc mồm kinh ngạc: "Trời đất quỷ thần ơi! Chuyện nhà anh còn kịch tính, gay cấn hơn cả mấy bộ phim ngoài rạp nữa."

Cố Quân lườm bạn một cái. Tề Kiệt vội vã đổi giọng, c.h.ử.i thề đầy phẫn nộ: "Cái loại bố mẹ vô liêm sỉ! Đến con gái ruột mà cũng đang tâm lừa lọc, đúng là đồ không bằng cầm thú! Nhưng mà... đi một chuyến này thu hoạch cũng khá khẩm phết đấy chứ. Vừa đòi lại được tiền, vừa ẵm thêm cái đồng hồ với đài radio. Đưa đồng hồ đây cho tôi ngắm ké tí nào."

Cố Quân chìa cổ tay ra.

Tề Kiệt xuýt xoa: "Hàng Thượng Hải xịn luôn này! Bố vợ anh biết hưởng thụ ghê. Cái đồng hồ này cũng phải một trăm hai mươi, một trăm ba mươi đồng chứ ít đâu, còn tốn cả chục tấm phiếu công nghiệp nữa."

Cố Quân rụt tay lại, tháo đồng hồ đặt cẩn thận vào chiếc rổ tre bên cạnh rồi bắt tay vào c.h.ặ.t thịt thỏ, nhàn nhạt nói: "Nếu thằng con trai bảo bối của ông ta cứ tiếp tục gây họa, thì chút vốn liếng đó cũng chẳng đủ để đền bù đâu."

Tề Kiệt gật gù đồng tình: "Cái thứ chiều chuộng sinh hư đó em lạ gì. Ở nhà được bố mẹ dung túng cho coi trời bằng vung, ra ngoài xã hội có ai thèm để mắt đến nó đâu. Bố mẹ không dạy được thì sẽ có người khác dạy nó cách làm người. Đấy, thằng em vợ anh vừa hay lại đá trúng phải tấm thiết bảng cứng như anh rồi còn gì."

Lúc này trên nhà, Diêu Phương Bình gõ cửa phòng Lâm Thư, hỏi nhỏ: "Tôi vào được không?"

Lâm Thư đáp: "Vào đi ."

Diêu Phương Bình vừa đẩy cửa bước vào đã thấy Lâm Thư đang quay lưng lại cho con b.ú, cô hơi đỏ mặt bối rối, vội vàng đóng cửa lại, luống cuống giải thích: "Đồng chí Cố Quân và Tề Kiệt đang nấu cơm dưới bếp, bảo không cần tôi phụ giúp."

Lâm Thư mỉm cười: "Kệ họ đi, cô mau lại đây hơ tay cho ấm." Trên đường về đây, hai người lạnh đến mức hận không thể ôm c.h.ặ.t lấy nhau. Chậu than cháy rực một lúc lâu đã xua tan hơi lạnh, nhiệt độ trong phòng bắt đầu ấm dần lên. Diêu Phương Bình hơ tay một lúc, thấy đệm chăn vẫn chưa được trải gọn gàng liền đề nghị: "Để tôi trải lại giường giúp cô nhé, lát nữa con bé b.ú xong là có chỗ nằm ngay."

Lâm Thư đáp: "Thế thì làm phiền cô quá."

Diêu Phương Bình xua tay cười: "Có gì đâu mà phiền." Cô nhanh nhẹn trải lại drap giường, xếp gọn chăn bông. Vừa lúc đó, Lâm Thư cũng cho con b.ú xong.

Hôm nay Bồng Bồng đã ngủ trên tàu khá lâu nên giờ này tinh thần con bé đang cực kỳ tỉnh táo. Lâm Thư vỗ nhẹ lưng cho con ợ hơi rồi đặt xuống giường. Cô nhóc với đôi mắt to tròn đen láy đảo quanh một vòng, bất chợt dùng sức lật người một cái, nằm sấp xuống mặt giường.

Diêu Phương Bình nhìn thấy cảnh tượng đó thì trái tim như tan chảy, xuýt xoa: "Trẻ con đáng yêu quá đi mất."

Lâm Thư chậc lưỡi: "Đợi lúc phải thay tã có bãi ị của nó đi, cô sẽ thấy hết đáng yêu ngay, thối um lên ấy chứ."

Diêu Phương Bình đưa tay nắn nắn đôi bàn tay nhỏ nhắn của Bồng Bồng, nũng nịu nói: "Dù sao cũng đâu đến lượt tôi thay tã, tôi cứ thấy con bé đáng yêu là được. Nếu không phải dọn vệ sinh cho nó thì lúc nào tôi cũng thấy nó giống thiên thần hết."

Nói rồi, Lâm Thư cũng cúi xuống thơm cái "chụt" lên gò má phúng phính của con gái, khiến con bé khoái chí cười khúc khích.

Hơn nửa tiếng sau, bữa tối đã được dọn lên bàn tươm tất. Lúc bày biện bát đũa, Cố Quân tiện tay mang chiếc đài radio vào phòng đặt lên ghế đẩu, loay hoay vặn mấy nút. Lát sau, những giai điệu du dương bắt đầu cất lên.

Tề Kiệt cảm thán: "Vừa ăn cơm nóng vừa nghe nhạc, phong lưu lãng mạn ra phết nhỉ."

Cố Quân đáp: "Con gái tôi cứ nghe thấy nhạc là lại ngoan ngoãn lạ thường." Vừa nói anh vừa đón lấy Bồng Bồng từ tay Lâm Thư. Cố Quân bế con đã quen tay nên dù có ôm một đứa trẻ, anh vẫn xúc cơm ăn ngon lành, thao tác cực kỳ lưu loát. Quả nhiên, nghe tiếng nhạc, con bé nằm im thin thít, đôi mắt dường như bị giai điệu cuốn hút một cách say sưa.

Tề Kiệt tò mò hỏi: "Có phải người đàn ông nào làm bố rồi cũng giỏi giang thế này không nhỉ?" Vừa biết thay tã, dỗ con lại còn có tài nấu nướng siêu đỉnh.

Lâm Thư hất cằm tự hào: "Đương nhiên rồi! Không thế thì chị em phụ nữ chúng tôi cất công sinh con đẻ cái cho các anh làm gì."

Tề Kiệt cười hề hề: "Vậy xem ra tôi cũng phải cố gắng học hỏi thêm rồi."

Trò chuyện rôm rả một hồi, mọi người bắt đầu cầm đũa lên. Nhìn mâm cơm nóng hổi bốc khói nghi ngút, Diêu Phương Bình xúc động: "Lúc nãy tôi cứ đinh ninh tối nay về đến khu tập thể chỉ có nước nhai bánh bột ngô khô khốc thôi, ai ngờ lại được ăn một bữa thịnh soạn thế này."

Tề Kiệt cũng phụ họa: "Tôi cũng chẳng dám nghĩ tối nay lại có cơm dẻo canh ngọt mà ăn đâu."

Cố Quân gắp một miếng thịt thỏ săn chắc bỏ vào bát Lâm Thư, đoạn quay sang nâng chén với Tề Kiệt: "Mấy ngày nay vất vả cho cậu trông nhà giúp, cảm ơn cậu nhiều nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 88: Chương 88:** | MonkeyD