Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 85:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:01

Edit: Thư Sách

Ánh sáng ch.ói lòa bất thần rọi tới, khiến tất cả mọi người đều ch.ói mắt đến mức không mở nổi.

Một người trong số đó rút còng số tám ra, dõng dạc hô lớn: "Công an đây, lập tức bỏ v.ũ k.h.í trong tay xuống, ôm đầu đứng úp mặt vào tường! Đừng có chống cự vô ích!"

"Kẻ nào chống cự sẽ bị xử lý nghiêm khắc!"

Con người thời đại này vốn mang sẵn tâm lý kính sợ công an. Khoảnh khắc chiếc còng tay sáng loáng giơ ra, bọn họ liền nhận định ngay đây là công an thật. Nhất thời không một ai dám nhúc nhích chống cự, ngoan ngoãn vứt hết gậy gộc xuống đất, thi nhau ôm đầu dựa lưng vào tường.

Chỉ còn mỗi Vương Bằng tay lăm lăm cây gậy đứng đực ra đó. Mặt mũi hắn tái mét ngây ngốc, miệng lắp bắp sợ hãi lẩm bẩm: "Không thể nào, không thể nào, chuyện này là không thể nào..."

* * * Ở nhà khách, Lâm Thư đi đi lại lại vòng quanh trong phòng, lòng nóng như lửa đốt.

Đợi chừng mười mấy phút, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo đó là giọng nói quen thuộc: "Là anh."

Đúng là giọng của Cố Quân.

Lâm Thư lập tức lao ra mở cửa. Thấy anh bình an vô sự, cô mừng rỡ hỏi: "Sao rồi anh?"

Cố Quân thong thả bước vào phòng, cầm ca trà lên, đáp: "Vương Bằng bị tóm gọn tại trận rồi. Bây giờ anh phải đi theo các đồng chí ấy đến đồn công an một chuyến để làm việc."

Ánh mắt Lâm Thư nhanh ch.óng quét qua người anh từ đầu đến chân một lượt. Xác nhận lúc đi quần áo phẳng phiu thế nào thì lúc về vẫn y nguyên thế nấy, cô mới thực sự yên tâm.

Cố Quân đặt ca trà xuống. Nhận ra cô đang quan sát đ.á.n.h giá mình, anh mỉm cười giải thích: "Chưa kịp động tay động chân gì đâu. Đám tay chân của Vương Bằng toàn là dân lang bạt lưu manh, vừa thấy bóng dáng công an là sợ rúm ró ngay. Anh tạt về báo bình an cho em một tiếng, giờ anh phải đi ngay đây."

Lâm Thư thở phào nhẹ nhõm một hơi dài: "Cũng sắp chín giờ tối rồi, vậy anh đi nhanh về nhanh nhé."

Cố Quân gật đầu, cẩn thận dặn dò: "Tối nhớ cài then cửa chắc chắn vào. Nếu mắc đi vệ sinh thì ráng nhịn một chút, đợi anh về hẵng đi."

Lâm Thư ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi, anh đi đi."

Cố Quân rời đi. Trong lòng Lâm Thư vẫn còn vướng bận chuyện này nên chẳng có lấy một tia buồn ngủ. Cô thấp thỏm đợi mãi, cảm giác thời gian trôi qua sao mà chậm chạp đến thế.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Lâm Thư mới nghe thấy tiếng gõ cửa và tiếng gọi của Cố Quân, liền vội vàng tụt xuống giường ra mở.

Thấy bộ dạng của Cố Quân, cô ngạc nhiên hỏi: "Bên ngoài trời mưa sao anh?" Tóc và quần áo của anh đều ươn ướt.

"Lúc đi được nửa đường về thì trời bắt đầu lất phất mưa phùn."

Lâm Thư vội vàng cầm chiếc khăn bông đưa qua: "Anh lau nhanh đi kẻo cảm."

Cố Quân cởi áo khoác ngoài ra, nhận lấy khăn lau qua mặt và tóc.

"Đến đồn công an rồi có chuyện gì xảy ra không anh? Đám người Vương Bằng bị xử lý thế nào rồi?"

Cố Quân vừa lau tóc vừa kể: "Tội tụ tập gây rối, nhưng chưa gây ra thương tích gì nên trước mắt cứ giam giữ vài ngày cảnh cáo. Các đồng chí công an chưa cần thẩm vấn nhiều, đám kia đã sợ hãi khai toẹt Vương Bằng ra rồi, nói là do Vương Bằng sai khiến."

"Bọn chúng đều là dân lang bạt, làm mấy công việc chân tay cực nhọc trên thành phố như gánh phân, bốc vác. Vương Bằng cho bọn chúng chút đỉnh lợi lộc, bọn chúng liền hùa nhau tôn nó làm đại ca. Thằng nhãi Vương Bằng chắc cũng vì thế mà ảo tưởng sức mạnh, tự cho mình là giỏi giang hô phong hoán vũ lắm."

Lâm Thư hỏi tiếp: "Vậy bố mẹ em đã biết chuyện Vương Bằng bị bắt chưa?"

Cố Quân: "Lúc anh chuẩn bị về thì hai người họ vừa vặn chạy tới đồn."

"Công an bảo sẽ để bọn họ tự đến tìm anh xin giấy bãi nại. Chuyện gia đình họ không muốn can thiệp sâu, bảo anh tự thương lượng giải quyết với bọn họ."

Lâm Thư nghe vậy liền gật gù: "Vậy lát nữa chắc chắn bố mẹ em sẽ mò qua đây. Anh mau đi đ.á.n.h răng rửa mặt đi, chuyện này chắc còn cãi cọ phiền phức chán."

Buổi tối tuy khu vệ sinh chung đã cúp nước, nhưng dưới quầy lễ tân vẫn còn cung cấp, hai xu một phích nước nóng.

Cố Quân gật đầu, tiện tay lấy tờ giấy bãi nại đã viết sẵn từ trong túi ra: "Lúc ở đồn công an, mấy đồng chí ấy đã tận tình dạy anh cách viết giấy bãi nại rồi."

Lâm Thư bật cười: "Sao mấy đồng chí công an lại nhiệt tình thế nhỉ?"

Nói rồi, cô lại tự hỏi tự trả lời: "Có lẽ do những việc bố mẹ em làm quá mức cực phẩm, người bình thường nhìn vào đều chướng mắt nên muốn giúp một tay dằn mặt đôi chút."

Cố Quân đồng tình: "Anh cũng nghĩ thế. Lúc nghe anh kể chuyện em bị lừa gạt, bọn họ đều tỏ ra phẫn nộ bất bình thay cho mình."

"Thôi được rồi, anh mau đi rửa mặt đi, không khéo dưới quầy lễ tân cũng hết sạch nước nóng bây giờ."

Mặc dù trời lạnh không đổ mồ hôi, người cũng không có mùi gì lạ, nhưng dẫu sao bây giờ cũng không phải ngủ một mình nữa, vẫn nên giữ mình sạch sẽ thơm tho khi lên giường.

Cố Quân tắm rửa qua loa rồi quay về phòng. Anh chưa kịp ngồi xuống uống hớp nước thì nhân viên lễ tân đã lên gõ cửa, bảo có người nhà đến tìm. Báo xong, người nhân viên còn làu bàu lẩm bẩm một câu: "Sao tối nay lắm người nhà tới tìm cái phòng này thế không biết?"

Cố Quân dặn Lâm Thư: "Em đừng ra mặt. Phòng bên cạnh vẫn chưa trả, để bọn họ qua phòng bên đó nói chuyện."

Lâm Thư ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy hình như mình đứng ra đúng là có hơi dư thừa. Cô nhịn không được bật cười khúc khích. Người ta xuyên không thì phải vắt óc nghĩ đủ mưu kế đối phó với nhà ngoại nhà nội cực phẩm. Đến lượt cô thì hay rồi, cực phẩm hai bên nội ngoại chẳng cần cô phải đích thân ra trận, một mình Cố Quân gánh vác đã đủ "xử đẹp" tất cả.

Trước khi Cố Quân ra ngoài, Lâm Thư kéo tay nhắc nhở: "Về điều kiện bãi nại, bất kể là bắt đền tiền hay đồ vật, anh đều phải bắt họ viết giấy tự nguyện trao tặng, ký tên, điểm chỉ vân tay đỏ đàng hoàng, làm thành hai bản nhé."

"Nếu không, sau này khó mà cãi lý cho rõ ràng được."

Cố Quân cẩn thận ghi nhớ lời vợ dặn, gật đầu đáp lời: "Anh biết rồi."

Cố Quân ra khỏi phòng chưa được bao lâu, do khả năng cách âm của nhà khách khá kém, Lâm Thư nghe thấy tiếng mở đóng cửa lạch cạch ở phòng bên cạnh, liền lập tức dán c.h.ặ.t tai vào tường để nghe ngóng động tĩnh.

Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng vợ chồng nhà họ Vương đang khúm núm cầu xin Cố Quân.

Bố Vương xuống nước hỏi: "Cậu muốn điều kiện gì mới chịu viết giấy bãi nại cho Tiểu Bằng?"

Cố Quân cười nhạt: "Tôi cũng chẳng muốn vòng vo với hai người làm gì cho tốn thời gian. Giấy bãi nại tôi có thể viết, nhưng mà cái đài radio với chiếc đồng hồ kia, tôi lại khá ưng ý. Nếu bố mẹ vợ tự nguyện tặng cho con rể, tôi lập tức đi viết giấy bãi nại ngay."

Mẹ Vương rít lên xót của: "Sao cậu không đi ăn cướp luôn đi!"

Cố Quân lạnh lùng đáp trả: "Thế thì thôi vậy, chẳng còn gì để nói nữa. Hai người cứ để Vương Bằng tiếp tục bị nhốt đi."

Nói xong, anh làm bộ đứng dậy muốn bước ra ngoài.

Mẹ Vương vốn thương con trai như mạng sống, thấy thế lập tức cuống cuồng kêu lên: "Cho cho cho, chúng tôi cho!"

Các đồng chí công an trên đồn đã nói rõ rồi, chỉ khi nào người bị hại chịu viết giấy bãi nại, con trai họ mới được khoan hồng xử nhẹ, cùng lắm là bị nhốt răn đe vài ngày. Bằng không, với thân phận kẻ chủ mưu xúi giục, hậu quả phải gánh vác sẽ rất nặng.

Cố Quân dừng bước, quay đầu lại nhìn hai người: "Hai người về nhà lấy đài radio với đồng hồ đi, tôi về phòng viết giấy bãi nại."

"À đúng rồi, đừng quên viết sẵn giấy tự nguyện tặng đồ đấy nhé. Kẻo sau này các người lại lật lọng vu khống tôi cướp giật hay ăn cắp, lúc đó tôi có mười cái miệng cũng chẳng thanh minh nổi, đúng không?"

Đôi vợ chồng già nghe xong như thể đột nhiên già đi chục tuổi, não nề gật đầu: "Được rồi, chúng tôi biết rồi."

Họ hớt hải chạy vội về nhà lấy đồ.

Lúc Cố Quân quay về phòng, Lâm Thư đang cặm cụi viết viết vẽ vẽ gì đó trên bàn. Cố Quân bước tới hỏi: "Em đang viết gì thế?"

Lâm Thư gõ gõ cây b.út xuống bàn, đáp: "Để tự họ viết giấy tự nguyện cho tặng em không yên tâm lắm. Em nháp sẵn ra đây, lát nữa anh cứ bắt họ chép y chang lại là được."

Cũng chẳng cần viết bằng những ngôn từ quá rườm rà phức tạp, vài ba câu ngắn gọn súc tích là xong chuyện. Lâm Thư quay sang tò mò nhìn anh: "Sao tự dưng anh lại nghĩ đến việc đòi đài radio với đồng hồ của ông ta?"

Cố Quân: "Đài radio có thể nghe tin tức thời sự, lại nghe được cả ca nhạc. Ở đại đội sản xuất buồn tẻ lắm, mang về cho em dùng để giải khuây lúc rảnh rỗi. Có thêm chiếc đồng hồ thì cũng tiện việc xem giờ giấc."

Biết được thời gian chuẩn xác thực ra vô cùng quan trọng. Đồng hồ và đài radio thời này đâu phải cứ có tiền là mua được. Hơn nữa, với số tiền tiết kiệm ít ỏi của họ hiện giờ, phỏng chừng muốn mua một lúc cả hai món đồ xa xỉ này cũng chẳng kham nổi.

Ngay từ lần đầu tiên táy máy chiếc đài radio kia, Cố Quân đã nhắm trúng nó rồi. Đang lúc tiếc hùi hụi vì không mua nổi, ai ngờ Vương Bằng lại dâng tận tay cả cơ hội chiếm lấy đài lẫn đồng hồ tới cho anh.

Quãng đường đi đi về về vốn dĩ phải mất chừng bốn mươi phút, nhưng vợ chồng nhà họ Vương xót con, chỉ mất đúng nửa tiếng đã hớt hải bưng đồ chạy tới.

Cố Quân bắt họ cặm cụi chép lại một bản dựa trên mẫu giấy tự nguyện trao tặng mà Lâm Thư đã cẩn thận viết sẵn. Anh mượn hộp mực đỏ dưới quầy lễ tân lên, yêu cầu hai người cùng ký tên, sau đó nhấn mạnh ngón tay điểm chỉ lên cả giấy trao tặng lẫn giấy bãi nại.

Cầm được tờ giấy bãi nại ân xá cho con trai, hai vợ chồng vừa định quay gót đi thì bị Cố Quân lạnh giọng gọi giật lại. Mẹ Vương cảnh giác lườm anh xoi mói: "Cậu đừng có cầm được đồ rồi lại tính dở quẻ nuốt lời đấy nhé?!"

Cố Quân lắc đầu, nhìn chằm chằm vào bố Vương nhắc nhở: "Vì không muốn vợ tôi sau này bị người ta xì xào chỉ trỏ là có thằng em trai đi tù cải tạo, tôi khuyên thật hai người một câu."

"Trước kia nó làm mù mắt người ta, hai người móc ví bỏ tiền ra đền. Bây giờ nó tụ tập côn đồ gây rối, may mà chưa gây ra án mạng, nhưng cũng đã khiến hai người mất trắng cái đồng hồ với đài radio. Sau này nó mà tiếp tục ra ngoài sinh sự phá phách, có phải đến lượt đem cả công việc, cả cái bát cơm của hai người ra mà đền không?"

Bố Vương nghe vậy liền sững sờ. Mẹ Vương lại bênh con chằm chặp, nhổ toẹt một cái: "Tiểu Bằng nhà này bình thường ngoan ngoãn hiền lành lắm. Đều tại lũ rửng mỡ ăn no hửng mỡ các người cố tình động chạm chọc tức nó, nếu không nó cũng chẳng đến mức phải làm như vậy."

Cố Quân nhàn nhạt đáp trả, từng chữ như d.a.o găm: "Vâng, con trai bà ngoan lắm. Để xem lần sau người khác mắng c.h.ử.i nó vài câu, nó lại ra tay đ.á.n.h người ta trọng thương tàn phế, đến lúc đó là người ta đi tù cải tạo, hay là con trai vàng ngọc ngoan ngoãn của hai người đi tù cải tạo?"

Lời vặn hỏi sắc lẹm, trúng ngay tim đen của anh khiến hai vợ chồng á khẩu, nhất thời không tìm được lời nào để cãi cùn lại.

Giọng Cố Quân vẫn lạnh lùng, dứt khoát: "Có một thằng con trai là tội phạm điêu toa cải tạo, đồn ra ngoài cũng chẳng vẻ vang gì. E là cái ghế làm việc trong xưởng của hai người sớm muộn cũng chẳng giữ nổi đâu."

Cố Quân cẩn thận gấp gọn tờ giấy trao tặng đút sâu vào túi áo, một tay cầm lấy đồng hồ, một tay xách đài radio, thản nhiên lướt qua mặt họ, bỏ mặc vợ chồng nhà họ Vương đứng c.h.ế.t trân trong sự câm lặng giữa hành lang nhà khách.

Về đến phòng, anh đặt đồ lên bàn, khoe với Lâm Thư: "Em xem thử xem, hai món đồ này có đáng giá không?"

Lâm Thư vặn vặn mấy nút trên chiếc đài radio một lúc, một âm thanh trong trẻo, du dương của một bài hát vang lên. Cô cẩn thận lắng nghe, nhận ra đó chính là bài hát "Suối Nước Róc Rách" mà bà nội trước kia thích nghe nhất.

Cố Quân xuýt xoa khen ngợi: "Cái đài radio này đúng là kỳ diệu thật đấy."

Lâm Thư thầm nghĩ trong bụng: *Anh chưa biết đâu, mấy chục năm sau còn có nhiều thiết bị điện t.ử kỳ diệu hơn thế này gấp trăm ngàn lần cơ.*

Vừa thả hồn nghe nhạc, cô vừa tiện tay cầm chiếc đồng hồ nam lên xem xét tỉ mỉ. Bố Vương có vẻ là người rất biết giữ gìn đồ đạc. Chiếc đồng hồ này tuy đã có tuổi thọ kha khá nhưng mặt kính và dây da trông vẫn còn rất mới. Chiếc đài radio cũng được lau chùi sạch sẽ, y như đồ mới đập hộp vậy.

"Nhưng mà đài này chạy bằng pin khô, muốn mua pin thay thế hình như cũng cần phải dùng đến tem phiếu công nghiệp thì phải."

Cố Quân ngẩn người, lát sau mới vỡ lẽ nhớ ra, bèn an ủi: "Không sao đâu, sau này mình dùng đồ khác đổi phiếu với người ta là mua được thôi."

Lâm Thư gật đầu tán thành: "Chuyện nhà họ Vương từ giờ coi như không còn liên quan gì đến chúng ta nữa rồi. Sau này nếu không có việc gì cực kỳ hệ trọng, chúng ta tuyệt đối đừng vác mặt về đây thêm lần nào nữa."

Hai vợ chồng đang thủ thỉ nói chuyện thì có tiếng gõ cửa, là Tôn Đào. Cố Quân bước ra ngoài, cùng Tôn Đào sang thẳng phòng bên cạnh c.h.é.m gió xuyên lục địa. Lâm Thư chẳng biết anh định mải mê buôn chuyện đến bao giờ mới về nên đành kéo chăn đi ngủ trước.

Sáng hôm sau thức dậy mới biết, tối qua Cố Quân hàn huyên tâm sự với anh bạn Tôn Đào suốt cả đêm. Tôn Đào còn tận tình truyền thụ, dạy anh vài thế võ cầm nã cơ bản và mấy chiêu phòng thân thực chiến.

Lâm Thư vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi vừa cười trêu anh: "Hai người kết nghĩa huynh đệ thế này, có được tính là duyên phận ngàn dặm bắt nguồn từ một chiếc quần bị tụt không?"

Cố Quân nhớ lại cảnh tượng dở khóc dở cười lúc mới làm quen với Tôn Đào, cũng nhịn không được bật cười thành tiếng: "Sao lại không tính chứ. Nếu hôm đó không phải anh ấy bị tụt quần giữa đường tạo ra tình huống ngượng ngùng, hai người gặp mặt cùng lắm chỉ gật đầu chào hỏi xã giao thôi, chắc chắn sẽ không bao giờ đứng lại bắt chuyện làm quen sâu như thế đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 85: Chương 85:** | MonkeyD