Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 81
Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:00
Edit: Thư Sách
Cố Quân cũng liếc nhìn anh ta một cái. Trên tay người này đang cầm một hộp cơm và một cái túi lưới.
Cố Quân hỏi: "Anh định mua đồ ăn sáng gì vậy?"
Người đàn ông đáp: "Kiếm chút bánh bao với cháo. Sáng ra vợ tôi chỉ muốn húp ngụm cháo."
Cố Quân gật gật đầu.
Anh xếp hàng mua bốn cái bánh bao, một phần sủi cảo và một bát sữa đậu nành. Lúc chuẩn bị rời đi, người đàn ông đứng phía sau gọi lại: "Đồng chí, đi chung nhé."
Cố Quân gật đầu, đứng sang một bên chờ. Anh nghe thấy người đàn ông đó nói với nhân viên nhà ăn: "Cho tôi một phần cháo rau cải và mười cái màn thầu."
Hóa ra cái túi lưới kia là để đựng màn thầu. Màn thầu to bự, nhét đầy ắp cả một túi.
Từ nhà ăn đến nhà khách đi bộ mất khoảng mười mấy phút. Trên đường, hai người làm quen, biết được tên tuổi và quê quán của nhau. Người đàn ông tên Tôn Đào, là người Cát Lâm.
Tôn Đào kể: "Nhà bố vợ chật lắm, mọi người bảo chen chúc một chút cũng qua đêm, nhưng tôi muốn vợ được ngủ ngon giấc hơn nên mới dọn ra nhà khách."
Cố Quân hỏi: "Hai vợ chồng ở đến bao giờ thì về?"
Tôn Đào: "Tôi mua vé ngày kia. Còn các cậu thì sao?"
Cố Quân đáp: "Lát nữa ăn sáng xong, tôi cũng ra ga tàu mua vé."
Hôm nay là mùng bốn, đã có thể mua vé mùng bảy rồi. Chuyện bên này chậm nhất mùng sáu là phải giải quyết xong xuôi, sau đó mùng bảy lên tàu về nhà.
Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc hai người đã về đến nhà khách rồi tách nhau ra.
Lâm Thư và Cố Quân ăn sáng xong liền đi thẳng ra ga tàu mua vé, sau đó đi dạo một vòng quanh khu di tích danh nhân. Cứ thế lượn lờ cho đến sát giờ cơm trưa mới thong thả qua nhà họ Vương.
Nhà họ Vương lúc này chỉ có mình bà cụ ở nhà.
Bà cụ nói: "Chắc bọn họ kéo nhau đi ăn tiệm hết rồi. Chỉ để lại có một bát gạo, hai quả trứng gà với một cây cải thảo thôi."
Lâm Thư thầm nghĩ, nếu không phải sợ Cố Quân quậy tung lên, chắc đến hạt gạo với vỏ trứng gia đình kia cũng chẳng thèm để lại.
Bà cụ lúc này cũng không còn quá e dè đứa cháu rể này nữa, lên tiếng: "Cháu cũng đừng đập cửa phòng làm gì. Đêm qua họ đã thức trắng để khuân vác hết sạch dầu ăn với lương thực ra ngoài rồi."
Cố Quân đưa mắt nhìn ngó xung quanh một lượt. Anh với tay lấy cái túi vải treo sau cánh cửa, đi thẳng vào bếp, trút sạch chỗ gạo, hai quả trứng cùng cây cải thảo vào túi, thản nhiên nói: "Chúng ta cũng đi ăn tiệm."
Bà cụ dường như đã nhìn thấu chiêu trò của anh, nên Cố Quân cũng lười đóng kịch trước mặt bà thêm nữa.
Lúc ra khỏi cửa, bà cụ không đi theo. Lâm Thư quay đầu nhìn, bà cụ liền xua tay: "Hai đứa đi đi, bà ở nhà tự làm chút gì lót dạ cũng được."
Lâm Thư khẽ nhíu mày. Chút đồ ăn ít ỏi khi nãy đã bị Cố Quân đóng gói mang đi hết, trong nhà lấy đâu ra lương thực nữa?
Cố Quân nhìn bà cụ, cất lời: "Cháu mang đủ tem phiếu lương thực rồi. Nếu không đưa bà đi cùng, cháu gái bà tối nay chắc chắn sẽ trằn trọc mất ngủ."
"Có khi lại còn rúc vào chăn khóc thầm nữa kìa."
Bọn họ mang theo tận hai mươi lăm cân tem phiếu lương thực. Dự định để lại cho bà cụ mười cân, vậy là còn mười lăm cân. Hai bữa sáng hôm nay cũng mới tiêu hết vỏn vẹn một cân.
Lâm Thư đẩy con sang cho Cố Quân bế, tự mình khoác tay bà cụ: "Bà nội, đi cùng chúng cháu đi. Bà không đi thì cháu cũng chẳng đi đâu, cháu cứ ở nhà nhịn đói cùng bà."
Bà cụ chần chừ một lát, rốt cuộc cũng chịu bước theo.
Nhà ăn quốc doanh gần đó chính là nơi lúc sáng Cố Quân đi mua đồ ăn. Người nhà họ Vương chắc mẩm sợ chạm mặt hai vợ chồng nên mới bỏ gần tìm xa, không đến nhà ăn này.
Cố Quân gọi hai phần cơm loại ba lạng và một phần loại năm lạng. Thức ăn kèm theo một đĩa thịt thái mỏng xào ớt xanh, một bát canh trứng gà và một đĩa cải thảo xào giấm.
Bà cụ dường như chưa từng đặt chân đến nhà ăn quốc doanh bao giờ nên tỏ ra khá gò bó. Bà chỉ cắm cúi và cơm trắng chứ không đụng đũa gắp thức ăn. Bà không gắp, Lâm Thư liền chủ động gắp bỏ vào bát cho bà.
Có lẽ vì nguyên nhân từ thân thể của nguyên chủ, Lâm Thư nảy sinh một thứ cảm giác thân thuộc như người một nhà với bà lão nhỏ bé này. Y hệt như đối với bà nội ruột của mình vậy.
Cơm no rượu say, Cố Quân lau miệng nói: "Hai bà cháu về nhà khách nghỉ ngơi trước đi, anh đi dạo loanh quanh đây một lát."
Ban ngày ban mặt, Lâm Thư cũng không lo Vương Bằng dám đến tìm anh gây rắc rối, cô chỉ lo lắng hỏi: "Anh có nhớ đường không đấy?"
Cố Quân cười: "Không nhớ đường thì anh mở miệng ra hỏi người ta."
Thế là họ tách ra ngay ngoài cửa nhà ăn.
Về đến nhà khách, Lâm Thư dọn dẹp lại giường chiếu rồi dặn dò: "Bà nội, hai ngày nay chắc chắn bà không chợp mắt được chút nào. Bà nằm đây chợp mắt một giấc đi ạ."
Bà cụ đưa mắt đ.á.n.h giá căn phòng ở nhà khách một lượt, ánh mắt lướt qua hộp kem tuyết hoa (kem nẻ), hộp dầu hến và chiếc gương soi đặt trên bàn. Trong lòng bà tỏ tường mọi chuyện.
"Cậu ấy đối xử với cháu chắc hẳn rất tốt."
Nghe vậy, Lâm Thư nhìn theo ánh mắt bà cụ, phát hiện bà đang chú ý đến những món đồ trang điểm trên bàn. Cô mỉm cười rạng rỡ: "Anh ấy đối với cháu rất tốt. Thế nên bà nội à, bà đừng lo lắng cho cháu nữa."
Lâm Thư không muốn xé rách mặt với người nhà họ Vương, nguyên nhân chính là vì không muốn bị bọn họ lấy luân thường đạo lý ra bắt cóc đạo đức. Cố Quân vốn mang danh ác bá, anh có quậy tung lên, bọn họ sẽ e dè sợ hãi. Nhưng nếu cô – phận làm con cháu – đứng ra làm loạn, bọn họ sẽ chẳng còn kiêng dè đến thế. Đến lúc đó, muốn đòi lại một phần tài sản sẽ phải cãi cọ dằng dai không dứt, mà thời gian của hai vợ chồng thì không cho phép.
Nghe được câu trả lời khẳng định, bà cụ rốt cuộc cũng trút được tảng đá trong lòng, thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì tốt, thế thì tốt rồi."
Lâm Thư nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay gầy guộc đầy nếp nhăn của bà cụ, thấm thía nói: "Bà nội, bố cháu là do bà mang nặng đẻ đau sinh ra, Vương Bằng cũng là cháu đích tôn của bà. Hôm nay bọn họ làm chuyện quá đáng, nhưng sau này thể nào bà cũng sẽ mềm lòng tha thứ. Dù sau này mọi chuyện có ra sao, cháu gái chỉ mong bà luôn được khỏe mạnh, được ăn no mặc ấm, mỗi ngày trôi qua quãng đời còn lại đều được sống vui vẻ."
Đã từ rất lâu rồi bà cụ mới được người ta quan tâm ấm áp như vậy. Trong lòng bà dâng lên một trận chua xót. Bà vội ngoảnh mặt đi, lén lau giọt nước mắt chực trào khỏi khóe mi.
Bên kia, người nhà họ Vương vác bụng no căng về đến nhà, phát hiện bà cụ cũng đi vắng.
Mẹ Vương lầm bầm: "Cái bà già này lại chạy biến đi đâu rồi?"
Vương Vân bĩu môi đáp: "Chắc lại lóc cóc chạy đi tìm đứa cháu gái cưng của bà ấy rồi chứ đâu."
"Chỉ có con hai mới là cháu ruột của bà ấy. Còn con với Tiểu Bằng thì tính là cái thá gì."
Mẹ Vương cũng hùa theo: "Thế nên mẹ mới nói, muốn chúng ta phụng dưỡng t.ử tế, nhưng có coi chúng ta là người nhà đâu? Có tiền có của ngon vật lạ gì cũng chỉ nhăm nhăm giấu cho con hai. Đã thế còn đòi chúng ta phải đối xử tốt, nằm mơ giữa ban ngày!"
Bố Vương nãy giờ không lên tiếng, lầm lùi đi vào phòng ngủ nằm ịch xuống giường. Hai ngày nay bị cái gã nhà quê chân lấm tay bùn kia hành cho lao tâm khổ tứ, ông ta thực sự kiệt sức rồi.
Mẹ Vương lẽo đẽo theo sau bước vào, sốt ruột hỏi: "Ông tính xem chuyện của tên lưu manh kia phải giải quyết thế nào đây?"
Bố Vương vắt tay lên trán suy nghĩ một lát: "Lát nữa bà ra chợ mua thêm ít thịt, tiện thể đong luôn một bình rượu về đây."
Mẹ Vương nghe xong trừng lớn hai mắt: "Ông điên rồi à? Bị bắt chẹt thế còn đòi mua thịt cho chúng nó ăn?!"
Bố Vương gắt gỏng: "Cái giấy nợ khốn khiếp kia không lật lọng được, thì chỉ còn cách bày mưu đòi lại đống thư thôi. Nếu chúng nó không mang thư theo bên người thì chắc chắn là giấu ở nhà khách."
"Tối nay bà cứ làm nhiều mồi ngon vào, chuốc cho tên lưu manh kia say mèm rồi vứt nó ngủ lại đây. Xong việc bà lấy cớ đưa con nhãi kia về nhà khách, rồi tìm cách ngủ lại bên đó, đợi nửa đêm lén lục lọi tìm thư."
Nghe kế hoạch bùi tai, mẹ Vương mới miễn cưỡng ừ một tiếng: "Thế cũng được."
Bà ta xách làn ra khỏi nhà, hậm hực đi mua thịt, mua rượu.
Buổi chiều, bà cụ đ.á.n.h một giấc ngon lành ở nhà khách. Lúc tỉnh dậy, tinh thần bà thoạt nhìn đã minh mẫn, tươi tỉnh hơn hẳn.
Khi Lâm Thư xách phích đi lấy nước, cô nhìn thấy Cố Quân đang ngồi ở sảnh lớn tầng trệt, say sưa trò chuyện với một người đàn ông có ngũ quan thô kệch. Cô lẩm nhẩm đoán, chắc người này chính là anh bạn đồng hương Cát Lâm mà Cố Quân nhắc đến hôm qua. Trông hai người nói chuyện có vẻ khá hợp rơ.
Lấy nước xong, Lâm Thư dìu bà cụ đi dạo quanh quẩn một vòng cho giãn gân cốt. Căn chừng đến giờ cơm chiều mới thong thả cùng nhau đi bộ về nhà họ Vương.
Lâm Thư và Cố Quân đã bàn bạc kế hoạch từ trước: Nếu hôm nay nhà họ Vương tiếp tục kéo nhau đi ăn tiệm, thì hai vợ chồng sẽ danh chính ngôn thuận nổi lửa nấu nướng ngay tại nhà họ, xài hao chút điện nước cho bõ tức.
Nhưng chẳng ai ngờ được, lúc ba người bước chân vào cửa, trên bàn đã dọn sẵn mâm cơm tươm tất, lại còn có cả món thịt xào chễm chệ ở giữa.
Hai vợ chồng khẽ trao đổi ánh mắt. Sự tình phản thường tất có yêu! Đột nhiên đối xử tốt thế này, chắc chắn trong bụng đang rắp tâm giở trò đồi bại gì đây.
Cố Quân ung dung kéo ghế ngồi xuống, nhếch mép cười hỏi: "Sao thế, chuẩn bị đủ tiền trả cho tôi rồi à?"
Nụ cười gượng gạo trên mặt bố Vương khẽ cứng lại, ông ta vội lấp l.i.ế.m: "Sáng mai xưởng mới bắt đầu làm việc lại. Lúc đó tôi sẽ lên gặp lãnh đạo xin ứng trước tiền lương. Trưa mai chắc chắn là có tiền giao cho cậu."
"Chuyện này âu cũng là do con cái trong nhà không hiểu chuyện, đắc tội với cậu. Hôm nay tôi cất công chuẩn bị chút rượu nhạt, coi như là bữa tiệc nhận lỗi."
Lâm Thư liếc mắt nhìn quanh. Cửa phòng Vương Bằng đang mở toang hoác nhưng không thấy bóng dáng hắn đâu. Phỏng chừng đôi vợ chồng này sợ cục cưng nóng nảy làm hỏng đại sự nên đã tìm cách tống cổ đi chỗ khác rồi.
Thành phần dễ kích động đã bị đuổi đi, mâm cơm có thịt có rượu bày sẵn... Rõ rành rành đây là một bữa "Hồng Môn Yến", mục đích là muốn chuốc say Cố Quân chứ còn gì nữa.
Nhà họ Vương này, không biết nên chê bọn họ quá ngu xuẩn, hay là do bọn họ đ.á.n.h giá hai vợ chồng cô quá thấp? Cái bẫy giăng ra thô thiển thế này mà nghĩ họ không nhìn thấu sao?
Bố Vương cầm chai rượu rốt đầy một chén, định đẩy sang cho Cố Quân thì bị anh vươn tay bịt kín miệng chén lại.
Động tác của bố Vương khựng lại, nụ cười tắt ngấm, ông ta tỏ vẻ khó hiểu nhìn anh: "Sao thế?"
Cố Quân bình thản đáp: "Cháu không uống được rượu. Cứ uống vào là nổi mề đay khắp người, khó thở không sống nổi."
Lâm Thư âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Cố Quân trong lòng. Ở cái thời đại này chưa ai biết đến khái niệm "dị ứng cồn", thế mà anh diễn đạt triệu chứng cứ như thật. Quá đỉnh!
Bọn họ đã thừa biết đây là Hồng Môn Yến, vậy thì quy tắc đơn giản thôi: Cứ việc gắp thịt ăn no nê, nhưng tuyệt đối không nhận chiêu uống rượu. Lỡ mà xỉn thật thì lúc đó đúng là cá nằm trên thớt, hết cách xoay xở.
Lâm Thư ở bên cạnh tung hứng bồi thêm: "Lần trước có anh thanh niên trí thức cùng làng rủ anh ấy uống thử một chén. Ai dè uống xong suýt thì thăng thiên, sùi bọt mép. Phải gọi xe bò chở gấp lên trạm xá trên trấn cắm liền hai chai nước biển mới giành lại được cái mạng đấy. Bác sĩ ở trạm xá dặn kỹ lắm, bảo là cơ địa dị ứng cồn. Cho rượu vào đồ ăn đun sôi lên cho bay hơi thì được, chứ uống trực tiếp một giọt là toi mạng như chơi."
Bàn tay đang cầm chai rượu của bố Vương cứng đờ giữa không trung. Sắc mặt mẹ Vương cũng nháy mắt xám ngoét.
Tem phiếu thịt của bà ta... bay màu vô ích rồi! Đồ ăn dâng tận miệng giặc mà chẳng xơ múi được gì!
Đánh chén no nê, Cố Quân nhàn nhã xỉa răng, hướng mắt về phía bố Vương nở một nụ cười: "Vậy thì chốt lại, trưa ngày mai đến lúc trả tiền cho tôi rồi nhé. Tổng cộng là một trăm mười bốn đồng, không thiếu một xu."
Bố Vương tức nghẹn họng nhưng vẫn phải nuốt cục tức vào trong, rặn ra một câu: "Ngày mai... chắc chắn tôi sẽ nghĩ cách xoay tiền."
Chờ đến khi ba người xách đ.í.t rời đi, da mặt bố Vương lập tức đen kịt lại như đ.í.t nồi.
Mẹ Vương sốt ruột đến mức liên tục vỗ đùi bôm bốp: "Thế này thì tính sao đây! Kế hoạch đổ bể cả rồi!"
Bà cụ liếc nhìn bộ dạng của hai vợ chồng, thản nhiên cầm phích rót một cốc nước ấm uống chậm rãi.
Bố Vương như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, đột ngột quay phắt sang nhìn bà cụ: "Mẹ, trong tay mẹ bây giờ còn tiết kiệm được bao nhiêu tiền? Mẹ lấy ra cho con trai mượn giải quyết việc cấp bách này được không?"
Nghe được lời này từ miệng đứa con trai do mình đứt ruột đẻ ra, lòng bà cụ lạnh ngắt.
Bà dằn mạnh chiếc cốc xuống mặt bàn phát ra một tiếng "cạch", lạnh nhạt đáp: "Thân già này thì đào đâu ra tiền? Ngày xưa bố anh nhượng lại suất làm việc trong xưởng lấy một khoản, chẳng phải anh đã tìm đủ lý do moi sạch rồi sao? Đến tiền t.h.u.ố.c men chạy chữa cho ông ấy lúc cuối đời cũng là tiền dưỡng lão còm cõi của chúng tôi, anh có từng bỏ ra được một đồng một cắc nào chưa? Tôi, một bà già ốm yếu không làm ra tiền, anh bảo lấy cái gì cho anh mượn bây giờ?"
Bố Vương cúi đầu ngẫm nghĩ, lời mẹ nói quả thực đúng lý hợp tình, cãi không được.
Hết cách, ông ta quay sang nhìn vợ mình.
Mẹ Vương lập tức xù lông nhím, giãy nảy lên: "Chỗ tiền đó tôi phải để dành mua lại suất làm việc trong xưởng cho Tiểu Bằng, tuyệt đối không ai được động vào một xu!"
"Tôi mặc kệ! Nếu bọn nó mà cứ cố tình ép tôi đưa tiền, tôi sẽ chạy tót lên sân thượng nhảy lầu tự t.ử cho bọn nó xem! Để xem bọn nó ép c.h.ế.t người rồi có còn mặt mũi nào mà ở lại cái thành phố này nữa không!"
