Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Chương 385: Anh Yêu Em, Vợ À
Cập nhật lúc: 07/05/2026 00:04
Tiễn phu nhân Mia rời đi, Thời Nhiễm mới hoàn toàn thả lỏng tinh thần. Lúc này cô mới cảm thấy khát, liền bưng tách cà phê lên, uống một ngụm lớn. Thịnh Gia Hòa cũng nâng tách cà phê, chân thành chúc mừng:
“Em yêu, chúc mừng em đã tự giành được cơ hội cho mình. “
88 188 “Chủ yếu vẫn nhờ có anh giúp đỡ. “
– Thời Nhiễm khẽ nhướng mày, đôi mắt nhìn thẳng vào anh, như ngân hà đầy sao lấp lánh. Tim Thịnh Gia Hòa khẽ run lên. Anh đứng dậy, tự nhiên nắm lấy tay cô:
“Anh đưa em về Thịnh Thủy Loan, chúng ta cùng ăn mừng. “
Thời Nhiễm ngẩn ra vài giây trước hành động bất ngờ của anh, rồi khẽ mỉm cười, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay anh. Hai người cùng trở về Thịnh Thủy Loan. Thời Nhiễm đi trước vào trong nhà, vừa đi vừa hỏi:
“Có muốn uống một ly để mừng không? Uống rượu vang hay whisky? “
Cô vừa hỏi xong, sau lưng lại chẳng có tiếng đáp. Đang định quay đầu lại thì eo bỗng bị siết c.h.ặ.t, Thịnh Gia Hòa đã ôm cô, ép c.h.ặ.t cô vào cánh cửa. Đập vào mắt cô là ánh mắt sâu thẳm của anh, trong đó tràn đầy sự dịu dàng cùng tình cảm nồng nàn. 89 189 Tim Thời Nhiễm bất chợt đập loạn, như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Đôi môi nóng ấm của anh lướt qua môi cô, không vội vã, chỉ chậm rãi ma sát, như cố tình trêu chọc, khiến tim cô ngứa ngáy. Sợ anh nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của mình, hai tay cô vô thức nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo vest của anh. Muốn trốn tránh, nhưng không thể nào thoát ra. Thịnh Gia Hòa khẽ nâng cằm cô, cuối cùng cúi xuống hôn, vừa dịu dàng vừa triền miên. Thời Nhiễm không có sức chống đỡ, chỉ có thể mềm mại tựa vào lòng anh, mặc cho anh đòi hỏi. Trái tim cô đập nhanh đến nỗi như muốn vỡ tung. Mãi đến khi cả hai đều thở dốc, đôi môi anh mới rời khỏi môi cô. Ngón tay anh khẽ lướt qua hàng mày, khóe mắt của cô. Thời Nhiễm không kìm được mở mắt ra, cùng anh đối diện. 90 190 Trong ánh nhìn ấy, gương mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ, phảng phất vẻ ngượng ngùng mê người. Cánh tay anh ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, lại kéo cô sát vào lòng thêm vài phần, như muốn đem cơ thể mềm mại của cô dung nhập vào bản thân mình. Anh lại cúi đầu hôn cô lần nữa. Thời Nhiễm vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, hết sức đáp lại nụ hôn, để mặc bản năng dẫn dắt. Cô nhắm c.h.ặ.t mắt, cảm nhận rõ rệt khát vọng nóng bỏng của người đàn ông. Khi nụ hôn kết thúc, hơi thở hai người quấn quít lấy nhau. Thời Nhiễm thở dốc nhẹ, gương mặt đỏ hồng, đáy mắt long lanh như gợn sóng. Thịnh Gia Hòa ngắm nhìn gương mặt dịu dàng, xinh đẹp của cô, liền bế ngang cô lên, bước thẳng lên phòng ngủ chính ở tầng hai. 91 191 Động tác ấy quá đột ngột khiến Thời Nhiễm theo phản xạ ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, toàn thân chìm trong mùi hương quen thuộc của anh. Vào đến phòng, Thịnh Gia Hòa nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. Ngón tay thon dài luồn vào mái tóc mềm, giữ lấy sau gáy cô, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng. Anh nhẹ nhàng tách đôi môi cô, bá đạo tiến vào. Thời Nhiễm đã sớm mềm nhũn cả người, đầu óc cũng trống rỗng chẳng còn suy nghĩ gì. Bất chợt, vành tai cô bị anh khẽ c.ắ.n, cảm giác tê dại khiến cô không kìm được khẽ rên lên. Được cô đáp lại, hơi thở anh càng thêm nặng nề, nhưng vẫn gắng sức kiềm chế d.ụ.c vọng, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô, liên tục hôn lên gò má cô. “Thời Nhiễm. . . “
– giọng anh khàn khàn, ngón tay vuốt ve khuôn mặt cô thật nhẹ, áp sát tai cô thì thầm:
“Nếu 92 192 không phải vết thương của em vẫn chưa lành, anh thật sự muốn có được em ngay bây giờ. “
Thời Nhiễm cười khẽ, đôi mắt cong cong, đưa tay vòng qua cổ anh, chủ động hôn nhẹ lên khóe môi anh:
“Thịnh Gia Hòa, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em. “
Anh khẽ ngẩn ra. Cô chủ động hôn khiến anh vui sướng, nhưng nụ hôn chớp nhoáng ấy lại khiến anh còn muốn nhiều hơn. Trước kia, anh chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày bản thân lại muốn cả đời chỉ yêu một người phụ nữ, chỉ cùng một người phụ nữ đi đến cuối đời. Thế nhưng, khi nhìn Thời Nhiễm, ý nghĩ ấy càng thêm kiên định. Thịnh Gia Hòa cúi đầu, hôn lên trán cô, ánh mắt không rời khỏi gương mặt ấy:
“Anh yêu em, vợ à. “
Khuôn mặt Thời Nhiễm đỏ bừng, cô vội vàng rời khỏi vòng tay anh, đứng dậy lùi lại:
“Em. . . em đi tắm đây, ngủ ngon. “
93 193 Nói xong, cô gần như chạy trốn khỏi phòng ngủ chính. Không nhận được hồi đáp, trong lòng Thịnh Gia Hòa có chút mất mát. Anh ngồi trên mép giường, nhìn cánh cửa phòng đã khép c.h.ặ.t, rồi lấy điện thoại ra, gọi cho Diệp Hàng:
“Giúp tôi chuẩn bị một thứ. “
=========================== =============
