Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Chương 358: Điều Tra
Cập nhật lúc: 07/05/2026 00:02
Du Mộng Chiếc xe chạy êm, sắp đến gần xưởng thiết kế của Thời Nhiễm thì bất ngờ trời đổ mưa lớn, gió bão rít gào khắp bốn phía. Thời Nhiễm giật mình, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, vội vàng thúc giục:
“Lái nhanh lên, nhanh lên! “
Nghe thấy giọng điệu hốt hoảng của cô, Thịnh Gia Hòa đạp mạnh chân ga:
“Sao vậy? Có chuyện gấp gì à? “
“Trên ban công còn mấy bộ đồ em đã thiết kế xong chưa cất vào, mưa gió thế này em sợ bị ướt. Còn Chích Chích (Qian Qian) đang chờ thử đồ nữa. Nếu bị hỏng thì sẽ làm chậm tiến độ công việc của họ. “
– Thời Nhiễm cau c.h.ặ.t mày, gương mặt đầy lo lắng mà chẳng biết làm sao. Thịnh Gia Hòa an ủi:
“Đừng lo, sắp đến rồi. “
Chưa đầy năm phút, xe đã dừng trước xưởng. Xe vừa dừng, Thời Nhiễm lập tức mở cửa, chạy thẳng vào trong. Cơn mưa càng lúc càng to, gió cũng dữ dội hơn. 38 38 Cô vội lao lên ban công. Cô cố sức kéo cái giá treo đồ vào trong. Nhưng giá quá nặng, thêm gió mưa dữ dội, cô kéo mãi mà nó không nhúc nhích. Cắn răng, cô dùng thêm sức. Bất ngờ, một cơn đau nhói truyền đến ngón tay. “Á. . . “
– Thời Nhiễm hít mạnh một hơi, theo phản xạ rụt tay về. Ngón tay đã bị xước một vết, m.á.u rỉ ra đỏ thẫm. Đúng lúc ấy, Thịnh Gia Hòa chạy tới, vừa thấy vết thương đã nhíu mày c.h.ặ.t hơn. “Em vào trong trước, để anh làm. “
– Giọng anh trầm thấp, xen chút ra lệnh, không cho cãi. Thời Nhiễm gật đầu, lùi vào. Cái giá cô vật lộn mãi không nhúc nhích, nhưng Thịnh Gia Hòa chỉ kéo một cái đã đưa được vào trong. Anh đóng c.h.ặ.t cửa, chặn cơn mưa gió ngoài kia. Trong phòng lập tức yên tĩnh lại. Anh kiểm tra kỹ, rồi quay sang cô:
“Yên tâm, quần áo chưa bị ướt. “
39 39 Sau đó, ánh mắt anh rơi xuống ngón tay cô, khẽ cau mày:
“Bộ y tế ở đâu? “
Thời Nhiễm chỉ về chiếc tủ:
“Trên tủ đó. Nhưng mà vết thương nhỏ thôi, dán băng cá nhân là được rồi. “
Thịnh Gia Hòa như không nghe thấy, giọng nghiêm nghị:
“Ngồi yên. “
Anh lấy hộp y tế xuống, cẩn thận dùng bông tăm thấm cồn i-ốt bôi cho cô. Sau đó dán băng cá nhân xong, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào cô:
“Về ở Vịnh Thịnh Thủy với anh đi? Từ đó đến xưởng em cũng không xa, anh sẽ sắp xếp tài xế đưa đón em mỗi ngày. Anh thật sự không yên tâm để em một mình thế này. “
Thời Nhiễm khẽ lắc đầu, cười:
“Mặc dù chúng ta bây giờ ở bên nhau rồi, nhưng em thấy không nên tiến triển quá nhanh. Hôm nay anh rất chu đáo, nhớ phải tiếp tục phát huy nhé. “
V ẻ mặt Thịnh Gia Hòa dịu đi vì câu nói nửa đùa nửa thật ấy. 40 40 Anh cũng cười:
“Tất nhiên rồi, anh sẽ luôn cố gắng. “
Anh nắm lấy tay cô, hai người cùng đứng bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm mưa rơi ngoài trời. Không khí như thế khiến Thời Nhiễm cảm thấy yên bình, cô khẽ nhắm mắt lại, thả lỏng người. Bàn tay anh vẫn mơn trớn trong lòng bàn tay cô, giọng trầm ấm vang lên:
“Thời Nhiễm, em có biết anh thích em ở điểm nào không? “
Trái tim cô bất giác đập loạn, mở mắt nhìn anh:
“Điểm nào? “
“Là sự ấm áp. Em là một người rất ấm áp. “
Ánh mắt anh chân thành, sâu lắng, dõi theo từng cử động của cô. Tim Thời Nhiễm khẽ run, cô vội rút tay lại, ngồi thẳng người. Cô quay mặt nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia, phải cố gắng lắm mới bình ổn lại nhịp tim rối loạn. Một lúc lâu sau, cô mới khẽ nói:
“Trễ rồi, anh về sớm đi. Trời mưa lái xe chậm một chút, chú ý an toàn. “
41 41 Nghe rõ ý đuổi khéo, Thịnh Gia Hòa cau mày. Anh định nói thêm, nhưng điện thoại vang lên. Là cuộc gọi từ Diệp Hàng. Anh nhíu mày, trầm ngâm vài giây rồi đứng dậy. Ánh mắt anh tối xuống:
“Em nghỉ sớm đi, trời mưa lớn, đừng ra ngoài nữa. Anh đi trước. “
Rời khỏi xưởng của Thời Nhiễm, Thịnh Gia Hòa lái xe thẳng đến tập đoàn Thịnh Thế. Diệp Hàng đã chờ sẵn, vừa thấy anh liền bước tới:
“Thịnh tổng. “
“Còn bao lâu hết hạn? “
– Giọng anh thản nhiên nhưng chứa cả uy lực lẫn tức giận. Diệp Hàng xem đồng hồ, trả lời:
“Còn một tiếng nữa. “
“Có thể làm xong. “
– Thịnh Gia Hòa nói ngắn gọn, rồi sải bước vào phòng làm việc. Diệp Hàng nhìn theo bóng lưng anh, khẽ nhíu mày, dường như đoán ra điều gì. 42 42 Báo cáo cuộc họp lần này rất quan trọng, buổi chiều rõ ràng có nhiều thời gian hoàn thành, nhưng Thịnh Gia Hòa lại không có mặt ở công ty. Chẳng lẽ còn chuyện nào quan trọng hơn báo cáo này? “Diệp Hàng. “
– Giọng trầm thấp của Thịnh Gia Hòa vang lên. Diệp Hàng lập tức hoàn hồn:
“Ngài có gì căn dặn? “
“Điều tra cho tôi về Du Mộng. “
– Ánh mắt Thịnh Gia Hòa hẹp lại, lạnh lẽo:
“Càng chi tiết càng tốt. “
=========================== =============
