Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Chương 309: Xem Ai Dám Bắt Tôi!
Cập nhật lúc: 06/05/2026 15:04
Giọng nói quen thuộc khiến Thời Nhiễm không nhịn được mà cau mày. Cô quay đầu lại, liền thấy Thời Vận Sinh: đã lâu không gặp: đang bước tới, bên cạnh còn có một người phụ nữ xa lạ điểm đậm đà, lòe loẹt. Lông mày Thời Nhiễm nhíu c.h.ặ.t hơn, sắc mặt cũng trở nên khó coi. Cô không ngờ Thời Vận Sinh lại xuất hiện ở Vân Thành. Giọng cô lạnh băng:
“Anh đến đây làm gì? “
Đ ối diện với câu hỏi lạnh lùng ấy, Thời Vận Sinh lại cao giọng:
“Nếu tôi không đến, có phải cô định chờ đến lúc lão gia c.h.ế.t rồi, nuốt trọn tài sản xong mới báo cho tôi biết hay không? “
56 56 May mà hắn đã sớm cài người trong bệnh viện Lịch Thành, nhờ vậy mới kịp thời nắm được tin lão gia bị chuyển viện. “Thời Nhiễm, tôi mới là con trai ruột của ông ấy. Cô phải tự biết rõ thân phận của mình: một đứa bị bỏ rơi ở cô nhi viện, không cha không mẹ, mà cũng dám vọng tưởng tới tài sản nhà họ Thời! “
L ời của Thời Vận Sinh càng lúc càng khó nghe. Thời Nhiễm tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y:
“Câm miệng! Anh lập tức cút khỏi bệnh viện cho tôi, đừng làm ồn ảnh hưởng đến ông nội nghỉ ngơi. “
“Cô đừng hòng đuổi tôi! Tôi sẽ không để âm mưu của cô thành công đâu. “
– Thời Vận Sinh trừng mắt nhìn Thời Nhiễm, nghiến răng nói:
“Hôm nay tôi phải nhìn xem rốt cuộc cô đang giở trò gì! “
Thời Nhiễm thật sự nổi giận: 57 57 “Cái miệng ch.ó của anh ngậm lại đi! Nếu anh chọc tức ông nội đến xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ không tha cho anh! “
“Ha! Tôi cũng muốn xem cô không tha cho tôi bằng cách nào. Cùng lắm thì chỉ là một đứa mồ côi, có thể gây ra sóng gió gì chứ? “
– Thời Vận Sinh hất tay áo, ra vẻ thách thức. “Nếu không phải năm xưa lão già hồ đồ, rước cô từ cô nhi viện về, thì giờ cô có được sống phơi phới thế này không? Cô chỉ là thứ ký sinh hút m.á.u nhà họ Thời, bám víu không chịu buông. Cô có tư cách gì bảo tôi cút đi! “
Người phụ nữ bên cạnh hắn: Tiểu Thiến: cười lạnh tiếp lời:
“Đúng đấy Thời Nhiễm. Chị nên nhìn rõ đi, Vận Sinh mới là con ruột của lão gia. . . “
Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “con ruột”, rồi nói tiếp: 58 58 “Còn chị, thân phận thế nào mà lại dám lén đưa lão gia đến Vân Thành? Nếu lão gia có chuyện gì, cái mạng của chị cũng không đền nổi đâu. Đúng là mặt dày vô sỉ! “
Thời Vận Sinh hừ cười, ôm eo Tiểu Thiến, rồi chỉ thẳng vào Thời Nhiễm:
“Cưng à, em còn chưa biết đâu. Người đàn bà này rõ ràng đã có chồng, nhưng trước đây ở nhà họ Thời vẫn luôn tìm cách quyến rũ anh. Nếu không phải anh nhìn thấu bản chất của cô ta, thì chắc đã mắc bẫy rồi. “
“Trời ạ! Anh là trưởng bối của cô ta, ít nhiều gì cũng phải gọi anh một tiếng chú. Không ngờ cô ta lại vì muốn ở lại nhà họ Thời mà còn đ.á.n.h chủ ý lên anh. “
– Tiểu Thiến giả bộ kinh ngạc, đưa tay che miệng. Hai kẻ một xướng một họa, bịa đặt ra đủ chuyện Thời Nhiễm quyến rũ đàn ông, nói cứ như thật. Dù lúc này đã khuya, nhưng tiếng ồn của Thời Vận Sinh và Tiểu Thiến quá lớn, khiến nhiều bệnh nhân và người nhà kéo tới xem. 59 59 Ánh mắt khinh thường từ bốn phía đều đổ dồn về phía Thời Nhiễm, lời bàn tán càng khó nghe. Thời Nhiễm tức đến toàn thân run rẩy. Gần đây cơ thể Thời Viễn không khỏe, ngủ cũng chẳng sâu. Cô lo ầm ĩ thêm nữa sẽ đ.á.n.h thức ông. Cô hít sâu một hơi, cảnh cáo lần cuối:
“Thời Vận Sinh, nếu anh không đi ngay, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát, kiện anh tội vu khống. “
Thế nhưng, Thời Vận Sinh chẳng những không sợ, mà còn càng lúc càng quá đáng, chẳng buồn để lời cô vào tai. Hắn cười đểu, dí sát mặt cô:
“Ôi chao, cô còn muốn báo cảnh sát cơ à? Tôi sợ quá đi. . . “
“Thời Vận Sinh, cút ngay cho tôi! “
– Thời Nhiễm giơ tay, giận dữ quát. Nhưng hắn không những không lùi, ngược lại càng ngang ngược lớn tiếng gào lên: 60 60 “Cô cứ việc báo cảnh sát, tôi là con trai đến thăm cha mình, xem ai dám bắt tôi! “
=========================== =============
