Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 680
Cập nhật lúc: 15/04/2026 14:23
“Thấy Hứa Lâm đi vào, quản lý Bạch bưng trà rót nước nhiệt tình vô cùng, ánh mắt nhìn cô đầy ngưỡng mộ.”
Hứa Lâm không khách khí với quản lý Bạch, đầu tiên xem qua cho Lâm Ngọc Phi, bấy giờ mới nói:
“Dinh dưỡng vẫn chưa theo kịp.”
Quản lý Bạch nghe xong lập tức trưng ra bộ mặt khổ sở, than vãn:
“Thật sự đã cố hết sức rồi, cố hết sức rồi, chẳng phải là, haiz.”
Đồ tốt khó mua quá, mặc dù bây giờ chợ đen đã tương đối an toàn hơn trước, nhưng đồ tốt vẫn quá ít.
Mỗi lần đi mua đồ cứ như là đ-ánh bạc vậy, vận khí tốt thì mua được một ít, vận khí không tốt thì chẳng mua được gì.
Muốn có được đồ tốt từ kênh chính thống thì lại càng gian nan muôn vàn, thường là đồ tốt vừa mới lộ diện đã bị người ta tranh cướp sạch sành sanh rồi.
Cho dù bên trong có người quen cũng vô ích, người có quan hệ bên trong cũng nhiều lắm.
Quan hệ không đủ cứng thì cũng chẳng cướp được, tóm lại là một chữ:
“Khó!”
Hứa Lâm nhìn vẻ mặt của quản lý Bạch mà cười thầm, đồng thời trong lòng cũng nảy ra một ý tưởng.
Vốn dĩ chút tiền lẻ ở chợ đen cô không coi vào đâu, không định đến chợ đen buôn bán đồ đạc.
Nhưng hiện giờ xem ra đến chợ đen buôn bán không chỉ là để kiếm tiền, mà còn là để giúp nhiều người hơn có một cái Tết sung túc.
Dù sao có quá nhiều người không lo được hàng Tết cũng không phải là chuyện tốt.
Trong lòng có ý tưởng nhưng Hứa Lâm cũng không nói cho quản lý Bạch biết, trái lại còn cho ông ấy xem hàng trong bao tải.
Vừa nhìn thấy, chà, quản lý Bạch muốn lấy hết toàn bộ, không để lại cho Hứa Lâm món nào.
Đồng thời quản lý Bạch lại càng thêm khâm phục Hứa Lâm, người có bản lĩnh thì đi đến đâu cũng có bản lĩnh, xem này, ngày lạnh thế này mà vẫn kiếm được đồ tốt.
Hơn nữa còn dùng cả bao tải để đựng.
Thu tiền xong, lại dặn dò Lâm Ngọc Phi vài câu, Hứa Lâm rời khỏi Nhân Tế Đường trong sự tiễn đưa nhiệt tình của quản lý Bạch.
Tiếp theo người mà Hứa Lâm muốn thăm chính là Hàn Hồng, cô đứng trên phố bấm ngón tay tính toán, tốt lắm, Hàn Hồng vẫn chưa tan làm, có thể đến cục thực thi pháp luật tìm người.
Bởi vì Hàn Hồng đã tặng cô không ít điểm công tác, ân tình này Hứa Lâm ghi nhớ, nên cũng mang theo không ít đồ tốt đến cho anh.
Dù sao cô cũng không thiếu đồ tốt.
Đừng thấy băng thiên tuyết địa, người đi bộ khó khăn, bên trong cục thực thi pháp luật lại rất náo nhiệt, từng người bận rộn đến mức không có thời gian uống ngụm nước.
Giờ tan làm đã điểm, nhưng chẳng có mấy ai chuẩn bị ra về.
Hàn Hồng đương nhiên cũng là một trong số đó, nghe thấy tiếng gõ cửa, anh cũng không ngẩng đầu lên mà hô một tiếng “vào đi”, tiếp tục dán mắt vào bản phân tích tình tiết vụ án.
“Đội trưởng Hàn, bận rộn nhỉ?”
Hứa Lâm cười hì hì lên tiếng, nhìn thấy Hàn Hồng chấn động ngẩng đầu nhìn sang, bấy giờ mới cười nói:
“Tôi không làm phiền anh chứ?”
“Ái chà mẹ ơi, sao cô lại đến đây thế này.”
Hàn Hồng mừng rỡ đặt bản phân tích vụ án xuống, đứng dậy đón tiếp.
“Cô về từ bao giờ thế?
Trời lạnh thế này sao trước khi đến không gọi điện thoại một tiếng, để tôi còn đi đón cô.”
“Tôi về từ hôm kia, tiện đường qua thăm anh, sẵn tiện mang cho anh ít đồ tốt đây.”
Hứa Lâm đ-á đ-á cái bao tải, “Bên trong có thịt rừng, đủ cho anh ăn mấy ngày đấy.”
“Vậy tôi xin nhận trước nhé, không khách khí với cô nữa.”
Hàn Hồng xoa mặt, lộ ra vẻ ngại ngùng, “Cô ngồi đi, để tôi rót cho cô ly nước.”
“Không cần phiền phức đâu, trước khi đến tôi vừa mới uống xong, giờ không khát.”
Hứa Lâm ngăn anh lại, “Tôi chỉ qua nói vài câu rồi đi ngay đây.”
“Có chuyện gì à?”
Hàn Hồng hỏi, mời Hứa Lâm ngồi xuống đối diện.
“Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn hỏi xem tên Tùng ca kia đã về chưa?
Chẳng phải trước đó nói hắn ta định về huyện Thanh Sơn sao?”
“Hắn ta á?”
Hàn Hồng vỗ đùi cười, “Tên đó đã về rồi, chỉ là vận khí không được tốt lắm, bị gãy chân.
Hiện đang trốn trong nhà một tên lưu manh nhỏ để dưỡng thương, chắc là trong thời gian ngắn không thể hoạt động được.”
“Vậy sao?”
Hứa Lâm cũng cười, chỉ thấy vận khí của Tùng ca đúng là chẳng ra sao, vốn dĩ còn đang đợi hắn ra chiêu để vờn một trận đây.
Giờ xem ra không cần đợi nữa, từng hành động của Tùng ca đều đang nằm dưới sự giám sát của người khác rồi.
“Tùng ca chỉ là một con tép riu thôi, cô không cần để tâm đâu.”
Hàn Hồng lục lọi một hồi, cuối cùng cũng tìm ra một túi hạt dưa đưa đến trước mặt Hứa Lâm.
“Các anh định xử lý hắn à?”
Hứa Lâm hỏi.
“Ừm, đã giám sát rồi, chỉ chờ hành động tiếp theo của hắn thôi, tên đó phạm đại án ở vùng Tây Bắc, vốn dĩ định thu lưới rồi, nhưng trước khi thu lưới nhận được tin tức hắn có liên hệ với đặc vụ địch, nên mới để đến tận bây giờ.”
Hàn Hồng cũng không giấu giếm, đem vụ án mà Tùng ca phạm phải ở vùng Tây Bắc kể lại vắn tắt một lượt.
Tùng ca biết được kho báu nhà họ Từ từ tay cấp dưới Ngô Thành Quang, cũng từ chỗ Ngô Thành Quang mà biết được tin tức về gia đình ân sư Ngô Trung của hắn.
Hắn đến Tây Bắc tìm thấy gia đình Ngô Trung, việc đầu tiên là đ-ánh ngất Ngô Trung đưa đi, sau đó bắt đầu t.r.a t.ấ.n dã man để hỏi tung tích kho báu.
Ngô Trung không muốn phối hợp, vốn tưởng ch-ết thì ch-ết mình ông ấy thôi, không ngờ Tùng ca không phải con người, vậy mà lại bắt hết con cháu của Ngô Trung đi.
Nhìn con cháu ngã xuống trước mắt mình, bị đ-ánh đ-ập đến mức không còn hình người, miệng Ngô Trung không thể cứng thêm được nữa, liền đem chuyện kho báu nhà họ Từ nói cho Tùng ca biết.
Sau khi biết được chân tướng, Tùng ca lật lọng, g-iết sạch cả nhà Ngô Trung để diệt khẩu.
Nhưng Ngô Trung cũng không phải hạng vừa, ngay từ sau khi đến Tây Bắc không lâu, ông ấy đã để lại hậu thủ.
Nếu cả nhà họ gặp chuyện bất trắc, thì hậu thủ này sẽ được kích hoạt, phơi bày chuyện kho báu nhà họ Từ ra ánh sáng.
Ngô Trung có lòng trung thành, nhưng không nhiều, so với tính mạng, ông ấy càng hy vọng người nhà mình được bình an vô sự.
Nếu nhà mình bị g-iết sạch, thì bí mật kia cũng đừng hòng giữ được, muốn ch-ết thì cùng ch-ết hết đi.
Tùng ca vừa về đến huyện Thanh Sơn không lâu, người bên Tây Bắc đã đuổi tới, lúc đó vốn định bắt giữ Tùng ca, nhưng lại bị sự xuất hiện đột ngột của đặc vụ địch làm xáo trộn kế hoạch.
So với việc bắt một tên Tùng ca, họ thà nhổ tận gốc thế lực đặc vụ địch đứng sau hắn hơn.
“Đám đặc vụ địch với tay sai này đúng là g-iết không hết mà.”
Hứa Lâm nghe xong cảm thán một câu.
Hàn Hồng gật đầu tán đồng với cách nói này, đúng là g-iết không hết, g-iết hết đợt này sẽ lại có đợt khác kéo đến.
Luôn có một bộ phận người muốn đi đường tắt, thấy lợi quên nghĩa, vì lợi ích mà ngay cả cha mẹ ruột cũng có thể bán rẻ.
“Tôi có một phát hiện, vốn định tự mình tìm ra kẻ đó để xử lý, giờ tôi không chắc các anh có muốn giữ lại kẻ này hay không nữa.”
