Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Chương 344: Tội Chết Có Thể Miễn, Tội Sống Khó Tha
Cập nhật lúc: 29/04/2026 10:02
“Vương mụ, tôi tiếp tục giữ bà lại nhà họ Tống là nể tình bà đã cẩn trọng làm việc suốt mấy chục năm qua, nhưng bà báo đáp tôi thế nào? Diệp Thư Vũ đã làm gì, có cần tôi nhắc lại cho bà nhớ không? Dùng cái c.h.ế.t để ép Nguyệt Nguyệt nhà chúng tôi thỏa hiệp sao? Bà còn có lương tâm không vậy!”
Quý Hề Hề tức giận đẩy mạnh Vương mụ ra, sau đó ngồi xuống sô pha nắm c.h.ặ.t lấy tay Tống Khanh Nguyệt, “Nguyệt Nguyệt, đừng sợ, mẹ bảo lão Lâm đuổi bà ta ra ngoài.”
Dứt lời, bà cao giọng gọi: “Lão Lâm...”
Tống Khanh Nguyệt ngắt lời bà: “Mẹ, không cần đâu.”
Tặng cho bà một nụ cười an ủi, Tống Khanh Nguyệt lại vỗ vỗ tay bà ra hiệu để chuyện này cho cô xử lý.
Tấm lòng cha mẹ thật đáng thương.
Vốn dĩ cô chưa từng nghĩ sẽ tha cho Diệp Thư Vũ, chuẩn bị sau khi t.r.a t.ấ.n đủ kiểu sẽ ném ả ta vào ổ rắn cho rắn ăn, coi như có thủy có chung.
Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của mẹ, và dáng vẻ Vương mụ dù dập đầu đến chảy m.á.u vẫn muốn cầu xin cho Diệp Thư Vũ, cô đột nhiên lại muốn nới lỏng.
“Tôi có thể hứa với bà tha cho Diệp Thư Vũ một mạng.” Tống Khanh Nguyệt bình tĩnh nói tiếp: “Nhưng tội c.h.ế.t có thể miễn, tội sống khó tha!”
Trái tim vốn đang nhảy nhót của Vương mụ trong khoảnh khắc này lại vọt lên tận cổ họng.
Tống Khanh Nguyệt đặt tách trà trong tay xuống, không nhanh không chậm lên tiếng: “Cô ta sẽ bị hủy dung, hai chân tàn phế, mất đi bằng cấp cũng như tất cả những gì cô ta tự hào. Như vậy bà vẫn muốn cầu xin cho cô ta sao?”
Nghe thấy lời này, Vương mụ hít sâu một ngụm khí lạnh. Bà ta theo bản năng dời tầm mắt sang Quý Hề Hề, dường như đang cầu xin bà nể tình nghĩa ngày xưa mà nói đỡ cho Diệp Thư Vũ thêm vài câu.
Ánh mắt vừa chuyển qua, Quý Hề Hề đã dời mắt đi chỗ khác.
Vương mụ đành phải nuốt những lời định nói vào bụng, sau đó vẻ mặt kiên định nhìn Tống Khanh Nguyệt: “Được, chỉ cần có thể giữ lại cho Tiểu Vũ một mạng, những thứ này tôi đều chấp nhận!”
Đối với bà ta mà nói, chỉ cần con gái vẫn còn ở bên cạnh, cho dù biến thành bộ dạng gì, bà ta cũng sẽ chăm sóc nó thật tốt!
“Ba ngày sau tôi sẽ cho người đưa cô ta về!”
Nghe được câu trả lời mong muốn, cơ thể đã cố gượng chống đỡ từ lâu của Vương mụ rốt cuộc không chịu nổi nữa, ngất xỉu trên mặt đất.
Trong mắt Quý Hề Hề lóe lên một tia không đành lòng. Vương mụ chung sống với bà mấy chục năm, đối với bà mà nói chẳng khác nào người lớn trong nhà.
Bà cao giọng gọi Lâm quản gia một tiếng: “Đưa bà ấy đến bệnh viện chữa trị đi, đợi bà ấy tỉnh lại thì đưa cho bà ấy một khoản tiền trợ cấp thôi việc, coi như chia tay trong êm đẹp...”
Tống Khanh Nguyệt an ủi bóp nhẹ lòng bàn tay bà, nói: “Mẹ, nếu mẹ thực sự...”
Chưa đợi Tống Khanh Nguyệt nói xong, Quý Hề Hề lập tức ngắt lời: “Không cần, mẹ chỉ là có chút tiếc nuối tình cảm bao nhiêu năm nay thôi, chứ không phải không có khả năng phán đoán. Trong chuyện của Diệp Thư Vũ con xử lý rất tốt, nhân từ với kẻ thù chính là chôn b.o.m cho chính mình. Mẹ hy vọng con có thể mãi mãi khỏe mạnh, vui vẻ.”
Hốc mắt Tống Khanh Nguyệt ửng đỏ, cô không nói gì, chỉ cúi đầu c.ắ.n c.h.ặ.t môi không để nước mắt rơi xuống.
Trên bàn ăn.
Biết Tống Khanh Nguyệt trở về, những người đàn ông nhà họ Tống lại một lần nữa tập hợp đông đủ.
Tống Thừa Chí từ trong bếp bước ra, trên tay bưng bát canh thịt nạc do chính tay ông làm, nụ cười nở rộ tràn ngập tình yêu thương.
“Bà xã, Nguyệt Nguyệt, đây là canh chính tay anh làm, hai người mau nếm thử mùi vị xem sao.”
Tống Dạ Hàn, Tống Bác Văn, Tống Thời Diên, Tống Tinh Trì, Tống Thừa Tước đồng loạt ngẩng đầu nhìn hai bát canh thịt nạc nóng hổi trên tay cha, lại nhìn bánh mì trà sữa không chút dinh dưỡng trước mặt mình, trong lòng chua xót vô cùng.
Quả nhiên, ở nhà họ Tống con gái là bảo bối, con trai là cỏ rác.
Thực ra năm người anh trai đều là nghe tin em gái sắp về ăn cơm mới chạy về, chứ tầm tám chín giờ bọn họ đã ăn tối xong từ lâu rồi.
Nhưng để khuấy động bầu không khí, bọn họ vẫn giả vờ ghen tị.
“Ba, còn bọn con thì sao?”
“Đúng vậy, bọn con cũng đang tuổi ăn tuổi lớn mà...”
Tống Thừa Chí gõ đầu mỗi người một cái: “Có sữa uống là tốt lắm rồi, còn muốn ăn cái gì? Ăn cứt không.”
“Khụ khụ...” Nghe thấy lời này, Tống Khanh Nguyệt suýt chút nữa bị sặc canh.
Cha cô đúng là mạnh bạo thật!
Quý Hề Hề dịu dàng vỗ vỗ lưng cô, ân cần hỏi: “Nguyệt Nguyệt, không sao chứ?”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều dời tầm mắt lên người Tống Khanh Nguyệt.
Tống Khanh Nguyệt đặt thìa xuống, ngẩng đầu lên, rất nghiêm túc nhìn bọn họ: “Con không sao, mọi người không cần lo lắng cho con, thật đấy!”
Cô biết bọn họ quan tâm không chỉ là cô có bị sặc hay không, mà còn cả chuyện Cận Lâm Phong xảy ra tai nạn...
Lúc đầu cô quả thực rất khó chấp nhận, thậm chí cảm giác tự trách còn xâm chiếm toàn bộ tâm trí cô. Nhưng bây giờ cô đã nghĩ thông suốt rồi, cô sẽ luôn đợi anh trở về.
Thế là, cô đặt hai tay lên bàn, vẻ mặt trịnh trọng nói với tất cả mọi người: “Ba mẹ, các anh, con thực sự không sao rồi. Có thể tiếp theo con sẽ không từ bỏ việc tìm kiếm Cận Lâm Phong, nhưng mọi người phải tin rằng, con sẽ không vì chuyện này mà làm bất cứ điều gì tổn thương bản thân mình.”
Nghe thấy lời này, sự lo lắng của mọi người vẫn không hề giảm bớt, cho đến khi Tống Thừa Chí nặng nề nói một chữ: “Được!”
Năm người đàn ông khác của nhà họ Tống mới thi nhau bày tỏ thái độ.
“Nguyệt Nguyệt, bất luận xảy ra chuyện gì, anh cả đều là hậu thuẫn vững chắc nhất của em!”
“Có việc gì cần cứ nói thẳng, anh hai vẫn có chút thực lực đấy.”
“Anh ba cũng vậy.”
“Anh tư tuy không lợi hại bằng ba người anh khác, nhưng nếu em thiếu người chọc cười thì có thể tìm anh!”
“Anh năm cũng vậy! Ngoài câu cá ra, anh cũng quen biết không ít nhân vật lớn. Nguyệt Nguyệt, nếu em có việc gì cần giúp đỡ, cứ việc mở miệng, cho dù là mặt trăng trên trời, anh cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho em!”
Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua người nhà họ Tống nói về một chuyện hòa hợp đến vậy. Nếu không phải sợ mình nói nhiều bị Tống Khanh Nguyệt chê phiền, bọn họ còn có thể liệt kê từng thế lực, quyền lực, năng lực của bản thân ra.
Tống Khanh Nguyệt rất cảm động.
Cô đứng lên cúi gập người thật sâu với người nhà: “Có mọi người là con đã rất hạnh phúc rồi.”
Nếu không có gia đình, không có Tạ Thính Vãn, vì sai lầm của bản thân dẫn đến việc Cận Lâm Phong xảy ra chuyện, cô có lẽ đã làm ra những việc tổn thương chính mình.
Nhưng tình huống hiện tại là cô có gia đình yêu thương mình sâu sắc, có những người bạn như Tạ Thính Vãn, cho nên cô sẽ không làm tổn thương bản thân, thậm chí cô còn xóa sạch toàn bộ những cảm xúc tồi tệ.
Sau đó tích cực vươn lên tiếp tục sống!
Quý Hề Hề dịu dàng kéo Tống Khanh Nguyệt ngồi xuống ghế, sau đó xoa xoa mái tóc của cô: “Được rồi, không uống canh nữa là nguội mất đấy. Con hạnh phúc, chúng ta cũng sẽ rất hạnh phúc.”
Tống Khanh Nguyệt nặng nề gật đầu.
Lúc này, Cận Lâm Phong ở tận Châu M xa xôi đang được Minh Dao dẫn đi gặp “chị gái” của cô ta.
Trong quán bar.
Cảnh Nam vẫn ngồi trước quầy bar, cô ta phong tình vạn chủng lắc lư ly rượu vang trong tay, đối mặt với hai người đang đi tới, chậm rãi nhếch môi cười.
“Làm một ly không?”
Minh Dao thuận thế nhận lấy ly rượu trong tay cô ta, uống cạn một hơi: “Vẫn là rượu Tây ngon hơn.”
Cảnh Nam đột ngột kéo cô ta lại gần tai mình: “Không giả vờ làm đóa hoa trắng nhỏ thuần khiết nữa à?”
Minh Dao thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô ta, cầm lấy một điếu t.h.u.ố.c trên bàn, châm lửa, đưa lên miệng.
“Phiền phức quá.”
Cảnh Nam đ.á.n.h giá Cận Lâm Phong từ trên xuống dưới một lượt, lại nghiêng đầu, ghé sát tai Minh Dao hỏi: “Hửm? Bây giờ tiến triển đến bước nào rồi?”
Minh Dao nói: “Lừa anh ấy cô là chị tôi, chỉ có cô mới có thể kéo dài mạng sống cho anh ấy.”
Nghe thấy lời này, Cảnh Nam véo eo cô ta một cái: “Đồ ch.ó, chỉ biết lợi dụng tôi!”
“Như nhau cả thôi.”
Cận Lâm Phong quan sát một lúc lâu, xác nhận hai người trước mắt tuyệt đối không phải là chị em ruột thực sự, anh mới lịch sự bước đến trước mặt Cảnh Nam.
“Xin chào, tôi là Cận Lâm Phong.”
