Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 31: Thư Của Tô Tử Văn

Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:24

Cẩm Niên lúc này mới biết, hóa ra là bưu sai ở huyện đem thư Tô T.ử Văn viết giao cho Trần Hữu Tiên, ông ấy đặc biệt mang qua đây.

Tô T.ử Văn đi Nghiệp Thành cũng đã được một tháng, nay cuối cùng cũng có thư về, cả nhà cũng yên tâm hơn nhiều.

Tô lão đầu lấy bức thư ra xem rồi nói: “Lão tam nói hắn hiện giờ đã thích ứng với cuộc sống ở đó rồi, ngày ngày ở trong quân doanh thao luyện, thân thể rắn rỏi hơn nhiều, bảo chúng ta không cần lo lắng cho hắn. Hắn còn nói bức thư này là tự hắn viết, hắn bây giờ đã biết thêm không ít chữ rồi!”

Đọc xong Tô lão đầu không nhịn được cười mắng: “Cái thằng ranh này, thảo nào ta bảo chữ sao mà xấu thế, trông như gà bới vậy.”

Những người khác đều không nhịn được cười ha hả, nhưng phần nhiều là cảm thấy an lòng.

Tô T.ử Văn hiện giờ đi tòng quân, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc ngày ngày lên núi Trường Thọ săn b.ắ.n như trước.

Điền Tú Liên không kìm được lòng xót xa cho Nhi t.ử út: “Viết bức thư báo bình an là được rồi, cái thằng ngốc này, sao còn gửi bạc về làm gì, chẳng biết mình có đủ dùng không nữa.”

Tô T.ử Mộc nghĩ một chút rồi nói: “Nương, hay là chúng ta viết thư hồi âm cho T.ử Văn đi, bảo hắn trong nhà giờ không thiếu bạc nữa, dặn hắn tự chăm sóc tốt bản thân, không cần lo nghĩ, rồi nhân tiện gửi thêm ít bạc qua cho hắn!”

“Được, vậy đợi Đại Phán về thì bảo nó viết, rồi ngày mai mang lên trấn gửi đi.” Điền Tú Liên tán thành nói.

Thấy mọi người xem xong thư, Cẩm Niên mới đem chuyện của Hứa lão kể lại một lượt.

Tô lão đầu nghe xong có chút không thể tin nổi hỏi: “Con nói là, người mới chuyển vào thôn dạo trước ấy à? Ông ta còn là một Tiến sĩ, hơn nữa còn đồng ý dạy học vấn cho bọn Đại Phán!”

“Niên Bảo, chuyện này có nguyên cớ gì không?” Tô T.ử Mộc nghe xong cũng cực kỳ nghi hoặc.

Cẩm Niên đã sớm nghĩ sẵn cách nói: “Hứa gia gia ông ấy còn là một y giả, mấy hôm trước ta hái được một loại thảo d.ư.ợ.c đúng lúc ông ấy đang cần gấp, để trả ân tình nên ông ấy mới đề xuất chuyện này.”

“Niên Bảo nhà ta vận khí thật sự không tồi, kết giao được với vị Tiến sĩ này thì sau này bọn Đại Phán cũng không cần phải đi xa tìm phu t.ử nữa.” Điền Tú Liên có chút an ủi nhìn Cẩm Niên.

Từ khi cháu gái nhỏ chào đời, Tô gia thực sự ngày một tốt lên, không còn giống như trước kia, dăm bữa nửa tháng lại gặp vận xui.

Điền Tú Liên nhìn mọi người ai nấy đều mang nụ cười trên môi, thần tình hơi chút nghiêm nghị nói: “Bất luận sau này Tô gia chúng ta phát triển tới mức nào, đều mong các con ghi nhớ tất cả những thứ này là do Niên Bảo mang tới, các con sau này nhất định phải giống như bây giờ, đối đãi thật tốt với Cẩm Niên.”

Châu Xuân Lai lập tức là người đầu tiên biểu đạt thái độ: “Nương yên tâm đi, những đạo lý này người trong nhà đều hiểu rõ, con lại càng thấu suốt. Chuyện hôm nay đối với Đại Phán là quan trọng nhất, con làm tức phụ chẳng có bản lĩnh gì nhưng chắc chắn sẽ đối tốt với Niên Bảo.”

Tô T.ử Phàm cũng lập tức nói: “Đúng là đạo lý này, chúng con tuy chưa đọc qua sách vở gì, nhưng những biến hóa trong nhà này chúng con đều nhìn thấy rõ, đều là Niên Bảo mang tới, chúng con tự nhiên sẽ không quên.”

Vương Diệu Vinh cũng hiểu cha nương coi trọng Cẩm Niên, nhưng không ngờ lại bắt cả nhà phải biểu đạt thái độ ngay trước mặt nàng. Thấy Điền Tú Liên nhìn về phía mình, nàng cũng đành mở miệng nói: “Con cũng có cùng suy nghĩ với đại ca đại tẩu, nương yên tâm ạ.”

Tô T.ử Mộc cũng vội vàng gật đầu, cam đoan với Điền Tú Liên: “Nữ nhi của chính con, con chắc chắn phải đối tốt với nó chứ!”

Cẩm Niên bị màn thao tác này của Điền Tú Liên làm cho dở khóc dở cười, vội vàng chuyển chủ đề hỏi: “Ông nội nãi nãi, mấy ngày tới chúng ta có phải nên chuẩn bị chút lễ vật để chính thức tới bái phỏng Hứa gia gia không?”

Điền Tú Liên lúc này mới từ bỏ chủ đề vừa rồi, gật đầu nói: “Quả thực phải tới bái phỏng một chuyến, sẵn tiện mang theo lễ nhập học, như vậy cũng tỏ ra chính thức hơn.”

“Được, vậy mấy ngày tới lên huyện chuẩn bị một chút, nhân tiện xin thôi học cho ba đứa, rồi gửi thư cho T.ử Văn luôn.” Tô lão đầu lập tức sắp xếp mọi chuyện vô cùng rõ ràng.

Sáng sớm hôm sau Cố Như Phong đã cùng Vũ Lôi rời khỏi thôn Đại Trang, lúc đi hắn còn lấy từ chỗ Hứa lão một viên d.ư.ợ.c hoàn, chuẩn bị về diễn một vở kịch, thả câu thử một con cá xem sao.

Đi đường chưa đầy ba ngày, xe ngựa đã vào Nghiệp Thành. Lúc về doanh, Cố Như Phong vừa không phô trương cũng không cố ý che giấu, vẻ mặt xám xịt, hơi thở yếu ớt do Vũ Lôi dìu về phòng.

Một lát sau, những người biết tin đều vội vàng chạy tới.

Tề Nhiên là người đến đầu tiên, thấy trạng thái này của Cố Như Phong, lập tức sốt sắng tiến lên túm lấy cổ áo Vũ Lôi nộ hống: “Ngươi chẳng phải nói tướng quân sẽ không sao ư? Bây giờ rốt cuộc là thế nào!”

Tề Nhiên căn bản không biết tình hình gì, nghe thủ hạ báo lại thì tưởng độc của Cố Như Phong vẫn chưa giải, đến quân y cũng chẳng kịp mời đã vội vã chạy tới.

Vũ Lôi mặc cho Tề Nhiên chất vấn thế nào cũng không chịu nói một câu.

Khiến một người cực kỳ ôn hòa như Tề Nhiên cũng muốn đ.á.n.h nhau với hắn một trận.

Lúc này bên ngoài lại lục tục có thêm không ít người đi vào, đều là lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Cố Như Phong nên tới thăm hỏi.

Trong phòng người đến không ít, Đường Tự cũng vội vàng chạy tới, trên mặt đầy vẻ lo lắng, phía sau còn mang theo hai vị quân y.

Hắn tiến lại gần thấy gương mặt như tro tàn của Cố Như Phong, trong mắt nhanh ch.óng xẹt qua một tia cười cợt, sau đó liền ra hiệu cho hai vị quân y phía sau tiến lên chẩn trị.

Vũ Lôi mặt lạnh như băng, nghiêm nghị tiến lên chặn hai vị quân y lại, nhìn Đường Tự nói: “Đường phó tướng đây là ý gì?”

“Tất nhiên là để họ tới y trị cho tướng quân rồi, thân thể tướng quân hiện giờ sao có thể trì hoãn thêm được nữa, ngươi mau tránh ra!” Đường Tự vẻ mặt cấp thiết ra lệnh.

Đúng lúc hắn chuẩn bị tiến lên đẩy Vũ Lôi ra thì Cố Như Phong trên giường đột nhiên mở mắt ngồi dậy.

“Đường Tự, ngươi định làm gì?” Cố Như Phong chau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn Đường Tự.

Thấy Cố Như Phong ngồi dậy, trong mắt Đường Tự đầy sự kinh ngạc, nhưng lập tức bị hắn che giấu đi.

Chỉ thấy hắn giả vờ vẻ mặt lo âu nói: “Tướng quân, ngài bị sao vậy, thân thể vẫn ổn chứ? Ta mang quân y tới chẩn trị cho ngài một chút, như vậy mọi người mới yên tâm được.”

Thấy Cố Như Phong tỉnh lại, Đường Tự vẫn có chút không cam lòng, bởi vì chỉ cần trúng phải Huyễn Âm độc thì căn bản không sống quá nửa tháng, hắn không tin Cố Như Phong lại không có việc gì.

Cố Như Phong nhìn Đường Tự cười như không cười nói: “Làm phiền Đường phó tướng nhọc lòng rồi, bản tướng quân thân thể rất tốt, các ngươi đều lui xuống đi!”

Đường Tự cực lực kìm nén sự bất cam trong mắt, dẫn theo y sư đi ra ngoài.

Những người khác cũng nói vài câu quan tâm rồi cùng nhau đi ra.

Sau khi mọi người đi hết, Tề Nhiên mới bừng tỉnh đại ngộ, ngữ khí hơi chút trầm trọng: “Tướng quân, ngài hoài nghi người hạ độc là hắn?”

“Chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?” Cố Như Phong nhìn Tề Nhiên cười hỏi.

Tề Nhiên thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa, tuy hắn không muốn tin nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, không thể không tin.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 29: Chương 31: Thư Của Tô Tử Văn | MonkeyD