Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 96

Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:03

“Vậy sao cô ấy lại đến khu tập thể để bị một đám trẻ con bắt nạt ạ?"

Đường Tâm nghĩ đến tiếng hô hoán đ.á.n.h người quen thuộc của đám trẻ lúc nãy, chắc chắn không phải là lần đầu chúng làm chuyện này rồi.

Nếu cô ấy đã giúp việc ở nông trường, lại có thím Triệu đứng ra sắp xếp chỗ ở, theo lý mà nói người trong khu tập thể cũng nên dạy bảo con cái mình không được bắt nạt cô ấy mới phải.

Chị dâu Lưu nhắc đến chuyện này lại thở dài:

“Đầu năm nay cô ấy đi theo người ở nông trường đến giao một đợt lương thực cho doanh trại, lúc đó bước vào trông người có vẻ tỉnh táo hơn chút, người ở chỗ thanh niên trí thức cũng bảo bệnh điên của cô ấy dường như đã thuyên giảm.

Thế nhưng ngay lúc sắp đi ra ngoài, cô ấy bỗng ôm lấy một bé gái đang chạy nhảy chơi đùa trong khu tập thể rồi chạy biến ra ngoài, không biết cô ấy lấy đâu ra sức lực mà chạy một hơi suýt nữa thì ra đến tận bờ biển."

“May mà bị các chiến sĩ tuần tra chặn lại, cũng không biết có phải bị kích động gì không mà từ đó về sau cảm giác càng điên hơn.

Sau chuyện này cũng không dám cho cô ấy vào nữa, phía nông trường mấy nhà ngư dân có con nhỏ lại càng không cho cô ấy lại gần trẻ con.

Cô ấy ngược lại không đến nhà ai khác, cứ đến đứng ở cổng khu tập thể, mọi người đều nói cô ấy muốn cướp trẻ con, lũ trẻ nghe vậy đương nhiên là muốn xua đuổi cô ấy đi rồi..."

Đường Ninh và Đường Tâm nghe xong thì có chút bùi ngùi, Đường Ninh nói:

“Có phải vì cô ấy nhớ con của mình không?"

Chị dâu Lưu lắc đầu:

“Chuyện này cũng không rõ, cho dù có nhớ thì cũng làm gì được?

Cũng không dám đưa cô ấy về đó mà, ở đây dù sao cũng được sống một cuộc đời như con người.

Chị nghe nói lúc cô ấy chưa bỏ chạy, còn bị gã đàn ông kia xích lại trong nhà như xích ch.ó ấy."

“Công xã không giải quyết ạ?"

“Giải quyết làm sao được?

Cô ấy ngay cả mình muốn làm gì nói gì cũng chẳng hiểu, vả lại chuyện này cô ấy lại không có nhà đẻ làm chỗ dựa thì ai rỗi hơi mà đứng ra đòi công bằng cho cô ấy chứ?"

Đường Tâm nghe lời chị dâu Lưu nói mà không lên tiếng.

Đừng nói là thời đại này, ở nông thôn mọi người mỗi ngày đều phải đi làm đúng giờ, thu nhập gắn liền với công điểm, cho dù là ở hậu thế thì một người điên cũng chẳng có nhân quyền, chẳng phải vẫn có nhiều tin tức về việc bị người nhà xích lại trong nhà đó sao?

Có lẽ vì chuyện này mà hai chị em về nhà lòng đều trĩu nặng, chẳng còn hứng thú nấu nướng.

Đường Tâm nấu hai bát mì sợi, cô và Đường Ninh mỗi người ăn một bát.

Sau đó chị dâu Lưu mang cái l.ồ.ng gà qua cho, hai chị em lo ngoài kia thực sự có chuột nên lại đem cái l.ồ.ng đựng gà con vào để trong gian phòng chứa đồ lặt vặt.

Lũ chuột này đáng ghét lắm, ngay cả gà đã lớn cũng bị chúng c.ắ.n, Đường Tâm thấy cứ nhốt mãi thế này cũng không ổn, trong phòng vừa hôi hám mà gà cũng chẳng ngon bằng nuôi thả.

“Chị hai, hay là nhà mình nuôi một con mèo đi?"

Khu tập thể ở đây không hạn chế chăn nuôi, dù sao diện tích cũng chỉ có bấy nhiêu, không thể nuôi nhiều được, nhưng so với ở nông thôn quy định rõ mỗi nhà chỉ được nuôi hai con gà thì vẫn tự do hơn nhiều.

Đường Tâm nghĩ dù sao bãi đất trống phía sau cũng rộng, sau này nuôi nhiều thêm một chút thì ăn thịt cũng tiện hơn.

Như vậy thì nuôi một con mèo sẽ tốt hơn nhiều.

Đường Ninh bảo:

“Cũng được, phía nông trường để đề phòng chuột ăn trộm lương thực trong kho nên có nuôi mấy con mèo, nghe nói mới đẻ một lứa mèo con, mai mình sang đó xem có mua được một con mang về không."

Ngày hôm sau Đường Tâm chỉ làm nửa ngày ở trạm phát thanh, công việc của Đường Ninh cũng tự do hơn, ăn cơm trưa xong hai chị em liền đi về phía nông trường.

Nông trường này cũng thuộc về doanh trại, bên trong ngoài các thanh niên trí thức về nông thôn thì phần lớn là các quân nhân của doanh trại.

Biết hai người cần một con mèo, Chủ nhiệm Lưu quản lý kho lương thực liền trực tiếp bảo hai người vào ổ mèo mà bắt:

“Hai em ưng con nào thì bắt con đó."

Đường Tâm sau khi cảm ơn xong liền chọn một chú mèo mướp cam truyền thống nhất.

Lúc bế mèo ra cô còn hỏi:

“Con mèo này bao nhiêu tiền ạ?"

Chủ nhiệm Lưu nghe vậy liền sảng khoái cười lớn:

“Tiền nong gì chứ, chị còn đang lo mấy con mèo nhỏ này không có chỗ nuôi đây, hai em thích thì cứ mang về mà nuôi, không đủ thì lại sang bắt tiếp."

Thời này mèo chính là để bắt chuột, nuôi cả một đàn lớn cũng tốn công lắm, vạn nhất có con nào không nghe lời chạy sang mấy nhà ngư dân xung quanh ăn trộm cá khô người ta phơi thì lại phải đền tiền.

Cho nên chỉ cần đủ số lượng bắt chuột là được rồi, chỗ còn dư lại đúng là cũng hơi lo.

Đường Tâm và Đường Ninh nghe nói không lấy tiền, sau khi cảm ơn xong lại đưa cho Chủ nhiệm Lưu một túi nhỏ bánh quy đào (đào tô), dù sao cũng không tiện lấy không của người ta.

Cách làm này của hai chị em khiến người ta thấy rất thoải mái, việc đáp lễ qua lại khiến người ta cảm thấy mình được coi trọng.

Chủ nhiệm Lưu vốn là người xởi lởi, giờ lại càng yêu quý hai cô gái này hơn.

Biết Đường Tâm mới lên đảo, chị lại càng nhiệt tình mời mọc:

“Đợi năm sau dưa hấu ở nông trường chín, chị mời hai em sang ăn dưa, dưa hấu trên đảo mình giòn và ngọt lắm."

“Cảm ơn chị Lưu."

Quan hệ giữa con gái với nhau thường bắt đầu từ cách xưng hô.

Từ “Chủ nhiệm" chuyển thành “Chị", chứng tỏ sau này mối quan hệ sẽ thân thiết hơn.

Chị Lưu xua tay, mở túi bánh quy đào ra, lấy hai miếng rồi xé một mẩu giấy kraft bọc hai miếng bánh lại, thấy hai chị em sắp rời đi bèn bảo:

“Chị đi ra cùng hai em luôn, tiện đường qua khu thanh niên trí thức thăm Bình Bình một chút."

Đường Tâm cứ tưởng Bình Bình là người thân của chị Lưu, không ngờ dọc đường trò chuyện mới biết Bình Bình chính là người phụ nữ mà khu thanh niên trí thức nhặt được.

“Thì ra cô ấy tên là Bình Bình."

Đường Tâm hỏi:

“Là mọi người đặt tên cho cô ấy ạ?"

“Không phải, tên gốc của cô ấy là Khương Bình Bình, lúc chạy đến đây thím Triệu đã dẫn người về quê cô ấy tìm hiểu tình hình rồi.

Ở quê chẳng có ai muốn đón cô ấy về cả, cô ấy lại trong tình trạng thế này, sợ ra ngoài bị người ta bắt nạt nên để cô ấy tiếp tục ở lại nông trường."

Chị Lưu cũng là một người thích nói chuyện, gặp người mình quý là không dứt ra được, thấy Đường Tâm cũng không phản cảm khi mình kể chuyện của Bình Bình nên cứ thế thao thao bất tuyệt:

“Thực ra Bình Bình là người rất tốt, lúc không phát bệnh cô ấy ngoan lắm, làm việc ở nông trường không nề hà gian khổ, mọi người tan làm rồi mà cô ấy vẫn chưa chịu nghỉ, ở khu thanh niên trí thức cô ấy cũng là người ngủ muộn nhất, thường là nửa đêm còn dậy giặt quần áo cho mấy cô thanh niên trí thức.

Cô ấy biết là mọi người đã giúp đỡ để cô ấy được ở lại, cô ấy biết ơn lắm, chỉ là đôi khi phát bệnh thì không tự khống chế được mình."

Kể từ lần trước cô ấy ôm con của người khác ở khu tập thể, chị Lưu biết người trong khu tập thể đều không thích Khương Bình Bình nữa, nhưng chị cảm thấy Đường Ninh và Đường Tâm là những người lương thiện, cũng sợ họ bị hiểu lầm.

“Bình thường cô ấy cứ thích chạy đến cổng khu tập thể loanh quanh, hai em thấy cô ấy cũng đừng sợ, cô ấy không đ.á.n.h người đâu.

Chị nghe nói lúc trước cô ấy bị đ.á.n.h đã được quân nhân về quê thăm thân ngăn cản, chắc cô ấy cảm thấy người mặc bộ quân phục đó mang lại cảm giác an toàn nên mới hay lảng vảng ở đó đấy."

Chị Lưu vốn định nói nếu có thể thì cũng đừng đ.á.n.h cô ấy, cô ấy rất sợ bị người khác đ.á.n.h.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.