Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 81
Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:58
“Lúc này cô đang nằm trên giường, Tống Hoài Chu sẽ không nghĩ là cô đang nóng lòng chờ đợi anh đấy chứ?”
Không được, “tiểu tiên nữ" sao có thể có hình tượng như vậy được.
Thế là cô hạ quyết tâm, bắt đầu giả vờ ngủ.
Tống Hoài Chu vào phòng thấy Đường Tâm vậy mà đã tắt đèn, người trên giường lại càng không có chút động tĩnh nào.
Anh liếc nhìn người trên giường một cái, cũng không lên tiếng, lại càng không bật đèn, mà đi về phía chiếc tủ bên cạnh, rút một que diêm thắp đèn dầu lên.
Mặc dù không phải là ánh sáng mạnh của đèn điện, nhưng đối với một người đang giả vờ ngủ thì vẫn có thể cảm nhận được.
Đêm hôm không đi ngủ anh thắp đèn làm gì chứ?
Đường Tâm còn đang thắc mắc thì cảm thấy một mùi hương xà phòng xộc vào mũi, ngay sau đó cơ thể ấm nóng mang theo hơi nước của Tống Hoài Chu chen vào trong chăn.
Đường Tâm thậm chí cảm thấy anh dường như đang nhìn mình, lại càng không dám cử động, nhắm nghiền mắt, thậm chí để né tránh ánh mắt của anh cô còn cố ý xoay người nằm quay lưng lại với Tống Hoài Chu.
Lúc này cô thực sự hối hận muốn ch-ết vì đã nằm lên giường trước.
Thực ra cũng chẳng có gì, nhưng luôn cảm thấy có một loại cảm giác xấu hổ khó tả.
Tống Hoài Chu vào cửa đã biết Đường Tâm đang giả vờ ngủ.
Là một quân nhân được huấn luyện bài bản, anh rất dễ dàng phân biệt được một người có đang giả vờ ngủ hay không, cho nên cũng không nói gì.
Khi lên giường anh còn đặc biệt quan sát cô, muốn xem cô rốt cuộc có thể kiên trì được bao lâu, không ngờ cô lại giỏi giả vờ thật, xoay người đi luôn.
Chỉ là xoay người quá mạnh khiến chăn từ trên người cô tuột xuống, điều này lại tạo thuận lợi cho Tống Hoài Chu.
Anh cúi đầu nhìn đường cong thắt lưng mượt mà của Đường Tâm để lộ ra vòng cung thon thả, bộ quần áo mỏng bằng vải cotton căn bản không thể che giấu được hương thơm lan tỏa khắp người cô.
Người đàn ông mượn hành động giúp cô đắp chăn mà cố ý cúi xuống áp sát vào lưng cô.
Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai và hõm cổ cô.
Đường Tâm cảm thấy lưng mình như đang áp vào một bức tường lửa, đưa tay đẩy người đàn ông phía sau.
Tống Hoài Chu thấy vậy liền nắm lấy bàn tay đang đẩy mình, sau đó ngón tay từ cổ tay cô từ từ trượt vào lòng bàn tay cô, cuối cùng mười đầu ngón tay đan xen c.h.ặ.t chẽ rồi đè bàn tay cô lên chiếc gối mềm mại.
Tư thế này khiến Đường Tâm cuối cùng không thể giả vờ được nữa, mở mắt ra liền thấy Tống Hoài Chu đang nhìn mình cười như không cười hỏi:
“Không giả vờ ngủ nữa à?"
Đường Tâm c.ắ.n môi phẫn nộ lườm anh một cái.
Biết cô giả vờ ngủ mà anh còn cố tình như vậy, sao lúc này Tống Hoài Chu lại đáng ghét thế không biết.
Tống Hoài Chu nhìn bộ dạng này của Đường Tâm, nụ cười càng rõ rệt hơn, cố ý trêu chọc cô:
“Bảo em đợi anh, em thật sự lên giường đợi luôn rồi, vợ anh ngoan quá."
“Tống Hoài Chu!!"
Giọng của Đường Tâm rất hay, phát âm rõ ràng, âm vực đặc biệt thanh mảnh, khi tức giận giọng điệu còn như có thể uốn lượn vậy.
Giọng điệu tự cho là đe dọa rơi vào tai Tống Hoài Chu lại giống như đang làm nũng.
Tống Hoài Chu thích nhất là Đường Tâm gọi tên mình.
Rõ ràng mỗi một từ anh đã nghe vô số lần, nhưng từ miệng cô thốt ra những từ đó đều trở nên hay đến lạ lùng, dường như mỗi lần cô gọi tên anh đều như muốn câu mất hồn phách của anh vậy.
Mà Đường Tâm lại thích gọi anh, vui vẻ thì gọi anh, không vui cũng gọi, ngay cả khi tức giận cũng gọi anh.
Cho nên câu nói này không hề có tác dụng như Đường Tâm mong đợi, ngược lại càng khiến người đàn ông thêm phần làm càn.
Những nụ hôn nồng cháy, hơi thở giao hòa khiến hai người không thể tách rời.
Đường Tâm cảm thấy mình sắp bị hôn đến đứt hơi rồi, không nhịn được đưa tay đẩy người đang hôn lấy hôn để mình.
“Hoài Chu, anh muốn hôn ch-ết em đấy à?"
Khi Đường Tâm nói chuyện, giọng cô vẫn còn run rẩy.
Người này rõ ràng bình thường đều dịu dàng tinh tế, sao lúc này lại hóa thân thành con sói hung dữ thế này.
Tống Hoài Chu nghe thấy lời buộc tội của vợ mới dừng lại sự đòi hỏi thô bạo, cúi đầu nhìn người trong lòng.
Vợ anh lúc này cả khuôn mặt đều đỏ bừng, đôi môi bị hôn đến mức như quả chín sau cơn bão, vừa lấp lánh ánh nước lại vừa có vài phần đáng thương.
“Anh sẽ nhẹ nhàng hơn."
Anh nói xong, đợi cô thở đều lại rồi mới cúi đầu hôn người trong lòng.
Từ trán đến xương lông mày, ch.óp mũi gò má, đôi môi, mỗi một nụ hôn đều trở nên vô cùng dịu dàng.
Đường Tâm cũng dần dần thích nghi với nụ hôn của Tống Hoài Chu.
Hai người như hôn mãi không chán, cho đến khi bấc đèn dầu “tách" một tiếng nổ ra tia lửa, hai người mới dừng lại.
Lúc này không khí trong phòng dường như trở nên loãng đi, trong không khí toàn là mùi vị ái muội ngọt ngào.
Tống Hoài Chu bỗng nhiên ngồi dậy, một tay vòng qua đầu cởi phăng chiếc áo sơ mi trên người ra.
Nguồn sáng trong phòng không sáng lắm nhưng cũng đủ nhìn rõ.
Sau một loạt động tác trôi chảy của Tống Hoài Chu, Đường Tâm chỉ nhìn thấy những khối cơ bắp rắn chắc đầy sức mạnh của anh, bờ vai rộng, cơ ng-ực cân đối, cơ bụng...
đường nét cơ thể hình tam giác ngược trơn tru và bắt mắt, thấp thoáng cả đường nhân ngư trượt vào nơi sâu thẳm.
Đường Tâm bị Tống Hoài Chu vây hãm dưới thân, nhất thời chẳng biết nên nhìn vào đâu, hồi lâu sau mới lí nhí nói:
“Hay là anh mặc quần áo vào đi?"
Câu nói này làm Tống Hoài Chu phì cười, anh hỏi ngược lại:
“Vợ à, lúc thế này sao có thể mặc quần áo được?"
Dù Đường Tâm cũng có chút kiến thức lý thuyết, Tống Hoài Chu cũng chuẩn bị khá kỹ lưỡng, nhưng tiếp theo đó cả hai cũng coi như là một trận “binh hoang mã loạn".
Đường Tâm đau đến lả đi, Tống Hoài Chu dường như vẫn chưa đạt được thời gian như mình dự kiến, sau khi kết thúc hồi lâu anh vẫn chưa phản ứng lại kịp.
Nghỉ ngơi một lúc, Đường Tâm coi như đã lấy lại được sức lực, quay đầu nhìn Tống Hoài Chu đang mang vẻ mặt không thể tin nổi rồi lại nhếch môi cười một cái.
Thời đại này không có giáo d.ụ.c về phương diện này, chắc hẳn anh vẫn chưa biết đây là chuyện bình thường nhỉ?
Đường Tâm sợ chuyện này sẽ để lại bóng đen tâm lý cho anh nên lại đưa tay vỗ vỗ vai anh:
“Không sao đâu, sau này cố gắng lên, phấn đấu để tiến xa hơn nữa."
Nói xong còn chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn Tống Hoài Chu.
Xem đi, anh thật là may mắn quá, tìm đâu ra được một người vợ hiền huệ như vậy chứ?
Lời nói này, biểu cảm này không nghi ngờ gì chính là một sự khiêu khích rồi.
Tống Hoài Chu nghe thấy lời này của vợ, ánh mắt lóe lên, lại kéo người vào lòng, không chịu thua mà nói:
“Không cần đợi sau này."
Đường Tâm không nhớ mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, tóm lại trước khi nhắm mắt thì cả một bình đèn dầu đã cháy cạn khô rồi.
Ngày hôm sau Đường Tâm ngủ thẳng đến trưa mới dậy.
Lúc thức dậy cả người không có chỗ nào là có sức lực cả, lúc xuống giường hai chân còn bủn rủn suýt chút nữa là ngã nhào.
Cô không nhịn được mà mắng Tống Hoài Chu một trận, đang mắng say sưa thì Tống Hoài Chu đẩy cửa bước vào.
Tống Hoài Chu tuy được nghỉ phép nhưng trong trung đoàn cũng có không ít việc, cho nên sáng sớm sau khi dậy thấy Đường Tâm vẫn đang ngủ rất say, dự đoán cô ít nhất cũng phải ngủ đến trưa nên anh đã tranh thủ đến trung đoàn một chuyến.
