Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 76
Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:57
Nghe nói được nghỉ phép, Đường Tâm liền hào hứng hẳn lên.
Sau khi đ.á.n.h răng xong, cô vội vàng sấn lại gần Tống Hoài Chu hỏi:
“Anh được nghỉ mấy ngày?
Khi nào chúng ta đi bắt hải sản ạ?"
“Em đã nghỉ ngơi khỏe chưa?
Còn mệt không?"
Tống Hoài Chu hỏi.
Đường Tâm lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi:
“Hết mệt rồi, bây giờ em thấy tràn trề sức lực, dùng không hết luôn ấy chứ."
Tống Hoài Chu mỉm cười gật đầu:
“Sáng sớm anh rể có nói với anh là chị hai có lẽ hơi bị cảm, cộng thêm say tàu nên về nhà cứ thấy không được khỏe.
Đợi chị hai nghỉ ngơi hai ngày rồi chúng ta hãy cùng đi."
Đường Tâm không từ chối:
“Vâng ạ, chị hai không khỏe, không biết đã đi khám bác sĩ chưa, để em sang thăm chị ấy."
Dù sao hiện tại hai nhà ở gần nhau, cô vừa nói vừa định đi ra ngoài.
Tống Hoài Chu vội vàng gọi cô lại:
“Em đừng đi, hôm nay coi như là bữa cơm 'khai bếp' cho tổ ấm nhỏ của chúng ta, anh đã mời chị hai và anh rể sang nhà ăn cơm rồi, lát nữa họ sẽ qua.
Hơn nữa lúc này nhà chị hai không có ai đâu, anh rể đưa chị ấy đi bệnh viện rồi."
Nghe vậy Đường Tâm không đi nữa, bước đến cạnh Tống Hoài Chu định giúp một tay.
Tống Hoài Chu không để Đường Tâm giúp, mà từ bệ bếp bên cạnh bưng một bát cháo đưa cho cô:
“Giờ này cũng sắp đến lúc ăn trưa rồi, ăn thứ khác thì trưa sẽ không ăn được cơm đâu, em húp chút cháo lót dạ trước đi."
Đường Tâm vốn không thấy đói, nhưng vẫn bưng bát cháo, dùng thìa múc từng miếng nhỏ húp.
Húp xong cháo lại thấy rảnh rỗi nên đặt bát xuống, định cho thêm ít củi vào bếp lò.
“Cẩn thận nóng đấy."
Tống Hoài Chu thấy Đường Tâm đi đến bên cạnh bếp lò, sợ cô bị hơi nóng bốc ra từ trong nồi làm bỏng nên lên tiếng nhắc nhở một câu dịu dàng.
“Em thấy rồi mà."
Đường Tâm nhìn thấy trong nồi đang hầm thứ gì đó, chỉ đi ngang qua rồi bước tới bên cạnh bếp lò, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bắt đầu cho thêm củi vào trong bếp.
Lúc này, thứ đang hầm trên bếp lò kêu “ùng ục" sôi sùng sục, Tống Hoài Chu rảnh tay nhấc nắp nồi ra, trong khoảnh khắc, căn phòng ngập tràn một mùi hương dừa thơm nức.
“Oa, thơm quá, là gà hầm dừa sao ạ?"
Đảo Quỳnh Châu này sản sinh ra rất nhiều dừa, hơn nữa cây dừa nở hoa quanh năm.
Tuy dừa mùa đông không được ngọt lắm nhưng nấu canh lại tươi ngon vô cùng.
Đời sau đây là một món ăn ngon nức tiếng, còn ở thời đại vật tư không phong phú này dừa cũng được dùng như trái cây và thức ăn.
Hơn nữa thứ này thanh nhiệt bổ hư, nên ở đây khi hầm gà người ta thích nhất là cho dừa vào.
Tống Hoài Chu dùng muôi múc một thìa canh, thổi nguội rồi mới đưa lên miệng Đường Tâm, thấy cô nuốt xuống rồi mới hỏi:
“Thích không?"
“Ngon quá đi mất."
Món sở trường của anh đều là món miền Bắc, tuy đến đây bao nhiêu năm rồi nhưng anh toàn ăn ở căng tin, đây là lần đầu tiên làm món gà hầm dừa này, anh còn đặc biệt đi thỉnh giáo đầu bếp ở căng tin rồi mới về làm đấy.
Thấy vợ mình hưởng ứng nhiệt tình như vậy, anh cũng có thêm mấy phần tự tin, vả lại ngửi mùi thì hình như thực sự không tệ chút nào.
Nụ cười trên mặt không hề giấu giếm, tự mình múc một thìa nếm thử, còn tự khen ngợi một câu:
“Thực sự không tệ."
“Đó mà gọi là 'thực sự không tệ' sao?
Là cực kỳ tuyệt vời luôn ấy chứ!
Hoài Chu, anh đúng là giỏi quá đi."
Đường Tâm vốn là người rất biết cách lấy lòng người khác, hơn nữa chồng mình giỏi giang như vậy đương nhiên là phải khen ngợi rồi, nên những lời hay ý đẹp cứ thế tuôn ra không ngớt.
Tống Hoài Chu nghe mà thấy nóng cả mang tai, tay làm việc càng không ngừng nghỉ.
Đường Tâm chống cằm nhìn Tống Hoài Chu bận rộn trong bếp, phát hiện ra cái tên “yêu tinh" này đúng là muốn mạng người ta mà, không chỉ sinh ra đúng gu thẩm mỹ của mình thì thôi đi, lại còn đảm đang thế này nữa, chẳng lẽ muốn mình hoàn toàn không thể rời xa anh sao?
“Đúng rồi, Hoài Chu, em vẫn phải đi làm đấy nhé."
Đường Tâm tuy chìm đắm trong nhan sắc nhưng vẫn chưa đến mức u mê, chuyện của mình thì vẫn không thể quên được.
Hôm qua cô chỉ mới nói với chị hai, vẫn chưa bàn bạc với Tống Hoài Chu.
Dù sao hai người đã là vợ chồng, muốn làm gì cũng nên trao đổi với nhau một chút.
“Anh biết rồi, hôm qua nghe em nói với chị hai rồi, hôm nay ăn cơm xong anh đưa em đi tìm dì Triệu."
“Vâng ạ."
Đường Tâm đáp lại rồi hỏi thêm:
“Hoài Chu, ở đơn vị mình có những công việc gì ạ?"
Tống Hoài Chu thực ra không hiểu rõ lắm về công việc của người nhà, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe ngóng được vài câu:
“Giáo viên này, bên Hội phụ nữ cũng cần người viết bản thảo làm tuyên truyền, đúng rồi, trạm truyền thanh của đơn vị cũng được đấy."
“Vậy em muốn đến trạm truyền thanh."
Thực ra công việc tuyên truyền ở đơn vị cũng có tính linh hoạt rất cao, nhưng vì là ở Hội phụ nữ của đơn vị nên Đường Tâm có nghe chị hai kể qua, một số người nhà ở khu gia đình rất khó chiều, lời nói lại không được hay cho lắm.
Tuy công việc tuyên truyền không tiếp xúc trực diện với họ nhiều, nhưng rốt cuộc vẫn phải tham gia vào đó.
Ở khu nhà máy cũng có công việc như vậy, Đường Tâm thường xuyên nghe Tôn Miêu và chị Triệu than vãn về mức độ khó chiều của những người đó.
Cô không thích dấn thân vào mớ bòng bong đó lắm, vả lại truyền thanh là công việc cô yêu thích.
Tống Hoài Chu chẳng thèm suy nghĩ mà nói ngay:
“Được, vậy đến trạm truyền thanh."
“Hoài Chu, sao anh trả lời dứt khoát thế, cứ như thể trạm truyền thanh là do anh đồng ý là em có thể vào được vậy."
“Vợ anh xuất sắc như thế này, đến trạm truyền thanh chẳng phải là vinh dự của họ sao?
Bên trạm truyền thanh chắc chắn là cầu còn chẳng được ấy chứ."
Nói thật lòng, những người ở trạm truyền thanh kia nói năng ai nấy đều mang giọng địa phương, chỉ cần vợ anh đứng đó một cái là chẳng cần so cũng biết nên chọn ai rồi.
Câu nói này đã thực sự chọc cười Đường Tâm, làm gì mà phóng đại đến thế chứ, nhưng Đường Tâm vẫn thấy rất vui.
“Đúng rồi, người nhà trong khu gia đình đi làm có đông không ạ?"
Tống Hoài Chu lắc đầu:
“Không nhiều lắm đâu, thứ nhất là số người đạt yêu cầu không nhiều, thứ hai là có người không muốn đi làm."
“Tại sao lại không muốn ạ?"
Đường Tâm có chút kinh ngạc.
Tống Hoài Chu còn chưa kịp lên tiếng thì giọng nói của Đường Ninh đã từ bên ngoài truyền vào:
“Còn tại sao nữa chứ?
Khá nhiều người nhà quân nhân vẫn còn mang tư tưởng cũ, cảm thấy đàn ông lo việc bên ngoài, phụ nữ lo việc trong nhà, phụ nữ thì nên ở nhà chăm sóc tốt chồng con mới là cái gốc."
“Vẫn còn kiểu tư tưởng này sao ạ?"
Đường Ninh nói:
“Đúng vậy, sau này em sẽ biết thôi, có những người nhà tư tưởng còn đáng sợ hơn nhiều."
Đường Tâm quay người thấy chị hai đang được anh rể dìu vào bếp, cũng không quan tâm đến chuyện phiếm nữa, vội đứng dậy hỏi:
“Chị hai, chị sao rồi?
Cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
