Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 139
Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:15
Đường Tâm cảm thấy hơi thở anh phả ra đều nóng bỏng vô cùng, cơ thể cũng luôn căng cứng, Đường Tâm nằm bò trên l.ồ.ng ng-ực anh chống cơ thể nhìn người đàn ông nằm trên giường trong mắt hiện lên tia đỏ, hơi thở cũng có chút gấp gáp không hiểu hỏi:
“Tống Hoài Chu, nhìn anh có vẻ không ổn lắm, khó chịu lắm sao?”
Chuyện này cô thực sự không hiểu rõ, hỏi cũng rất nghiêm túc.
Tống Hoài Chu cũng rất không muốn trả lời câu hỏi này, chính là cái kiểu mũi tên đã đặt trên dây cung đột nhiên bị dừng lại sự khó chịu đó chắc chắn cô cũng không thể hiểu được, nhưng thấy sự lo lắng trong mắt cô vẫn nói:
“Không sao đâu, lát nữa là ổn thôi.”
“Hay là thử…”
Tống Hoài Chu cảm thấy tai nóng lên, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, cười trầm thấp một tiếng, tóm lấy người lại hôn lên:
“Đây là tự em nói đấy nhé.”
Đường Tâm thừa nhận mình vừa rồi nói vậy là có ý định cố tình trêu người một chút, chỉ là không ngờ cuối cùng người chịu tội lại là mình, trước khi đi ngủ lại có chút ấm ức ôm lấy cánh tay người đàn ông c.ắ.n một miếng:
“Hừ, đây chính là thái độ anh đối xử với ân nhân sao?”
Lúc này người đàn ông tâm trạng sảng khoái đến cực điểm, đưa tay bóp bóp tay cô xoa xoa nói:
“Đây là thái độ đối với vợ.”
Đường Tâm:
…
Hay là cứ làm ân nhân đi!!!
Sáng sớm hôm sau Tống Hoài Chu đã tới đoàn rồi, hiện giờ dì Triệu đã qua đây cũng không đến lượt anh nấu cơm, nhưng trước khi ra cửa anh vẫn nói với dì Triệu sở thích của Đường Tâm:
“Dì Triệu, Tâm Tâm bữa sáng thích thanh đạm một chút, cô ấy thích uống cháo, không thích ăn trứng chiên, thích ăn trứng luộc hơn ạ.”
Dì Triệu đã bận rộn trong bếp rồi:
“Hôm qua dì đã hỏi Tâm Tâm rồi, Hoài Chu sớm thế này đã phải đi rồi sao?”
Dì nói xong liếc nhìn ra ngoài một cái, trời vẫn còn chưa sáng, không khỏi có chút xót xa, đứa trẻ này tốt nghiệp xong là tới đây ngay, những năm qua chắc đều trải qua như vậy, hèn gì tới đây mới bảy tám năm đã leo lên được vị trí đoàn trưởng.
“Vâng, gần đây ở nông trường cũng bận, tới sớm một chút ạ.”
Như vậy buổi tối cũng có thể về sớm bầu bạn với Đường Tâm.
Tống Hoài Chu trái lại đã quen với cuộc sống như vậy, anh từ nhỏ cũng không được gia đình nuôi dưỡng thành kiểu người kiêu căng, cho nên cũng không thấy khổ.
Thực ra so với thế hệ cha chú họ hiện giờ đã tính là rất tốt rồi.
“Vậy dì mang cho cháu ít đồ nhé.”
Sớm thế này đã qua đó, làm tới tận trưa thì cái cơ thể sắt đá này cũng không chịu nổi đâu.
Tống Hoài Chu xách món đồ trên giá bên cạnh lên:
“Dì Triệu, không cần đâu ạ, Tâm Tâm tối qua đã chuẩn bị xong cho cháu rồi.”
Nói xong còn lắc lắc chiếc hộp cơm nhôm trong tay.
Vì giữa chừng cũng không có chỗ hâm nóng, nên Đường Tâm chuẩn bị đều là những món có thể ăn nguội mà lại chắc dạ, lúc Tống Hoài Chu bận rộn đều là cô chuẩn bị trước cho anh.
Dì Triệu nhìn qua là hiểu ngay, thấy ánh mắt như sắp bay bổng của Tống Hoài Chu cũng biết anh hài lòng lắm, cười nói:
“Được, vậy cháu mau đi đi, trong nhà cháu đừng lo, có dì và mẹ cháu ở đây chắc chắn không để Tâm Tâm và con gái cưng của cháu chịu thiệt thòi đâu.”
Tống Hoài Chu nghe vậy lại cười một tiếng:
“Dì Triệu cháu đi đây ạ.”
Nói xong xách đồ sải bước đi ra ngoài.
Triệu Thu Quân lúc này cũng đã thu dọn chỉnh tề đi ra, đi thẳng vào bếp thấy dì Triệu đã vo gạo xong đổ vào nồi, lại vào giúp cho thêm ít củi:
“Hoài Chu đi rồi sao?
Ở đây đúng là vất vả thật đấy.”
Bà tuy không nuông chiều con cái nhưng vẫn xót con trai.
Dì Triệu gật đầu, lại nhỏ giọng nói:
“Phải đấy, trước đây một mình chắc còn khổ hơn nhỉ.”
Dì nói xong lại chia sẻ với Triệu Thu Quân dáng vẻ Tống Hoài Chu lúc nãy khi dì bảo chuẩn bị chút đồ ăn cho anh, anh khoe khoang với mình rằng Đường Tâm đã chuẩn bị đồ cho anh rồi.
“Tiểu Quân, em không thấy được dáng vẻ đó đâu, kiểu đó trước đây chưa từng thấy bao giờ đâu nhé.”
Triệu Thu Quân nói:
“Cho nên Tâm Tâm đứa trẻ này đúng là tốt rồi, trước đây cứu cha nó, khiến ông ấy không đến mức sớm thế đã mất cha, giờ lại còn bồi cả bản thân mình vào, làm vợ chăm sóc nó.”
Dì Triệu nói:
“Đó cũng là duyên phận của hai đứa nhỏ, tôi nghe A Ninh nói Hoài Chu quen biết Tâm Tâm cũng là vì đi tìm Tâm Tâm bị lạc, còn là người đầu tiên tìm thấy Hoài Chu nữa đấy.”
Chuyện này Triệu Thu Quân có biết, lúc trước khi kết hôn Tống Hoài Chu đã nói qua với người nhà rồi, chỉ là chuyện này anh chỉ nhắc qua một câu, bà lại vẫn chưa biết con trai là người đầu tiên tìm thấy Tâm Tâm.
Cho nên khoảnh khắc này cũng cảm thán theo một câu:
“Đây chính là duyên phận.”
Đường Tâm hôm nay buổi chiều mới tới đài phát thanh, cho nên dậy hơi muộn, lúc dậy đã hơn chín giờ rồi, ra khỏi phòng ngủ dì Triệu đã đang chuẩn bị món cho bữa trưa rồi.
Cô còn có chút ngại ngùng gãi gãi đầu:
“Dì Triệu, chào buổi sáng ạ.”
Dì Triệu tay không rảnh ngẩng đầu cười nói:
“Chào buổi sáng, mau rửa mặt rồi ăn cơm đi con.”
Đường Tâm “vâng” một tiếng bắt đầu đ.á.n.h răng rửa mặt, rửa mặt xong cô quay lại bàn ăn dì Triệu đã bưng cơm canh lên bàn cho cô rồi, cô ngồi xuống hỏi một câu:
“Mẹ đi ra ngoài rồi ạ?”
Dì Triệu nói:
“Gọi điện thoại cho ba của Hoài Chu rồi.”
Đường Tâm không nói gì, cúi đầu ăn cơm, mẹ chồng tới ngày đầu tiên mà dậy muộn thế này có phải không tốt lắm không?
Dì Triệu nhận ra chút lo lắng trong lòng cô, bèn cùng cô tán gẫu chuyện nhà:
“Tâm Tâm, cháu hiện giờ ngoài việc ăn phải món không thích sẽ nôn ra thì cơ thể có mệt mỏi không?”
“Có một chút ạ, hôm nọ cháu tựa vào sofa mà cũng ngủ thiếp đi mất.”
Rõ ràng trước đây không dễ buồn ngủ như vậy mà.
“Đây là chuyện bình thường, lúc này cháu phải nghỉ ngơi nhiều, mỗi ngày muốn ngủ là ngủ, như vậy người cũng không quá khó chịu.”
Đường Tâm biết đây là dì Triệu đang an ủi mình, mỉm cười gật đầu nói vâng, rồi tiếp tục vui vẻ ăn bữa sáng.
Ăn xong cô liền lấy bản vẽ máy ép dầu ra sửa sửa đổi đổi, nhân tiện sắp xếp lại sách kỹ thuật của trang trại chăn nuôi và nhà máy chế biến thực phẩm.
Dì Triệu ở bên cạnh thấy cô bận rộn nên cũng không lên tiếng làm phiền, trái lại lúc đi qua nhìn thấy tờ giấy viết kín một trang của cô, tuy dì không có trình độ văn hóa gì nhưng cũng nhìn ra chữ của Đường Tâm viết rất đẹp, thuận miệng khen một câu:
“Tâm Tâm, chữ cháu viết đẹp thật đấy.”
“Thật sao ạ?”
Chữ của Đường Tâm thực ra không tính là quá đẹp, so với cha thì kém xa:
“Cha cháu viết chữ còn đẹp hơn nhiều ạ.”
