Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 134
Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:13
“Dì Triệu đúng lúc nghe thấy, lòng xúc động không thôi.”
Triệu Thu Quân cười nói:
“Đúng thế, cả hai đều là những đứa trẻ ngoan.”
Nói đoạn lại nắm lấy tay dì Triệu:
“Chị, vậy nên sau này phải làm phiền chị chăm sóc nhiều hơn rồi.”
Dì Triệu lườm Triệu Thu Quân một cái:
“Xem em nói gì kìa, vì bọn trẻ đã gọi tôi một tiếng dì, tôi đương nhiên phải tận tâm chăm sóc rồi.”
Triệu Thu Quân cười nói:
“Em không có ý đó, sao chị lại giận rồi, em là muốn nói sau này chị cứ nhớ kỹ bọn trẻ tốt là được, lời bên ngoài thì bớt nghe đi.”
Chuyện vừa mới đến đã gặp phải người chạy vào vườn trộm hành như thế này, Triệu Thu Quân vẫn có chút lo lắng, hôm nay trên bàn ăn lại nghe mọi người nói vài câu, khu tập thể lớn thế này người nào cũng có, kiểu gì cũng có mấy người miệng không giữ được lời, chị dù sao cũng không phải chị gái ruột, bây giờ lại không quản đường xá xa xôi tới đây chăm sóc người, sợ nghe thấy những lời không hay lại thấy không thoải mái trong lòng, ngược lại cũng khiến bọn trẻ khó xử.
Dì Triệu cũng biết, thực ra lúc dì mới đến nhà họ Tống, bấy giờ đi ra ngoài mua rau trong khu đại viện còn có vợ trẻ nói dì chẳng qua cũng chỉ là một bà giúp việc gì đó.
Dì đâu có bận tâm những thứ này, biết Triệu Thu Quân cũng nghe thấy lời hàng xóm vừa nói:
“Yên tâm đi, tôi sẽ không để tâm người bên ngoài nói gì đâu.”
Lúc Đường Tâm đi cùng chị hai về, trên đường cũng gặp mấy người, nhìn hai chị em trong tay ôm đồ đạc thì tò mò hỏi:
“Hai chị em đi mua đồ à?”
“Không ạ, mẹ chồng và bác của em gái em tới, đây là mang cho em không ít đồ nữa đấy ạ.”
Lời này nói xong mấy người bên cạnh cười ngưỡng mộ, đợi hai người đi xa rồi còn nói:
“Có người còn bảo mẹ của Đoàn trưởng Tống sẽ coi thường đứa con dâu Đường Tâm này, giờ xem ra lời này không đáng tin rồi, các bà nhìn những thứ Đường Ninh ôm trong tay kìa, còn nhiều hơn cả đồ mẹ chồng tôi mang tới một chuyến nữa đấy.”
“Đến cả chị gái của con dâu cũng chuẩn bị nhiều thế này, xem ra của Đường Tâm càng không thể thiếu được.”
“Chắc chắn không thiếu, trưa nay tôi thấy xe lái tới, Đoàn trưởng Tống chạy đi chạy lại mấy chuyến mới chuyển hết hành lý đấy.”
“Ôi chao, xem ra mấy người chờ xem trò cười lại phải thất vọng rồi.”
Khu tập thể đông người, người rảnh rỗi không ít, bình thường lại chẳng có hoạt động giải trí gì, buôn chuyện tự nhiên trở thành hoạt động thú vị nhất, đương nhiên ngay cả buôn chuyện cũng chia thành mấy phe.
Đường Tâm và Đường Ninh không để tâm những lời này, đương nhiên cũng không nghe thấy mọi người nói gì, tiếp tục đi về phía trước thì Đường Tâm bỗng nhiên nói:
“Chị hai, hôm nọ chị bảo đợi sinh con xong muốn thuê một người giúp việc tới chăm sóc ở cữ, đã chọn được người chưa?”
Đường Ninh lắc đầu:
“Vẫn chưa chọn được, anh rể em bảo trong đoàn có một chiến hữu giới thiệu một bà dì, chính là ở làng chài bên cạnh, người khá sạch sẽ, đến lúc đó chúng chị qua xem, hợp thì chốt luôn.”
“Hôm nay dì Triệu nói với em, lúc nào chị sinh con dì ấy sẽ tới chăm sóc chị, dù sao lúc đó em vẫn chưa sinh.”
“Hả, dì Triệu nói vậy sao?”
Đường Ninh có chút kinh ngạc hỏi.
“Đúng thế, dì Triệu còn bảo dì ấy từng chăm sóc hai chị dâu của Tống Hoài Chu nên rất có kinh nghiệm, lại bảo người nhà mình thì yên tâm hơn, còn bảo em hỏi ý kiến của chị nữa đấy.”
Đường Ninh nói:
“Chị thì có ý kiến gì chứ, chỉ là dì Triệu như vậy vất vả quá không?”
“Lúc đó em cũng nói vậy, dì Triệu bảo không vất vả, dì ấy có kinh nghiệm rồi, hơn nữa đến lúc đó em đi cùng qua, cũng học hỏi cách chăm trẻ luôn.”
Đường Tâm mặc dù mới mang thai, nhưng hoàn toàn không có kinh nghiệm chăm trẻ, vẫn phải học hỏi, lúc này lại không giống như đời sau còn có các cơ sở đào tạo, nhưng đi theo dì Triệu học một chút cũng tốt.
“Vậy đến lúc đó chị đích thân nói một tiếng với dì Triệu, đúng rồi đến lúc đó chị phải chuẩn bị một bao lì xì lớn, cảm ơn dì ấy cho thật tốt.”
Kiểu quan hệ này đưa tiền thì có vẻ khách sáo, đưa bao lì xì thì lại khác.
Đường Tâm gật đầu:
“Đều được ạ, vả lại là dì Triệu chủ động tìm em nói đấy.”
“Ừm, dì Triệu đúng là đã giải quyết được chuyện chị lo lắng.”
Đường Ninh nói xong lại mỉm cười với Đường Tâm một cái:
“Nói đi cũng phải nói lại, chị vẫn là nhờ phúc của em.”
“Sao lại nhờ phúc của em chứ?
Dì Triệu thích chị mà, hôm nay dì ấy cứ khen chị suốt đấy.”
“Con bé này là ngốc thật hay giả vờ ngốc đấy?
Dì Triệu giúp chị thế này là vì ai?
Chắc chắn vẫn là vì em thôi, cũng là vì dì ấy thực lòng thích em nên mới muốn giúp đỡ chị gái của em.”
Cái này Đường Tâm quả thật không nghĩ nhiều như vậy, nhướng mày:
“Vậy sao?
Nhưng dì Triệu là một người đặc biệt tốt.”
Cái này đúng là sự thật, Đường Ninh cũng gật đầu theo, đến lúc đó cô phải gọi điện thoại cho cha mẹ, mẹ vốn còn lo lắng cho tình hình của cô, giờ có thể yên tâm rồi.
Buổi chiều Triệu Thu Quân và dì Triệu ngủ vài tiếng cũng đã hồi phục, cho nên bữa tối trực tiếp do dì Triệu làm.
Đường Tâm và Triệu Thu Quân ở bên cạnh giúp đỡ, nói là giúp đỡ chứ thực ra chẳng làm gì, chỉ đứng xem dì Triệu nấu cơm.
Dì Triệu biết Đường Tâm thích ăn cay, đặc biệt làm món đặc sản của Hồ Nam, ngoài thịt xào còn có cá biển ớt bằm.
Mỗi khi xào một món dì đều bảo Đường Tâm nếm thử:
“Tâm Tâm, mau nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Đường Tâm cũng rất hưởng ứng, món nào cũng không nhịn được giơ ngón tay cái:
“Dì Triệu, thật sự quá ngon luôn, còn làm ngon hơn cả đại đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh.”
Dì Triệu nghe xong vui đến mức không khép được miệng, còn phải khiêm tốn vài câu:
“Làm gì mà khoa trương như cháu nói chứ.”
“Thật mà, món dì Triệu làm đúng là món ngon nhất cháu từng được ăn.”
Đường Tâm lời này nói rất chân thành, dì Triệu nấu ăn thực sự rất cừ.
Dì Triệu bị Đường Tâm chọc cho nói không nên lời, chỉ mải cười.
Đến cả Triệu Thu Quân nghe xong cũng cười theo:
“Mẹ thấy chị Triệu thế này sau này chẳng muốn về nữa đâu nhỉ.”
“Đúng thế, thực sự chẳng muốn đi nữa rồi.”
“Chị không đi nữa?
Vậy thì em có phúc ăn uống rồi.”
Phùng Tuyết Trân và Triệu Thu Quân là chị em tốt nhiều năm, những năm qua tuy xa cách nhưng liên lạc riêng cũng không ít, biết chị em tốt tới, sau khi tan làm liền xách đồ tới thăm.
Vẫn còn ở cửa đã nghe thấy tiếng cười của một gia đình, bước vào nhà cũng tự nhiên tiếp lời.
Triệu Thu Quân nghe thấy tiếng của chị em tốt, vội đứng dậy thấy Phùng Tuyết Trân liền đón lấy:
“Ái chà, Tuyết Trân, sao cậu lại tới đây?”
