Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 166

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:17

“Đúng đúng, tôi phải về nấu cơm đây……”

Mỗi người đều có lý do khác nhau, những quân tẩu này lập tức tản sạch.

Lúc mới đầu chỉ bước nhanh, đợi đi xa rồi thì cắm đầu chạy, giống như có quỷ đuổi sau lưng vậy.

Nguyễn Minh Phù:

“……”

Không phải chứ, cô đáng sợ thế sao?

Nguyễn Minh Phù không nhịn được sờ sờ khuôn mặt mình.

Vẫn mịn màng vô cùng, như miếng đậu phụ non vậy.

Chỉ có mẹ chồng của Lý Hiểu Nguyệt đứng tại chỗ, bà ta nhìn Nguyễn Minh Phù trong mắt cũng lóe lên sự lúng túng, kéo kéo vạt áo.

“Hiểu Nguyệt đang mang…… m.a.n.g t.h.a.i đấy, tôi…… tôi cũng đi đây.”

Lời vừa dứt, người đã chạy biến.

Chẳng bao lâu sau, không thấy tăm hơi đâu nữa.

Nguyễn Minh Phù:

“……”

Không phải, bọn họ đây là có ý gì?

“Em dâu, vừa nãy em không nhìn thấy biểu cảm của bọn họ đâu, cười ch-ết chị mất.”

Hồ Uyển Ninh cười đến mức phải vịn eo.

Chắc những người này từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên nói xấu người khác bị bắt quả tang nhỉ.

Nguyễn Minh Phù mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói gì.

“Em dâu, đừng chấp nhặt với bọn họ,” Hồ Uyển Ninh bước tới, “những người này cũng chỉ nói sau lưng thôi, em cứ coi như không nghe thấy là được.”

“Chỉ là cái miệng hơi nhiều chuyện, đừng chấp nhặt với bọn họ.”

Khi Hồ Uyển Ninh mới chuyển tới, cũng từng bị nói xấu.

Những quân tẩu này đúng là nhàn rỗi quá rồi.

Thứ nhất không có công việc, thứ hai không cần phải xuống đồng làm như ở thôn.

Chồng không ở nhà, con cái cũng đi học hết rồi, chẳng phải rảnh rỗi quá nên tụ tập với nhau kể chuyện nhà này nhà kia.

Tủ lạnh nhà Nguyễn Minh Phù gây nên một cơn gió lớn ở khu gia đình, không chăm chú nhìn vào cô mới là lạ.

Đợi qua hai ba tháng là hết thôi.

“Chị dâu, chúng ta đi thôi.”

Nguyễn Minh Phù lắc đầu.

Cô sống tốt cuộc sống của mình là được, chẳng buồn quản bọn họ nghĩ gì.

Tới bên đó, Nguyễn Minh Phù tự chọn một mảnh đất.

Cũng thật khéo, ngay sát cạnh nhà Hồ Uyển Ninh.

“Mảnh đất này được lắm, nhiều người để ý lắm đấy,” sau khi ra ngoài, Hồ Uyển Ninh hạ thấp giọng nói, “chủ nhân tiền nhiệm nuôi mảnh đất này tốt lắm, đỡ cho em bao nhiêu việc.”

“Đi xem không?”

Nguyễn Minh Phù:

“Được ạ.”

Hai người vừa định rời đi, Nguyễn Minh Phù lại bị người ta gọi lại.

“Em dâu, phía trước có điện thoại của em.”

Nguyễn Minh Phù vô cùng nghi hoặc, lúc này ai có thể gọi điện cho cô.

Cố Ý Lâm?

“Em đi xem đi,” Hồ Uyển Ninh suy nghĩ một chút, “dù sao chị về cũng chẳng có việc gì, ở đây chờ em.”

Dù sao cũng không lâu lắm, bà chờ ở đây, tiện thể còn có thể nghỉ ngơi một chút.

“Chị dâu, vậy em đi trước đây.”

Vẫn là chỗ cũ, Nguyễn Minh Phù quen đường cũ đi tới, cầm ống nghe lên thì nghe thấy một giọng nói sảng khoái vang lên.

“Cô Nguyễn, còn nhớ tôi là ai không?”

Nguyễn Minh Phù:

“……”

Cô thật sự quên rồi, nhíu mày suy nghĩ một lúc mới chợt nhận ra.

“Sao em có thể quên bác được ạ, giáo sư Hồ.”

Giáo sư Hồ ở đầu dây bên kia nghe vậy, nụ cười trên mặt càng đậm hơn.

“Cô Nguyễn trí nhớ tốt thật,” giáo sư Hồ đột nhiên thở dài một tiếng, “Cô Nguyễn, mấy ngày nay ở bên đó sống thế nào?”

Nguyễn Minh Phù suy nghĩ một chút, “Cũng khá ổn ạ.”

Đương nhiên là ổn rồi, việc gì cũng có Tạ Diên Chiêu, anh hận không thể giúp Nguyễn Minh Phù đút cơm vào tận miệng, việc gì cũng không cần cô nhúng tay.

Ngày ngày ăn ngủ chờ ch-ết, nhiều nhất chỉ phiền lòng xem hoa cỏ trong sân bao giờ mới sống được.

Tốt lắm luôn!

Giáo sư Hồ đột nhiên trở nên nghiêm túc, “Cô Nguyễn, tôi cũng không vòng vo nữa, mục đích gọi cuộc điện thoại này là muốn nhờ cô giúp một việc.

Cô yên tâm, thù lao tuyệt đối tốt, đảm bảo làm cô hài lòng.”

Nguyễn Minh Phù chưa kịp mở miệng, đã nghe giáo sư Hồ lại tiếp lời.

“Tôi biết cô có chút khó xử, nhưng bây giờ tôi thật sự hết cách rồi.”

Nguyễn Minh Phù:

“……”

Cô chẳng thấy khó xử chút nào.

Giáo sư Hồ lần trước đã muốn nhờ Nguyễn Minh Phù qua giúp, điều kiện đưa ra không tệ, cô cũng đã động lòng rồi.

Chỉ tiếc là sau đó xảy ra không ít chuyện, cô mới từ chối.

“Giáo sư Hồ, bác có chuyện gì cứ nói đi ạ, việc gì có thể giúp em chắc chắn sẽ giúp.”

Giáo sư Hồ thích nhất điểm này ở Nguyễn Minh Phù.

Sảng khoái!

“Chính là hiện tại có một phiên dịch bị bệnh, nhất thời không tìm được người phù hợp, cô xem…… có thể qua giúp dịch thuật không?”

Nguyễn Minh Phù có chút thất vọng, “Xa không ạ?”

Nhớ lại chuyện lần trước đi tàu, sở thích lớn nhất của cô cũng không còn nữa.

Mà giáo sư Hồ đối diện lại sáng mắt lên, “Không xa, không xa, ngay trong thành phố thôi.

Sáng đón cô tới, tối có thể đưa cô về.”

“Thế thì tốt quá.”

Nguyễn Minh Phù giãn lông mày, nhận lời ngay.

Dù sao cũng có xe đưa đón, không cần cô vất vả, lại còn có đại đoàn tiền vào túi.

Tốt quá rồi.

Giáo sư Hồ bên kia cũng thở phào nhẹ nhõm, “Vậy cứ quyết định thế nhé, sáng mai tôi phái xe qua đón cô.”

Nói xong việc chính, hai người liền cúp máy.

Điện thoại thời buổi này khá đắt, vẫn là phải tiết kiệm chút.

……

“Chị dâu, đợi lâu rồi nhỉ.”

Nguyễn Minh Phù cách xa đã nhìn thấy Hồ Uyển Ninh vẫn đang ngồi trên ghế, cô vội vàng bước tới.

“Hại, mới trôi qua bao lâu chứ?”

Hồ Uyển Ninh xua xua tay, “Chưa tới mười phút đâu.”

“Tiểu ma tinh đó cuối cùng cũng ném cho bố nó rồi, chị phải về muộn một chút.”

Nguyễn Minh Phù nghe lời này, cũng cười theo.

Thằng nhóc mập tuy không thích nói chuyện.

Nhưng trẻ con thường có một căn bệnh chung, đó là đeo bám.

Đặc biệt đứa trẻ nghịch ngợm thì đ.á.n.h một trận cũng xong, thằng nhóc mập từ nhỏ đã tinh ranh, cụp mặt xuống giả vờ đáng thương.

Hồ Uyển Ninh nhìn bộ dạng này của nó, làm sao còn đ.á.n.h nổi nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.