Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 87:hỏng Việc

Cập nhật lúc: 01/05/2026 03:19

Trần Tư Vũ bị lời đề nghị của Lãnh Tuấn làm cho kinh ngạc. Mối quan hệ giữa hai người sâu đậm đến mức nào mà anh lại sẵn lòng cho cô vay tận hai, ba ngàn đồng một cách dễ dàng như thế?

Cô vội xua tay: "Thật sự không cần đâu anh, chuyện này em tự giải quyết được mà."

Với tính chất công việc của Lãnh Tuấn, đãi ngộ cao, phúc lợi tốt nhưng trách nhiệm cũng nặng nề tựa Thái Sơn. Bất kỳ khoản luân chuyển tiền bạc lớn nào cũng phải giải trình với cấp trên. Dù có gặp khó khăn đến mấy, Trần Tư Vũ cũng không muốn kéo thêm rắc rối cho anh.

Đang nơm nớp lo lắng cho sự an nguy của quả phụ Trương, Trần Tư Vũ bước đi vội vã như bay.

Lãnh Tuấn đi bên cạnh, cũng phải sải bước dài mới theo kịp tốc độ của cô.

Đi được một đoạn, Trần Tư Vũ dừng lại thở dốc, cười bảo: "Cuối cùng cũng về đến nhà rồi."

Lãnh Tuấn nhìn theo hướng cô chỉ, xưởng mực in quen thuộc đã hiện ra trước mắt.

Anh có cảm giác như mới chỉ vài phút trôi qua, vậy mà hai người đã cuốc bộ qua tận bảy, tám trạm xe buýt rồi cơ à?

Tất nhiên, đưa người ta về tận cửa nhà rồi, anh phải tranh thủ bàn nốt việc chính.

Trời oi bức, thấy bên đường có cửa hàng tạp hóa, Lãnh Tuấn liền bước vào mua ba chai nước ngọt sủi tăm. Riêng chai của Trần Tư Vũ, anh xin thêm một chiếc ống hút mạch, còn cẩn thận nhờ người bán hàng rửa lại bằng nước sạch rồi mới cắm vào chai đưa cho cô.

"Thực ra, lúc báo cáo với tổ chức, tôi đã lỡ khai rằng cô là người có hôn ước từ bé với tôi. Lời khai đó hiện đã nằm giấy trắng mực đen trong hồ sơ kiểm điểm của tôi rồi. Vì vậy, đối với bên ngoài, cô vẫn phải tiếp tục đóng vai vị hôn thê của tôi," Lãnh Tuấn chậm rãi giải thích. "Bắc Thành là Thủ đô, thủ tục thẩm tra đối với lực lượng không quân phòng vệ ở đây cực kỳ phức tạp và nghiêm ngặt. Phải thông qua phê duyệt của nhiều cấp. Vì vậy, tự tôi không thể đính chính lại được. Mọi chuyện đành chờ cha tôi từ chiến khu miền Nam quay về, đích thân gặp Sư đoàn trưởng để làm rõ và sửa đổi hồ sơ. Từ giờ cho đến lúc đó, coi như cô giúp tôi một việc, nếu có ai hỏi đến, xin cô cứ nói chúng ta có hôn ước từ bé."

Trần Tư Vũ hỏi một câu rất thực tế: "Vậy đối tượng có hôn ước thật sự của anh, hiện giờ người đó còn sống không?"

Đây là một vấn đề cực kỳ hệ trọng. Nhỡ đâu trong thời gian chờ đợi cha Lãnh Tuấn về, cô gái "hôn ước" hàng thật giá thật kia xuất hiện và vạch trần mọi chuyện thì sao?

Thế thì Trần Tư Vũ chẳng khác nào đang gánh vỏ ốc cho người khác, tự rước họa vào thân.

Một khi bị điều tra và kết luận là gian dối, cô sẽ chung số phận với Trần Niệm Cầm, bị điều đi đày ải ở những vùng khỉ ho cò gáy như hải đảo hay vùng biên cương Thiểm Bắc.

Hậu quả khôn lường chứ chẳng đùa!

Lãnh Tuấn trầm ngâm: "Thật ra cha tôi vẫn luôn dốc sức tìm kiếm. Đã bao nhiêu năm trôi qua, ông đi hỏi thăm khắp các đơn vị bộ đội nhưng vẫn bặt vô âm tín gia đình người ấy. Theo suy đoán của ông, rất có thể toàn bộ gia đình họ đã hy sinh trong trận rải t.h.ả.m b.o.m tàn khốc ở chiến dịch Thục Xuyên năm xưa."

Chiến dịch Thục Xuyên là một trận chiến vô cùng đẫm m.á.u và ác liệt, máy bay ném b.o.m của địch gần như đã san phẳng cả một vùng Thục Xuyên thành bình địa.

Mẹ ruột của Trần Tư Vũ cũng đã ngã xuống trong trận không kích kinh hoàng ấy.

Vì vậy, khả năng cao là gia đình của "vị hôn thê" kia thực sự đã không còn ai sống sót.

Nhận thấy vẻ lo âu thoáng qua trên gương mặt Trần Tư Vũ, Lãnh Tuấn lại trấn an: "Giữa chúng ta hoàn toàn trong sáng, cô vô cớ bị cuốn vào rắc rối này đều là lỗi do tôi. Đợi khi cha tôi về giải trình với cấp trên, chắc chắn tôi sẽ bị gọi lên làm kiểm điểm. Đến lúc đó, tôi hứa sẽ công khai xin lỗi cô trước toàn thể đại hội."

Dù sao thì cuối cùng anh cũng vẫn phải làm kiểm điểm. Tới lúc đó, trước sự chứng kiến của mọi người, anh sẽ chính thức thanh minh, trả lại sự trong sạch cho cô!

Đương nhiên, nếu trong khoảng thời gian này thực sự xảy ra sự cố, vị "hôn thê" bằng xương bằng thịt bặt vô âm tín suốt mười tám năm qua đột ngột xuất hiện, Lãnh Tuấn cũng sẽ đứng ra gánh chịu toàn bộ trách nhiệm, một mực bảo vệ Trần Tư Vũ.

Không biết cô có chịu đồng ý giúp anh hay không, Lãnh Tuấn nhấp một ngụm nước ngọt, đôi mắt đen thẳm thấp thỏm nhìn cô gái trước mặt.

Cô gái khẽ nở nụ cười, chỉ thốt ra vỏn vẹn bốn chữ: "Cầu còn không được." Rồi vỗ n.g.ự.c nói tiếp: "Thế là em bớt đi cảm giác áy náy rồi."

Nợ ai người nấy trả, trước kia là cô mượn danh anh để tự bảo vệ mình, nay bị anh "lợi dụng" lại một chút, Trần Tư Vũ không những không thấy phiền mà còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

"Anh yên tâm đi, em sẽ phối hợp giúp anh!" Cô khẳng định chắc nịch.

Nghe vậy, nhịp tim của Lãnh Tuấn lại không tự chủ được mà đập loạn xạ.

Anh đang kéo cô lên chung một con thuyền đầy rủi ro, lỡ như bề trên phát giác, cô chắc chắn sẽ bị liên lụy.

Thế mà cô không những không mảy may lo sợ, nụ cười còn tươi rói, hồn nhiên tựa như một con chim sơn ca vui vẻ truyền cành.

Ngay lúc này, anh bỗng khao khát được nhìn thấy dáng vẻ của cô khi sải bước trên sân khấu, khi hòa mình vào điệu múa. Nó sẽ rực rỡ và lộng lẫy đến nhường nào?

Bước tới đầu ngõ, Trần Tư Vũ cười nói: "Đến đây thôi đồng chí Lãnh Tuấn, nhà em ở ngay kia rồi."

"Hình như còn cách khoảng hai trăm mét nữa mà?" Lãnh Tuấn ngạc nhiên.

Trần Tư Vũ thầm nghĩ, sao anh ta lại biết rành rọt khoảng cách là bao nhiêu cơ chứ. Nhưng thân là con gái chưa chồng, tự nhiên dẫn theo một nam thanh niên mặc quân phục về tận cổng viện, kiểu gì mấy bà thím hàng xóm chẳng bu vào hỏi han, bàn ra tán vào. Tốt nhất là tránh được lúc nào hay lúc đó.

"Trời sáng rõ thế này, không sao đâu anh. Em tự đi vào được rồi, chào anh nhé!" Nói đoạn, cô thoăn thoắt rẽ vào trong ngõ.

Lãnh Tuấn xách chai nước ngọt, quay người bước đi. Mới đi được vài bước đã đụng ngay Hà Tân Tùng.

Hà Tân Tùng tỏ vẻ gượng gạo, gãi đầu thanh minh: "Tôi... tôi không cố ý theo dõi hai người đâu. Chỉ là nãy thấy đội dân phòng ngoài phố hô hoán rầm rĩ đi bắt người, tôi lo cậu gặp chuyện nên mới chạy đi tìm đấy."

Tình hình hiện tại là, với thân phận của họ, gặp gỡ một cô gái lạ mặt mà không phải là người thân trong gia đình, bắt buộc phải có người đi cùng giám sát. Hôm nay Hà Tân Tùng đã du di cho Lãnh Tuấn một lần, đáng lẽ ra cậu ta phải lẽo đẽo đi theo nhưng lại không làm vậy.

Mà cũng trớ trêu thay, chính cậu ta là tác giả của cái "án oan" tày đình này.

Lãnh Tuấn hận không thể bóp cổ thằng bạn thân ngay tại chỗ, nhưng cuối cùng anh chỉ vỗ vỗ vai cậu ta: "Về thôi."

Nếu không nhờ vụ lỡ miệng của Hà Tân Tùng, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ nhận ra trên đời này lại có một cô gái đáng yêu và thú vị đến vậy.

Hà Tân Tùng liếc thấy chai nước ngọt trên tay Lãnh Tuấn, liền hỏi: "Cậu xách theo chai nước ngọt làm gì thế, định mua cho tôi hả?"

Lãnh Tuấn nhìn lại tay mình mới sực nhớ ra, chai nước ngọt anh mua cho Hiên Ngang vẫn đang nằm gọn lỏn trên tay anh!

Thế là hai người đàn ông lại lóc cóc quay ngược lại con hẻm để đi giao nước ngọt!

Vừa bước vào hẻm chưa được bao xa, Trần Tư Vũ đã nhìn thấy Hiên Ngang đang ngồi xổm giữa sân, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy quạt lấy quạt để cho cái bếp than tổ ong đang ướt sũng. Đứng hai bên là bác gái Quách và thím Từ, đang thay nhau mắng mỏ thằng bé.

"Cái thằng ngốc này, mười ngón tay lành lặn khéo léo, đàn giỏi, nhóm bếp giỏi, lại còn biết trát bùn sửa bếp. Thế mà sao chân lại vụng về thế không biết, bếp than tổ ong là cái cần câu cơm của cả nhà, thế mà mày hậu đậu đá một phát vỡ toang hoác ra thế này," bác gái Quách càu nhàu.

Thím Từ đưa tay sờ thử lớp bùn trên bếp, lắc đầu ngán ngẩm: "Bếp này hôm nay chưa khô được đâu. Lát nữa chị mày về, bảo nó qua nhà thím mà mượn lửa đun nấu tạm. Đúng là cái thằng hậu đậu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.