Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Chương 315

Cập nhật lúc: 17/03/2026 01:04

Dĩ nhiên, nếu các người cả hai con đường đều không chọn, chúng ta đành phải lôi nhau ra tòa thôi. Vậy thì chuyện này sẽ ầm ĩ lắm đấy.

Rất có thể sẽ làm ảnh hưởng đến chuyện cưới xin của cậu con trai nhà các người sau này. Thử hỏi có ai dám gả con gái mình cho một gia đình vừa dính líu đến kiện cáo vừa nghèo rớt mùng tơi không? Còn về phần Triệu Tiểu Vũ, thanh danh của nó lại càng thê t.h.ả.m hơn."

Giọng điệu cô thong thả, rành rọt từng chữ truyền đến tai từng người trong nhà. Cả nhà họ Triệu bắt đầu cân nhắc ba viễn cảnh mà cô vừa vẽ ra.

Trưởng thôn Triệu lúc này không kìm được nữa, hỏi xen vào: "Vậy Triệu Tiểu Vũ phải làm ở tiệm cô bao lâu mới trả hết nợ?"

"Tôi trả nó 25 đồng một tháng. 300 đồng thì đúng 12 tháng, tức là phải làm tròn một năm."

Mức lương 25 đồng!

Bà nội Triệu và Dương Lan đều trố mắt ngạc nhiên. Ngay cả Triệu Tiểu Long cũng không dám tin vào tai mình. Ngay cả chị gái cậu ta, một đứa con gái nhà quê một chữ bẻ đôi không biết, lại có thể kiếm được 25 đồng mỗi tháng.

Triệu Đại Quân cứ tưởng mình nghe nhầm, không nhịn được phải hỏi lại: "Bao nhiêu? Cô bảo một tháng nó kiếm được bao nhiêu cơ?"

"25 đồng! Không chỉ có thế, tôi còn bao ăn bao ở. Trưởng thôn Triệu, mức đãi ngộ này không tệ chứ nhỉ?" Ninh Ngưng nhướng mày, nở nụ cười vừa nhạt nhẽo vừa khách sáo với Trưởng thôn Triệu.

Trưởng thôn Triệu cởi mũ Lôi Phong, gãi gãi đầu: "Không tệ, không tệ chút nào."

Một cô gái nhà nông không bằng cấp không chỗ dựa, kiếm được mức lương đó quả thực là một con số khổng lồ.

Lúc này, trong đầu người nhà họ Triệu lại bắt đầu nhảy số với những toan tính khác.

Một tháng 25 đồng, lại còn bao ăn bao ở, vậy thì 25 đồng đó là tiền đút túi hoàn toàn rồi.

Nghĩ đến đây, bà nội Triệu không nhịn được nữa, bà ta tiến đến bên cạnh Triệu Đại Quân, thì thầm to nhỏ: "Đứa con gái này một năm kiếm được 300 đồng, đó chính là cái máy in tiền của thằng Long đấy. Chuyện của thằng Long cứ để bà mối đình hoãn lại một thời gian, còn chuyện nhà ông góa vợ kia, hủy thì hủy thôi. Con ranh c.h.ế.t tiệt kia chẳng phải không muốn lấy chồng sao, vậy cứ để nó cày cuốc kiếm tiền gửi về cho nhà mình, ông thấy sao!"

Triệu Đại Quân đảo mắt liên tục, có vẻ như đang cân nhắc tính khả thi của lời mẹ mình.

"Thế nhỡ một năm sau hết hạn, bà chủ kia không thuê nó nữa, nó làm sao kiếm được ngần ấy tiền?"

Bà nội Triệu cau mày, sao bà ta lại quên béng mất cái vụ này nhỉ.

"Nhưng bây giờ nhà mình lấy đâu ra tiền mà đền? Chỉ có mỗi số tiền thách cưới của lão góa vợ đó. Nếu lấy tiền đó đem trả cho bà chủ này, con ranh đó thì sướng rồi, phủi đ.í.t đi lấy chồng khác sống sung sướng. Nhưng còn thằng Long nhà mình thì tính sao? Đợi một năm hai năm thì được, chứ lâu hơn nữa thì mấy đám ngon lành bị người ta hớt tay trên mất!"

Lúc này, Trưởng thôn Triệu cũng kéo ghế ngồi xuống cạnh Ninh Ngưng. Ông cười xòa: "Bà chủ họ gì nhỉ?"

"Tôi họ Ninh."

"Bà chủ Ninh à, tôi là trưởng thôn thôn Triệu. Triệu Tiểu Vũ là đứa tôi nhìn nó lớn lên từ bé. Thực ra con bé không ngốc đâu, lại chịu thương chịu khó. Việc nhà trong ngoài đều do một tay nó cáng đáng. Nó gây ra rắc rối ở tiệm cô, tôi nghĩ chắc là do nó chưa đi xa bao giờ, ra ngoài xã hội chưa kịp thích nghi với môi trường mới. Mong cô rộng lượng bỏ qua. Tôi tin chắc chỉ cần cô nhắc nhở đôi lời, nó sẽ không tái phạm nữa đâu."

Ninh Ngưng liếc nhìn Triệu Tiểu Vũ đang đứng ngây ra ở góc tường từ đầu đến giờ, rồi lại nhìn sang những người nhà họ Triệu đang nín thở chờ đợi câu trả lời của cô.

"Đúng vậy, tôi thừa nhận, con bé này rất trung thực, chân tay cũng nhanh nhẹn. Nếu không tôi cũng chẳng đồng ý giữ nó lại làm việc để trừ nợ."

Nghe câu này, bà nội Triệu mừng thầm trong bụng. Bà ta lén giật giật áo Triệu Đại Quân, thì thầm: "Ông nghe thấy bà chủ đó nói chưa, thực ra người ta vẫn còn ưng ý đứa con gái nhà mình đấy."

Tuy nét mặt Triệu Đại Quân vẫn cứng đờ, nhưng sắc diện đã giãn ra phần nào so với lúc nãy.

Lão đi tới ngồi cạnh Trưởng thôn Triệu: "Trưởng thôn..."

Lúc này Trưởng thôn Triệu vỗ vỗ vai ông ta, thở dài khuyên bảo: "Đại Quân à, nghe tôi khuyên một câu. Cho con bé đi đi, ông phải nhìn xa trông rộng lên một chút."

Bà nội Triệu cũng tiến tới: "Trưởng thôn nói chí phải. Nhà tôi cũng đâu phải phường m.á.u lạnh, vô tình vô nghĩa. Nhà tôi cũng muốn con bé có một lối thoát tốt, muốn cuộc sống của nó sung sướng hơn. Nó kiếm được tiền thì tốt quá rồi. Nếu không kiếm được tiền thì đành phải dựa dẫm vào đàn ông, chúng tôi thấy cũng là lẽ thường tình. Chúng tôi cũng chỉ vì xót xa, lo lắng cho nó thôi mà."

Nói xong, bà nội Triệu quay sang nhìn Ninh Ngưng, nụ cười càng thêm vẻ bợ đỡ: "Nhìn tôi này, thật có lỗi quá. Nãy giờ mải nói chuyện với cô mà quên mất chưa kịp rót chén nước cho cô. Nhà quê nghèo nàn chẳng có đồ ngon thức lạ gì, nhưng nhà tôi vẫn còn chút nước đường, để tôi đi pha cho cô một chén nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Chương 315: Chương 315 | MonkeyD