Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 962
Cập nhật lúc: 03/05/2026 19:02
“Tần An Nhàn một lần nữa xin lỗi, đồng thời cũng lấy tiền thu-ốc men ra.”
“Không cần, chúng tôi có bác sĩ, đây là t.a.i n.ạ.n lao động, quân đội chúng tôi sẽ phụ trách điều trị.”
Chu Anh Thịnh đại diện cho các chiến sĩ từ chối số tiền hai mươi tệ này, bởi vì cậu nhìn thấy trong mắt người chiến sĩ loé lên một tia nhục nhã.
Chuyện ngày hôm nay, không phải hai mươi tệ là có thể mua được tôn nghiêm của một người chiến sĩ.
“Thành thật xin lỗi, chúng tôi sẽ sớm đưa đứa trẻ đến xin lỗi các anh.”
Tần An Nhàn bị khí thế của Chu Anh Thịnh trấn áp, không thể không đưa ra thái độ thành khẩn nhất.
Và lần tới quay lại, tuyệt đối sẽ không chỉ có một mình bà ta, Trương Văn Dũng cũng sẽ đi cùng.
Chỉ có như vậy mới có thể cứu vãn cuộc khủng hoảng uy tín suýt chút nữa đã gây ra do sai lầm vừa rồi của bà ta.
Chu Anh Thịnh lần này không thể tự mình quyết định thay chiến sĩ được nữa, vì vậy cậu nhìn về phía đương sự.
“Được.”
Người chiến sĩ hãnh diện gật đầu đồng ý, nỗi uất ức vì bị vu khống cuối cùng cũng đã được giải toả nhờ sự giúp đỡ của Chu Anh Thịnh.
Tần An Nhàn rời đi, đi một cách vội vã, vẻ mặt cũng đầy ê chề.
Đợi đến khi không còn thấy bóng xe đâu nữa, Chu Anh Thịnh mới dời tầm mắt sang Quách Dũng, dò xét từ trên xuống dưới.
Quách Dũng vừa đau đầu vừa bất lực, chỉ đành nói:
“Chú và bố cháu Chu Chính Nghị là chiến hữu, năm đó từng cùng nhau ra chiến trường, chỉ là sau đó cậu ấy đi Ninh Thành, còn chú ở lại kinh thành.”
“Người như chú mà lại là chiến hữu của bố cháu sao!”
Chu Anh Thịnh lập tức lộ ra biểu cảm ghét bỏ, sau đó nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn lên tiếng chỉ trích:
“Chú không bảo vệ tốt binh sĩ của mình, chú đã thất trách rồi.”
Quách Dũng nở nụ cười khổ.
Ông có thể cảm nhận được Chu Anh Thịnh đã nương nhẹ lời nói, nhưng đối phương chỉ là một đứa trẻ, không biết nước ở kinh thành sâu đến mức nào.
Không phải ông không màng đến binh sĩ của mình, mà là đôi khi thực sự không có cách nào khác.
Chuyện xảy ra hôm nay vẫn còn được coi là đơn giản, trước đây bọn họ còn gặp phải những tình huống phức tạp hơn nhiều.
Quách Dũng biết Chu Anh Thịnh mắng mình không sai, cũng không định biện minh, thành thật thừa nhận lỗi lầm:
“Xin lỗi, là chú thất trách, không bảo vệ được binh sĩ của mình, sau này chú sẽ cố gắng bảo vệ họ.”
Đây là lời hứa của ông.
Thực tế, nhìn thấy người lính bị thương, trong lòng ông cũng vô cùng khó chịu.
Chu Anh Thịnh lúc này mới hài lòng được vài phần, nhìn về phía hai chiến sĩ bị thương, xin chỉ thị của Quách Dũng:
“Cả hai anh ấy đều bị thương rồi, cháu có thể đưa họ về bôi thu-ốc không ạ?”
Nhà cậu có đủ loại thu-ốc mỡ do bác sĩ Lưu để lại, vết thương của hai người này nhìn thì nghiêm trọng, nhưng thực ra chỉ cần rửa sạch, bôi thu-ốc vào thì chẳng mấy ngày là sẽ đóng vảy thôi.
“Được chứ.”
Quách Dũng lập tức phê chuẩn cho nghỉ.
Dù Chu Anh Thịnh không mở lời, ông cũng định để hai chiến sĩ đi bệnh viện bôi thu-ốc, nếu bên phía Chu Anh Thịnh có thể điều trị thì đương nhiên ông đồng ý.
“Cảm ơn chú.”
Chu Anh Thịnh chào một tiếng rồi giục hai chiến sĩ bị thương mau ch.óng đi theo mình.
Cậu dự đoán về nhà kiểu gì cũng bị mẹ đ.á.n.h đòn, nhưng lại không hề hối hận một chút nào, vì cậu đã cứu được hai người lính.
Ở góc hẻm đằng xa, Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa không chỉ thu hồi tầm mắt mà còn quay người đi về phía tứ hợp viện.
Từ lúc Chu Anh Thịnh rời khỏi tứ hợp viện ra ngoài “quản chuyện”, Chu Anh Hoa đã biết rồi.
Ngay lập tức, cậu đã thông báo cho Vương Mạn Vân.
Sau đó hai người cùng chạy tới, chứng kiến phần lớn quá trình của sự việc.
Đối với việc Chu Anh Thịnh trổ tài uy phong, cả hai đều không ngăn cản, bởi vì họ cảm thấy việc đó là đúng đắn.
Đương nhiên, việc Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa xuất hiện ở đây, những nhân viên bảo vệ trong bóng tối đều biết rõ.
Bởi vì họ là những đối tượng cần được bảo vệ nên mới không có ai đứng ra ngăn cản.
“Con nói xem lát nữa tiểu Thịnh có đáng bị đòn không?”
Vương Mạn Vân vừa đi vừa lẩm bẩm.
Đứa nhỏ làm việc tốt thì không nên bị đ.á.n.h, nhưng vì tự ý ra ngoài, không có quy củ thì không thành khuôn khổ được.
“Để con đ.á.n.h cho.”
Chu Anh Hoa biết Vương Mạn Vân xót con nên chủ động nhận trách nhiệm.
“Nhẹ tay thôi nhé, dạy dỗ một chút là được rồi.”
Vương Mạn Vân thở phào nhẹ nhõm, bảo bà đ.á.n.h thì bà thực sự không xuống tay được.
“Tiểu Thịnh về thì con cứ bảo mẹ không có nhà, chuyện này con cứ nhìn mà xử lý.”
Thấy sắp đi đến tứ hợp viện, Vương Mạn Vân suy nghĩ một lát, định tránh đi, như vậy Chu Anh Hoa cũng có thể nương tay một chút.
“Vâng.”
Chu Anh Hoa đi thẳng vào cửa.
Vương Mạn Vân nghĩ ngợi, bèn đi dọc theo con hẻm ra phía bờ hồ, sau đó đi dọc theo hồ ngắm cảnh xung quanh.
Những rặng liễu rủ, hoa sen, cùng những kiến trúc cổ mang đậm dấu ấn lịch sử.
Thời kỳ này vẫn còn rất nhiều ngôi nhà chưa được sửa sang lại, trông tuy không rực rỡ đẹp đẽ nhưng lại mang một nét quyến rũ riêng biệt.
Khi Chu Anh Thịnh vào tứ hợp viện, cậu đi rất lén lút.
Đầu tiên cậu bảo hai chiến sĩ đi cùng dừng lại chờ đợi, sau đó bước vào cửa, nép bên bức tường bình phong thò đầu ra lén nhìn vào trong, cậu đang tìm kiếm bóng dáng của Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa.
“Lấm lét như chuột thế làm gì đấy?”
Một giọng nói đột ngột vang lên từ phía trên, khiến Chu Anh Thịnh suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Sau đó cậu nhìn thấy Chu Anh Hoa đang tựa lưng vào phía sau bức tường bình phong.
Nhìn ánh mắt thong dong xen lẫn trêu chọc của anh trai, Chu Anh Thịnh xịu mặt xuống:
“Em xin lỗi, em không nên lén chạy ra ngoài.”
Cậu không dám ngụy biện, thành thật thừa nhận lỗi lầm mình đã phạm phải.
“Tại sao không xin phép?”
Chu Anh Hoa tò mò hỏi.
Lúc trước cậu cũng nghe thấy tiếng hét nháo nhào của bé gái đó, nhưng tuyệt đối không hóng hớt như Chu Anh Thịnh.
“Em quên mất!”
Chu Anh Thịnh thực sự là đã quên, lúc xông ra ngoài, trong đầu cậu chỉ toàn ý nghĩ truy tìm nguyên nhân, nhất thời quên mất lời cảnh cáo trước đó của Vương Mạn Vân, nhưng cậu tuyệt đối không chạy loạn, cũng không chạy ra khỏi phạm vi an toàn.
“Lát nữa anh sẽ ra cho em vài bài tập, làm không xong thì đừng có ăn cơm.”
Đây là phương pháp trừng phạt mà Chu Anh Hoa đã nghĩ sẵn từ trước, đ.á.n.h em trai thì hôm nay cậu cũng không nỡ ra tay, dù sao đứa nhỏ hôm nay cũng làm việc chính nghĩa, cực kỳ hả dạ.
“Rõ.”
Chu Anh Thịnh vẫn chưa biết toàn bộ hành động anh dũng của mình đã bị Chu Anh Hoa nhìn thấy hết, lủi thủi chấp nhận hình phạt.
Cậu đang cảm thấy đau lòng cho chính mình.
Cậu thà bị đ.á.n.h một trận còn hơn là phải làm bài tập do anh trai ra, khó lắm, khó kinh khủng, lần nào cũng khiến cậu vò đầu bứt tai, dùng hết tế bào não mới làm ra được.
“Mẹ đâu rồi anh?”
