Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 931
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:54
“Con đúng là cứ thích thể hiện, làm nhiều một lúc như vậy làm gì cho mệt người ra.”
Dọn dẹp xong xuôi, bà cụ vừa càm ràm Vương Mạn Vân vừa xót xa bóp vai cho cô.
Lực đạo không lớn nhưng cũng có thể xoa dịu đi chút mệt mỏi.
Vương Mạn Vân, người từ nhỏ tới lớn chưa từng được tận hưởng loại tình mẫu t.ử này, trên mặt đầy nụ cười.
Trong đại viện, những người dọn dẹp nhà cửa triệt để như nhà họ Chu có rất nhiều.
Bởi vì đêm qua nhà nào nhà nấy không chỉ bị kiểm tra kỹ lưỡng mà tất cả mọi người cũng đều bị thẩm tra chính trị một lần nữa.
Có lẽ để đón chào một ngày mới, các gia đình đều không hẹn mà cùng nhau tiến hành đại tổng vệ sinh.
“Mẹ ơi, nắng to thế này, lại còn có thể mượn nhân viên cảnh vệ của mẹ dùng nữa, con không tranh thủ cơ hội này mà chiếm chút hời, đến lúc mẹ và chị dâu về rồi, con lại ngại không dám gọi nhân viên cảnh vệ của mẹ sang giúp nữa.”
Vương Mạn Vân tựa vào ghế sofa trêu chọc bà cụ.
“Con đúng là dẻo miệng.”
Bà cụ bị chọc cười.
Trong bếp, nhân viên cảnh vệ đang phụ giúp Tiểu Trịnh nấu cơm toe toét miệng cười, anh hoàn toàn không cảm thấy mình bị chiếm hời chút nào.
Anh và bà cụ đều ăn ở tại nhà họ Chu, giúp đỡ làm chút việc nhà là điều nên làm.
Mười một giờ rưỡi trưa, trường học con em phân khu quân sự tan học đúng giờ.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân lại là hai người đầu tiên lao ra khỏi lớp học.
Hình như kể từ khi hai người đi học cùng nhau, lần nào cũng là hai đứa chạy ra khỏi lớp đầu tiên.
Chu Chính Giang ở lớp khối trên hôm nay cũng là người đầu tiên lao ra khỏi lớp.
Đón lấy Thu Thu rồi vội vàng chạy về nhà họ Chu.
Bà nội ở nhà chú út nhỏ, ba mẹ đều đang đi làm, bữa trưa của hai anh em họ đã được sắp xếp ăn ở nhà họ Chu.
Hạ Kiều đã mang gạo và thịt tới đưa cho Vương Mạn Vân, coi như là gửi hai đứa nhỏ ăn trưa ở đây.
Chu gia hiện tại phần lớn thời gian đều do nhân viên cảnh vệ Tiểu Trịnh nấu cơm, Vương Mạn Vân không ngại trong nhà có thêm hai người ăn cơm.
Chu Anh Thịnh là người đầu tiên xông vào cửa, sau đó liền phát hiện ra điều bất thường, bèn thắc mắc hỏi Vương Mạn Vân đang ngồi trên ghế sofa trò chuyện với bà cụ:
“Mẹ ơi, cậu bé kia đâu rồi ạ?”
Triệu Quân đuổi theo ngay sát phía sau cũng tò mò ngó nghiêng một lượt, thấy không nhìn thấy cậu bé, bước chân vốn định về nhà liền khựng lại.
Cũng ngạc nhiên nhìn Vương Mạn Vân.
“Đi rồi.”
Vương Mạn Vân không ngờ hai đứa nhỏ vẫn còn nhớ tới cậu bé bướng bỉnh kia, bèn nói thật.
“Tìm thấy người nhà rồi ạ?”
Đây là câu hỏi của Chu Chính Giang, anh và Thu Thu cuối cùng cũng đã tới.
“Chưa, đứa nhỏ không tin tưởng chúng ta, cảm thấy chúng ta đều là người xấu nên tự mình chạy ra khỏi cửa rồi.”
Vương Mạn Vân nhớ lại khuôn mặt bướng bỉnh của cậu bé, có chút lo lắng nhưng lại không thấy hối hận.
Đứa trẻ như vậy nếu không được nếm mùi đau khổ một lần thì sau này chắc chắn sẽ còn gây chuyện vô số lần nữa.
Nếu đứa trẻ đã định sẵn là tạm thời phải ở lại nhà cô thì cô hy vọng đối phương sẽ dễ chung sống hơn một chút, nghe lời hơn một chút.
“Vậy chắc chắn là vẫn còn ở trong đại viện thôi.”
Chu Anh Thịnh và mọi người đều biết quy định của đại viện, đứa trẻ nhỏ như vậy nếu không có người nhà đi cùng thì chiến sĩ trực cổng sẽ không cho đi qua đâu.
Vì vậy họ hoàn toàn không lo lắng, hơn nữa đại viện rất an toàn, tuyệt đối không có ai bắt nạt một đứa trẻ nhỏ như vậy cả.
Chu Chính Giang và mấy người cũng thấy yên tâm.
Triệu Quân chào hỏi Vương Mạn Vân và bà cụ một tiếng rồi vội vàng chạy về nhà mình ở ngay sát vách.
Bà nội cậu đã ở nhà chờ cậu về ăn cơm rồi.
Ngay khi các gia đình đang vui vẻ dùng bữa trưa thì cậu bé chạy đến thở hồng hộc - Sách Sách đang lê đôi chân vô lực chậm chạp nhích từng bước một.
Cậu đói rồi, đói vô cùng, đói đến mức ngửi thấy mùi cơm canh thoang thoảng trong không khí là bụng lại sôi lên sùng sục một trận.
Khu nhà ở gia đình quá rộng lớn, kể từ khi rời khỏi nhà họ Chu, cậu đã chạy rất lâu mới chạy hết, sau đó phát hiện ra đây thực sự là một nơi hoàn toàn xa lạ.
Trong cơn kinh hoàng và cảnh giác, vành mắt cậu đỏ hoe, cậu nhớ ba mẹ, cũng nhớ những món cơm canh thơm phức mà mẹ nấu, lại càng muốn uống nước hơn.
“Cháu ơi, cháu là con nhà ai thế, sao lại thế này?”
Một quân nhân vừa mới từ nhà ăn đi ra, nhìn thấy cậu bé ủ rũ rầu rĩ, ngạc nhiên tiến lại gần quan tâm.
Cậu bé tên là Sách Sách.
Vô cùng cảnh giác, cậu thấy có người lại gần là chẳng thèm trả lời lấy một câu, thay vào đó là cắm đầu chạy biến, dù toàn thân đã chẳng còn mấy sức lực nhưng khi đối mặt với nguy hiểm cậu vẫn có thể chạy được.
Nhìn Sách Sách chạy xa dần, người quân nhân kia ngẩn tò te.
“Ha ha, lão Vương, tôi đã bảo ông quá nghiêm túc rồi mà ông không tin, nhìn xem, chính cái mặt này của ông đã dọa đứa nhỏ sợ chạy mất rồi đấy.
Lát nữa cha mẹ đứa nhỏ tới tìm ông gây phiền phức thì ông nhớ phải nở nụ cười ra đấy nhé.”
Một người quân nhân chứng kiến toàn bộ quá trình vừa trêu chọc vừa đi tới.
“Cút xéo đi.”
Lão Vương lườm chiến hữu một cái, cái mặt này của ông không cười đã dọa người rồi, cười lên chắc chắn càng phản tác dụng hơn.
Hai người nói đùa với nhau mà hoàn toàn không nhận ra rằng Sách Sách chạy đi là vì không tin tưởng.
“Gừ... gừ...
ọc ọc ọc——”
Cái bụng trống rỗng ra sức hát khúc trống thành kế, lúc này Sách Sách đã đói đến mức có thể ngã gục bất cứ lúc nào.
Nhưng với tính cách không chịu thua, cuối cùng cậu vẫn cố gắng vững vàng bước chân.
Vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ngôi nhà lớn có chút quen thuộc, trong sân, ba đứa nhỏ đang ôm bát cơm to tướng vừa ăn vừa trỏ trỏ về phía cậu.
Trông có vẻ đặc biệt đáng ghét.
“Cậu ta hình như đói đến mức sắp ngất đi rồi kìa.”
Thu Thu nhìn sắc mặt của Sách Sách, không hề kiềm chế âm lượng mà thì thầm với hai người bên cạnh.
Cô bé có biết Sách Sách, nhưng Sách Sách lại không biết ba đứa nhỏ này.
Bởi vì khi cậu tỉnh lại thì bọn Chu Anh Thịnh đều đã đi học cả rồi.
“Hừ, thằng nhóc này lúc trước ở nhà bà ngoại nuôi ngang ngược lắm, không chỉ cãi nhau với em mà còn chẳng thèm ngó ngàng gì tới bà nội và mọi người nữa.”
Một giọng nói phấn khích đột nhiên truyền đến từ sân nhà bên cạnh.
Triệu Quân và N囡 lúc này cũng mỗi người bưng bát cơm, ngồi xổm trong sân nhìn Sách Sách.
Nghe thấy tiếng của Thu Thu, N囡 lập tức mách tội ngay.
“Chuyện là thế nào thế?”
Chu Anh Thịnh ngạc nhiên, ban đầu cậu vốn có chút thiện cảm với cậu bé này, giờ đây một chút thiện cảm cũng chẳng còn nữa, thậm chí càng nhìn đối phương lại càng thấy không vừa mắt, có chút muốn tẩn cho một trận.
