Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 865
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:47
“Câu nói này vừa dứt, tiếng cười đùa lập tức im bặt.”
Trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ ngượng ngùng.
Đúng vậy, trong cái thời đại vật tư không mấy dư dả này, ai cũng lo lắng đồ đạc của mình bị kẻ khác tiện tay dắt dê.
Người phụ nữ đã ngồi vào chỗ vì toa tàu yên tĩnh lại nên ánh mắt hơi lóe lên.
Sau đó cô ta và mấy người vừa cùng xuất hiện khẽ chạm mắt nhau rồi nhanh ch.óng tách ra.
Hôm nay Mạnh Sơn đi hơi xa.
Ông không nghỉ lại ở chỗ nối giữa các toa mà đi tiếp về các toa phía sau, bên đó có toa nhà hàng, ông hơi đói bụng, muốn đi kiếm chút gì đó ăn.
Ngay lúc này, phía đối diện có mấy người đàn ông dáng người cao lớn đi tới.
Mỗi người đều mang theo hơi thở hung hãn.
Mạnh Sơn đi rất nhanh, tuy trên lối đi có khá nhiều người nhưng mọi người thấy ông vác hành lý nặng nề nên đều chủ động nhường đường.
Cứ như vậy, việc tiến về phía trước của ông không bị ảnh hưởng gì.
Nhưng khi ba người phía đối diện đi tới gần, bước chân của ông chậm lại.
Mạnh Sơn tuy chỉ là một thôn trưởng ở vùng núi nghèo khó, nhưng ông có gan dạ, có trải nghiệm và càng có nhãn quang.
Ông phát hiện ra điều bất thường.
Ba người đi đối diện kia nếu không phải muốn gây sự thì chắc chắn sẽ xếp hàng đi qua.
Như vậy thì dù là phía trước hay bên cạnh đều sẽ không có cơ hội gây cản trở cho người khác.
Nhưng mấy người đối diện lại đi dàn hàng ngang.
Tư thế đi đứng như vậy chắc chắn sẽ chắn đường.
Ông không những không đi qua được mà còn có khả năng bị đối phương bao vây.
Trong nháy mắt, Mạnh Sơn cảm nhận được sự nguy hiểm.
Ánh mắt ông chuyển sang khuôn mặt của ba người kia.
Da mặt họ trông hơi đen, vẻ mặt có vẻ chất phác hiền lành, nhưng dưới lớp quần áo mỏng manh lại phồng lên, giống như đang giấu thứ gì đó.
Ngay lập tức, Mạnh Sơn liếc nhìn sang bên cạnh.
Cửa sổ xe đang mở toang, gió không ngừng thổi vào, mang đi các loại mùi vị trong toa tàu đông đúc.
“Này lão hương, làm phiền nhường đường chút."
Ngay khi Mạnh Sơn đang suy tính và tìm đường lui, ba người đối diện đã đi tới gần.
Không chỉ đi tới gần mà còn lên tiếng bảo ông nhường đường.
“Ơ."
Mạnh Sơn không dám gây chuyện, không những nhường mà còn dịch bao hành lý trên vai về phía cửa sổ.
Vì vậy, một nửa bao hành lý đã thò ra ngoài cửa sổ, chỉ cần có chút sơ sẩy là hành lý chắc chắn sẽ rơi xuống ngoài xe.
“Tôi nói này mấy vị đồng chí này làm cái gì vậy?"
Ngay khi Mạnh Sơn sắp đi lướt qua ba người kia, một giọng nói thấy chuyện bất bình chẳng tha đột nhiên vang lên.
Lần này không chỉ Mạnh Sơn ngẩn người, mà ngay cả ba người đàn ông sắp tiếp cận Mạnh Sơn cũng sững lại.
Mấy người bọn họ, cùng với toàn bộ hành khách trong toa đều nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Một cậu thanh niên da dẻ mịn màng.
Đeo một cặp kính cận, nhìn kỹ bộ đồ Trung Sơn phẳng phiu trên người đối phương, có thể khẳng định đây hẳn là một trí thức.
“Đồng...
đồng chí, anh đang nói chúng tôi sao?"
Người đàn ông đứng trước mặt Mạnh Sơn nhìn quanh một lượt, phát hiện ánh mắt của cậu thanh niên vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình, lúc này mới muộn màng nhận ra lời vừa rồi là ám chỉ ba anh em bọn họ.
“Tất nhiên là nói các anh rồi.
Các anh nhìn xem, lối đi chỉ có bấy nhiêu thôi, lại còn chen chúc bao nhiêu người.
Mọi người đều nhường đường cho lão hương vác hành lý này để tạo thuận tiện, sao các anh lại nỡ bắt lão hương phải nhường đường cho các anh."
Lúc thanh niên nói chuyện, tay không ngừng đẩy gọng kính trên sống mũi.
Có thể thấy, cặp kính của đối phương rất vừa vặn với khuôn mặt, hoàn toàn không có khả năng liên tục bị trượt xuống, nhưng đối phương lại vừa nói vừa đẩy kính, nhìn kiểu gì cũng thấy có chút cảm giác đang “làm màu".
“Tao nói cái thằng ch.ó này xen vào chuyện..."
Mấy người đàn ông bị giáo huấn cảm thấy mất mặt.
Thằng nhóc ranh con chưa sạch m-áu đầu mà dám công khai dạy bảo bọn họ, thực sự không cho nó biết thế nào là lợi hại thì nó lại tưởng bọn họ dễ bắt nạt.
Người đàn ông đi cuối cùng xắn tay áo định cho cậu thanh niên một bài học.
“Lão Tam."
Đại ca dẫn đầu biến sắc, quay đầu lườm em trai một cái.
Người em trai dưới cái nhìn cảnh cáo của đại ca liền xìu xuống, tay áo vừa xắn lên cũng vội vàng vuốt xuống.
“Các... các anh định làm gì?
Tôi sẽ báo công an đấy, trên xe có đồng chí công an đấy."
Thanh niên muộn màng nhận ra nguy hiểm, nhìn mấy người đàn ông kia với ánh mắt sợ hãi xen lẫn bướng bỉnh.
Cậu ta tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp với kẻ xấu.
“Đồng chí, đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm.
Chúng tôi không định làm gì cả, chỉ là thằng em tôi tính hơi nóng, anh đừng nghĩ nhiều.
Chúng tôi nhường đường ngay đây, nhường ngay."
Tên cầm đầu vội vàng dẫn mấy anh em nép vào một bên lối đi.
“Không cần, không cần, tôi nhường rồi.
Các anh lại nhường nữa chẳng phải lại rắc rối thêm sao.
Hành lý của tôi nặng, di chuyển qua lại không tiện, các anh đi mau đi, đi qua rồi tôi mới đi."
Mạnh Sơn lại không hề nhận tình cảm đó.
Ông đã nhìn ra mấy người này có thứ gì đó giấu trong người.
Hiện tại ông vác hành lý mà lách qua người họ thì rất có thể sẽ bị đối phương khống chế.
Ông không dại gì làm vậy, chi bằng cứ cách xa mấy người này ra, đợi họ đi trước.
Mạnh Sơn không muốn dây dưa với ba người đàn ông, nhưng cậu thanh niên giúp đỡ kia lại nổi giận.
Khuôn mặt trắng trẻo hiện lên vẻ đỏ gay.
Miệng cũng không tha cho người:
“Cái ông lão hương này thật là không biết tốt xấu."
Mạnh Sơn liếc nhìn đối phương một cái, không đáp lời, cũng không thay đổi vị trí, kiên trì để ba người kia đi trước.
Cứ như vậy, hai bên lướt qua nhau với khoảng cách mười mấy centimet.
Đợi mấy người này đi xa, Mạnh Sơn mới vác hành lý tiếp tục đi về phía trước.
“Lão hương, ông ngay cả một câu cảm ơn cũng không biết nói sao?"
Thanh niên hôm nay chắc là cảm thấy mình quá mất mặt, thấy Mạnh Sơn không biết điều liền ra vẻ thầy đời.
“Cậu không nhiều chuyện thì tôi căn bản đã không đắc tội người ta."
Mạnh Sơn lạnh lùng nhìn thanh niên đang bất mãn một cái rồi bỏ đi.
Ông cảm thấy cậu thanh niên nhiệt tình quá mức này cũng chẳng phải loại tốt lành gì.
Sớm không lên tiếng muộn không lên tiếng, lại cứ nhè đúng lúc ông và ba người kia lướt qua nhau mới lên tiếng, rõ ràng là cố tình gây sự.
