Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 745

Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:35

“Chu Anh Hoa cảm nhận được sự lo lắng của em trai dành cho mình.”

“Anh không sao, em không cần lo cho anh, cũng may là mẹ phát hiện sớm bộ mặt thật của họ, dẫn dắt gia đình chúng ta trở mặt với họ sớm, nếu không..."

Chu Anh Hoa không nói tiếp được nữa.

Lúc này cậu đặc biệt biết ơn Vương Mạn Vân.

Chính Vương Mạn Vân từ năm ngoái đã từng bước vạch trần bộ mặt thật của nhà họ Trương, giúp cậu kịp thời rút ra khỏi lưới tình thân mà nhà họ Trương dệt nên, lúc đầu dứt bỏ tuy khó, nhưng lại là điều đúng đắn nhất.

“Mẹ đặc biệt lợi hại."

Chu Anh Thịnh nhớ đến Trương Đan Tuyết đã làm anh trai bị thương, cũng nhớ đến hồi năm ngoái đi Ninh Thành chúc Tết, cảnh cha mẹ bảo vệ cậu và anh trai ở nhà họ Trương, trong mắt nhanh ch.óng hiện lên những ngôi sao nhỏ.

“Ừm, mẹ đặc biệt lợi hại."

Chu Anh Hoa tán thành lời em trai, sau đó nhìn em trai nói:

“Sau này chúng ta đừng bao giờ có suy nghĩ mẹ là mẹ kế nữa, tuy mẹ không sinh ra chúng ta, nhưng sự dạy dỗ, yêu thương mẹ dành cho chúng ta không hề ít hơn mẹ ruột chút nào, sau này chúng ta phải hiếu thảo với mẹ, tuyệt đối không được làm chuyện gì khiến mẹ đau lòng."

“Vâng."

Chu Anh Thịnh gật đầu mạnh.

“Mẹ của chúng ta đã qua đời nhiều năm, đó là chuyện không thể thay đổi được, chúng ta có thể tưởng nhớ, cảm niệm họ, nhưng tuyệt đối không được chìm đắm vào sự tiêu hao tình cảm vô tận, gia đình chúng ta nhất định phải đoàn kết hòa thuận."

Chu Anh Hoa nghĩ đến cuộc khủng hoảng mà Vương Mạn Vân đã nói với mình, liền biết cậu và em trai tuyệt đối không được vì sự thật về c-ái ch-ết của mẹ mà suy sụp.

Tuyệt đối không được cho kẻ xấu cơ hội.

Chu Anh Thịnh không biết nhiều chuyện như vậy, nhưng cũng tán thành đề nghị của anh trai, song cậu còn lo lắng một chuyện khác:

“Chuyện này các cậu của em có thể biết không?"

“Có thể, em yên tâm, mẹ nói rồi, chuyện này cần giấu bà ngoại, nhưng sẽ không giấu các cậu nhà họ Chu, họ có quyền được biết sự thật, cũng có quyền báo thù cho mẹ em."

Chu Anh Hoa đưa tay lau sạch vệt nước mắt còn sót lại trên lông mi em trai.

“Vâng."

Chu Anh Thịnh yên tâm rồi.

Hai anh em không nằm lâu trên giường mà tự thu xếp cảm xúc rồi dậy, sau khi dậy hai người không hoạt bát như bình thường, nhưng cũng tuyệt đối không ủ rũ.

“Đi, anh dạy em đ.á.n.h võ."

Chu Anh Hoa biết việc hai anh em cần làm nhất lúc này là phát tiết, chỉ khi khiến bản thân kiệt sức mới không có tâm trí nghĩ đến những chuyện khác.

“Gọi cả Triệu Quân nữa."

Chu Anh Thịnh đưa ra yêu cầu.

“Được."

Trong kế hoạch ban đầu của Chu Anh Hoa cũng đã có Triệu Quân.

Lúc xuống lầu, trong nhà yên yên tĩnh tĩnh, hai anh em đều không thấy bóng dáng Vương Mạn Vân, họ cũng không đi tìm mà để lại một tờ giấy trên bàn ăn rồi rời khỏi nhà.

Đợi họ đi rồi, Vương Mạn Vân mới thong thả xuống lầu ra sân sau.

Thời tiết ngày càng nóng, rau trong vườn mỗi ngày một khác, hiện giờ nhà họ ngoài mua chút thịt ra, rau xanh căn bản không cần mua, rau trong vườn không chỉ đủ ăn mà còn có thể chia ra đem tặng hai nhà họ Triệu, họ Thái.

Mấy ngày trước, lúc đi ngang qua phía dãy nhà lầu, cô phát hiện mảnh vườn nhỏ mà bà Từ trồng năm ngoái đã có người khác trồng rồi.

Nhìn người già xa lạ, trong lòng Vương Mạn Vân vô cùng cảm khái.

Mảnh vườn nhỏ đó từ trước đến nay đều do một tay bà Từ chăm sóc, đất là đối phương khai hoang, đất cũng là do đối phương dày công bồi bổ mấy năm trời, nghe nói rau trồng năm ngoái đặc biệt tốt, không ngờ thành quả mới hưởng thụ được một năm đã làm áo cưới cho người khác.

Vương Mạn Vân nghe Trương Thư Lan kể lại, vì tranh giành mảnh đất đó mà không ít người nhà ở phía dãy lầu còn suýt đ.á.n.h nhau.

Cuối cùng là một nhóm người bốc thăm, luân phiên canh tác mới giải quyết được vấn đề.

Vương Mạn Vân không biết vài ngày nữa bà Từ về, thấy mảnh vườn đó trở thành địa bàn của người khác liệu có buồn không.

Nếu là cô, cô sẽ buồn.

Vương Mạn Vân đang nhổ cỏ nghĩ đến đây thì đứng dậy, cảm thấy thắt lưng hơi mỏi, đưa tay đỡ lấy, ôi, cái cơ thể rách nát này, không biết còn phải uống thu-ốc bao lâu nữa, giờ cô cứ ngửi thấy mùi thu-ốc là muốn nôn rồi.

“Tiểu Ngũ, đang nhổ cỏ à?"

Trương Thư Lan và Diệp Văn Tĩnh đến, hai người đều xách theo quà trên tay.

“Xác định đồng chí Mã Nguyên chiều nay có nhà không?"

Vương Mạn Vân hiểu mục đích lên cửa của hai người, vội vàng đi ra khỏi vườn rau ra vòi nước bên cạnh rửa tay chân.

Con cái hai nhà làm bị thương hai vị giám khảo, với tư cách là phụ huynh, chắc chắn là phải lên cửa thăm hỏi thương binh.

“Hỏi bác sĩ Lưu rồi, chiều nay thầy An và đồng chí Mã Nguyên đều sẽ ở nhà đợi bác sĩ Lưu đến thay thu-ốc, chúng ta đi lúc này là hợp nhất."

Diệp Văn Tĩnh đã có sự chuẩn bị từ trước.

“Vậy hai người đợi tôi mấy phút, tôi thay bộ quần áo."

Vương Mạn Vân nhìn bộ quần áo trên người, vì để tiện làm việc nên cô mặc rất tùy ý, mặc bộ này đi thăm thương binh chắc chắn không thỏa đáng lắm, phải thay bộ quần áo t.ử tế một chút.

Mười phút sau, ba người mỗi người xách một phần quà đến nhà Mã Nguyên.

Lúc vào cửa, vợ của Mã Nguyên vô cùng nhiệt tình, hoàn toàn không thấy chút oán hận nào, Vương Mạn Vân và mọi người liền hiểu vết thương của Mã Nguyên không nghiêm trọng như lời đồn.

“Mấy vị đồng chí, các chị khách sáo quá, quà không thể nhận đâu, nói ra thật là mất mặt, Mã Nguyên là giám khảo mà đến hai đứa trẻ tám tuổi cũng đ.á.n.h không lại, cái mặt già này vốn đã chẳng còn chỗ nào để mà để nữa rồi, các chị mà còn xách quà đến, tôi cũng thấy xấu hổ thay."

Vợ Mã Nguyên tên là Hạng Lệ Hoa, bên ngoài đồn rằng rất đanh đá.

Nhưng Vương Mạn Vân nhìn đối phương nhiệt tình phóng khoáng thì rất có thiện cảm, đối mặt với sự từ chối, ba vị phụ huynh làm sao có thể xách quà đã mang đến đi về được, mỗi người bày tỏ ý cảm ơn của phụ huynh xong, quà cuối cùng cũng được để lại.

Đã tặng quà nhà Mã Nguyên thì nhà thầy An cũng phải đi.

Người ra mở cửa là bác sĩ Lưu, ông vừa thay thu-ốc xong cho thầy An, đang dọn dẹp hòm thu-ốc thì tiện tay mở cửa giúp.

Thấy là nhóm Vương Mạn Vân, bác sĩ Lưu trực tiếp nhìn về phía Vương Mạn Vân:

“Đúng lúc lắm, tôi còn đang định đi tìm cô, đã gặp ở chỗ lão An đây rồi, nào, ngồi xuống đi, để tôi bắt mạch cho cô xem đơn thu-ốc có cần điều chỉnh không."

Vương Mạn Vân không ngờ bị bác sĩ Lưu tóm lại bắt mạch, bất lực nhìn về phía thầy An đang đi tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 745: Chương 745 | MonkeyD