Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 719
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:32
“Vương Mạn Vân trải thêm một chiếc chăn mới trong phòng Chu Anh Thịnh, rồi mới quay về phòng ngủ chính.”
Trong phòng ngủ chính, Chu Chính Nghị vừa tắm xong đi ra, toàn thân toát lên hơi thở mạnh mẽ và cấm d.ụ.c.
Vương Mạn Vân lập tức ôm chầm lấy anh, chẳng chút ngại ngùng hôn chụt mấy phát, rồi mới đi vào phòng vệ sinh thu xếp cho mình.
Chu Chính Nghị xoa xoa cái má bị hôn, cười dịu dàng.
Nửa tiếng sau, Vương Mạn Vân đã dọn dẹp sạch sẽ cùng nằm trên giường với Chu Chính Nghị, trên giường có một khối lửa hừng hực là Chu Chính Nghị, chiếc chăn suýt chút nữa trở thành vật thừa thãi.
“Bốn tên hôm nay cùng một giuộc với hai người Lý Tĩnh bắt cóc Tiểu Thịnh, chúng là những nhân sự ở chặng tiếp theo của việc chuyển giao Tiểu Thịnh, chỉ là chưa đợi được đến lúc bàn giao thì đã nhận thấy điều bất thường nên đã kịp thời bỏ chạy.”
Chu Chính Nghị với tư cách là phó tư lệnh phân khu quân đội, không chỉ biết những chuyện xảy ra ngoài cổng lớn phân khu quân đội hôm nay, mà còn biết rõ gốc gác của bốn tên hung thủ đó.
“Kẻ đứng sau đã khai ra chưa?”
Vương Mạn Vân quan tâm nhất là điều này, nếu hôm nay Chu Chính Nghị không nói chuyện này với bà, bà cũng định sẽ nhắc nhở anh, bây giờ cả nhà họ có lẽ đều không an toàn rồi.
Có kẻ đang định bắt bà và hai đứa trẻ để uy h.i.ế.p Chu Chính Nghị.
Chu Chính Nghị ôm c.h.ặ.t vợ, trả lời:
“Khai rồi, đang điều tra, nhưng thời gian tới em và Tiểu Thịnh đều không được ra khỏi đại viện, bên ngoài nguy hiểm, chỉ có đại viện của chúng ta mới tuyệt đối an toàn.”
Trước khi về anh đã cùng Tư lệnh Triệu, Chính ủy Thái và Tham mưu trưởng phân khu quân đội mở cuộc họp, để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho phân khu quân đội, tất cả những người từ bên ngoài vào đều không được phép vào.
Thông báo đã được ban hành, bắt đầu từ bảy giờ tối nay, bất kể là người thân của nhà ai cũng không được đến thăm nữa.
“Vận khí của bà cụ và mọi người thật là tốt.”
Nghe xong Vương Mạn Vân thấy mừng cho bà cụ, nếu phân khu quân đội thật sự ban hành lệnh nghiêm ngặt, cho dù bà cụ có thân phận đặc biệt cũng tuyệt đối không được làm trái quân lệnh.
Chu Chính Nghị không kìm được hôn hôn người vợ đáng yêu, nói:
“Là anh đề xuất đấy.”
Anh biết hôm nay bà cụ tới, đương nhiên không thể để bà cụ không vào được cửa.
“Người đàn ông của em thật là lợi hại.”
Vương Mạn Vân hớn hở khen ngợi chồng mình.
Lời khen như vậy có mấy người đàn ông nào mà chống đỡ nổi, Chu Chính Nghị tắt đèn, lập tức bắt đầu bận rộn.
Ở bên kia, Chu Anh Thịnh và Chu Vệ Quân cũng không ngủ ngay được, cậu cháu hai người quấn trong chăn, thầm thì nói chuyện rất lâu, cho đến khi Chu Anh Thịnh buồn ngủ, đầu vẹo một cái là ngủ thiếp đi ngay.
Trong phòng mới yên tĩnh trở lại.
Chu Vệ Quân xoa xoa mái tóc mềm mại của cháu ngoại nhỏ, tâm trạng bay bổng đến mức khóe miệng cứ cong tớn lên.
Lúc trước anh lo lắng bao nhiêu thì lúc này lại vui mừng bấy nhiêu.
Vừa rồi cháu ngoại nhỏ đã kể cho anh nghe lý do Chu Anh Hoa đặc biệt về nhà rồi, anh biết mình có thể hoàn toàn buông tay được rồi, cháu ngoại nhỏ đã gặp được người mẹ thực lòng yêu thương cậu.
Chị gái anh cũng có thể yên tâm được rồi.
Nằm thẳng trên giường, Chu Vệ Quân bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời tương lai của mình, tầm tuổi này anh quả thực nên kết hôn rồi, nếu còn không kết, cha mẹ thật sự sẽ phải lo bạc đầu mất.
Sáng sớm hôm sau, tiếng kèn tập hợp vừa vang lên, Chu Anh Thịnh và Chu Vệ Quân đồng thời mở mắt, cả hai tinh thần phấn chấn bật dậy chuẩn bị tập thể d.ụ.c buổi sáng.
Sau khi Chu Vệ Quân thu xếp xong xuôi, thấy cháu ngoại nhỏ và Chu Anh Hoa vẫn chưa xuống lầu, bèn vội vàng lên lầu gọi người.
Sau đó anh nhìn thấy trong phòng Chu Anh Hoa là một Chu Anh Thịnh mắt lệ nhòa.
Một phút trước, Chu Anh Thịnh nhìn căn phòng không bóng người, liền biết anh trai đã đi rồi.
Uất ức lại buồn bã, cậu cực kỳ muốn khóc, nhưng lại sợ làm ồn đến Vương Mạn Vân nên mới luôn kìm nén, cuối cùng sau khi Chu Vệ Quân vào cửa thì không kìm được nữa, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Anh đi rồi.”
Chu Anh Thịnh uất ức sà vào lòng Chu Vệ Quân.
“Khóc cái gì mà khóc, anh con mấy ngày nữa là về nhà nghỉ ngơi rồi.”
Vương Mạn Vân vì trong nhà có Chu Vệ Quân nên dậy sớm, vừa thu xếp xong đi ra cửa đã thấy Chu Anh Thịnh rơi nước mắt, liền vội vàng trấn an một câu.
“Mấy ngày nữa là về ạ?”
Chu Anh Thịnh không khóc nữa.
Cậu khóc vì cứ tưởng Chu Anh Hoa phải đi một tháng mới về được.
“Đúng vậy, thời gian nghỉ ngơi của anh con và mọi người là cố định, nếu không có gì ngoài ý muốn thì sẽ không thay đổi đâu.”
Vương Mạn Vân xoa xoa đầu đứa nhỏ rồi đi xuống lầu, giao trọng trách trấn an đứa nhỏ cho Chu Vệ Quân.
Dù sao Chu Vệ Quân cũng đang lấy đó làm niềm vui.
“Đi thôi cậu út, chạy bộ nào.”
Chu Anh Thịnh lập tức khôi phục sức sống, trên mặt còn vương nước mắt đã lôi kéo Chu Vệ Quân chạy đi.
Chu Vệ Quân thật sự là dở khóc dở cười.
Chu Vệ Quân ăn sáng ở nhà họ Chu, nhưng không phải do Vương Mạn Vân nấu, mà do anh cảnh vệ riêng làm.
Ăn sáng xong, Chu Vệ Quân đưa Chu Anh Thịnh tới trường.
Hơn một tháng không đi học, Chu Anh Thịnh có chút chột dạ, cứ đeo bám đòi cậu út đi cùng.
Vừa ra khỏi cửa đã gặp phải Triệu Quân đang đeo cái cặp nhỏ, vẻ mặt ỉu xìu.
Hôm nay là thứ hai, tối qua Diệp Văn Tĩnh đã bảo Triệu Quân chuẩn bị sẵn sàng để đi học, sáng ra cậu lề mề mãi mới ra khỏi cửa, vừa ra đã thấy Chu Anh Thịnh có người đi cùng.
Vẻ ỉu xìu trên mặt đứa nhỏ lập tức biến mất, hưng phấn chạy tới.
“Chào ông cậu út ạ.”
Triệu Quân chào hỏi Chu Vệ Quân.
Chu Vệ Quân - người mới ít tuổi đã làm ông cậu - vẻ mặt bình tĩnh, nếu có trách thì cũng chỉ trách cái lão Chu không đáng tin kia thôi, việc gì cứ nhất định phải để Chu Anh Hoa làm chú nhỏ nuôi của Triệu Quân chứ.
Giờ thì hay rồi, bối phận của hai đứa trẻ trong nhà tăng lên, bối phận của anh cũng theo đó mà dài ra.
“Cậu ôn tập xong chưa?”
Chu Anh Thịnh hỏi Triệu Quân.
Cậu không lo cho mình, chỉ lo cho Triệu Quân thôi, nếu không theo kịp tiến độ học tập, hôm nay thầy giáo chắc chắn sẽ phạt, mà Triệu Quân bị phạt thì cậu đoán mình cũng phải chịu chung hỏa lực thôi.
Ai bảo lúc trước họ cùng đi miền Tây, lúc xin nghỉ cũng đã cam đoan bảo đảm cho nhau chứ.
Triệu Quân liếc mắt cái đã thấy được sự lo lắng của chú nhỏ, vỗ ng-ực cái bộp, cam đoan:
“Chú cứ yên tâm đi, từ lúc về đến giờ ngày nào cháu cũng không bỏ bê bài vở, mặc kệ thầy giáo có...”
