Mẹ Bầu Mang Theo Không Gian Nuôi Con Ở Tận Thế - Chương 247
Cập nhật lúc: 09/04/2026 17:01
Điều này cũng có nghĩa là bốn người Trương Nguyện, Vương Hãn, Tân Lê, còn có Chu Tinh Tinh không thể đi lại quá nhiều, nếu không quá mức hoạt động, hấp thụ hạt bức xạ sẽ càng nhiều, tổn hại sẽ càng lớn...
Chu Tinh Tinh cũng sẽ tiêu hao năng lượng của bản thân càng nhiều...
"Nói như vậy, người có thể làm việc chân tay chỉ có..." Trương Nguyện đưa mắt nhìn về phía Tiêu Nặc và Lâm Hạ Cẩm.
"..."
"Hạ Cẩm, tế bào của cậu thực sự rất mạnh mẽ! Những hạt bức xạ đó căn bản không vào được, mà là tế bào của cậu hoạt động khả năng phục hồi rất mạnh!" Chu Tinh Tinh cảm thán nói.
Chính là tương đương với một tế bào của Lâm Hạ Cẩm bằng chất lượng của hàng ngàn hàng vạn tế bào của người khác.
Quá khó tin, hơn nữa cường độ này dường như vẫn đang không ngừng tăng lên, điều này cũng là sau khi năng lượng của Chu Tinh Tinh thăng cấp mới có thể cảm nhận được.
Đêm nay ngoại trừ Lâm Hạ Cẩm mọi người đều ngủ không được yên giấc, có thể ngủ trong một đống đổ nát cũng chỉ có Lâm Hạ Cẩm thôi.
"Bụi khói này ngày càng dày đặc, đừng nói là phân biệt phương hướng, bây giờ ngay cả 200 mét cũng nhìn không rõ rồi." Trương Nguyện nhịn không được nói.
"Đều là xe cộ phế liệu, có một chiếc xe đạp cũng được a!" Tân Lê cũng thở dài nói.
B thị là thành phố tuyến một, trong thành phố cũng có không ít xe đạp công cộng được đưa vào sử dụng, nhưng bây giờ e rằng đều bị chôn vùi trong đất rồi.
"Nói ít thôi, các cậu nói thêm một câu là hít thêm một ngụm hạt bức xạ đấy." Lâm Hạ Cẩm nhắc nhở.
Tân Lê và Trương Nguyện vội vàng ngậm miệng lại, trong đội ngũ này chỉ có hai người này là lắm mồm...
Tiêu Nặc đi đầu tiên dừng lại, nói: "Không đi được nữa."
Lâm Hạ Cẩm nhìn sâu vào vết nứt phía trước, lại là sụt lún...
Hai ngày nay bọn họ đi đủ loại đường không phải sụt lún thì là bị đống đổ nát cao ngất cản trở.
Đường phía trước không đi được chỉ có thể đổi hướng khác đi, Lâm Hạ Cẩm nhìn quần thể kiến trúc dường như có chút quen mắt.
"Đây là phố thương mại cổng Tây nhỉ? Không ngờ chúng ta lại đi đến tận đây." Lâm Hạ Cẩm nói.
Tân Lê muốn nói gì đó, nghĩ đến có thể lại phải hít thêm hai ngụm bức xạ, cô vội vàng dùng khăn tay bịt miệng nói: "Đúng, đúng, tôi nói nhìn có chút quen mắt."
Cửa sổ kính của trung tâm thương mại hai bên đã sớm bị nổ tung không còn, đều là dấu vết bị lửa thiêu rụi, thậm chí còn có vài chỗ chưa cháy hết, vẫn đang bốc lửa...
Lâm Hạ Cẩm ngẩng đầu nhìn biển hiệu, đã rớt mất một nửa, một nửa kia cũng bị thiêu rụi rồi.
Trung tâm thương mại lớn của B thị này a, nếu là trước đây bọn họ còn chưa có cơ hội đến đây, nếu không thì là nguy cơ bị bầy tang thi bao vây...
Trương Nguyện và Chu Tinh Tinh cùng Tân Lê đều có chút hưng phấn,...
Ngay lập tức mấy người liền đi vào đại siêu thị, vốn dĩ là đại siêu thị 5 tầng bây giờ bị nổ chỉ còn lại hai tầng...
Cửa lớn đã sớm không còn, chạm nhẹ một cái là toàn bộ rơi xuống.
"Gào gào." Lâm Hạ Cẩm vừa vào liền nhìn thấy dưới đất bò một con tang thi chỉ có nửa thân trên.
Lâm Hạ Cẩm nhẹ nhàng bước tới một cước đạp nát đầu tang thi, óc tang thi b.ắ.n tung tóe khắp nơi...
Mấy người đều đã thấy nhiều không trách nữa, m.á.u bẩn của tang thi dính đầy giày Lâm Hạ Cẩm.
Nhưng Lâm Hạ Cẩm cũng không bận tâm, Lâm Hạ Cẩm bây giờ trên người không có chỗ nào là sạch sẽ, không chỉ có Lâm Hạ Cẩm...
Trương Nguyện, Vương Hãn, mấy người bọn họ cũng chẳng khá hơn là bao, nhất là đàn ông, ví dụ như Tiêu Nặc râu đã lâu không cạo rồi.
Trương Nguyện và Vương Hãn vốn dĩ đều là đầu đinh, bây giờ mọc ra cũng gần giống gà rừng rồi.
Chu Tinh Tinh và Tân Lê có chút hối hận đáng lẽ nên giống Lâm Hạ Cẩm cắt tóc ngắn.
