Mau Xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 732: Nữ Phụ Văn Ngược Trong Mạt Thế Làm Ruộng (18)

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:52

Hôm nay nhà Từ Nhân cũng làm một bữa ăn ngon.

Dĩ nhiên, cái "ngon" này chỉ giới hạn ở thời điểm hiện tại. Nếu là trước mạt thế, hiếm có ai lại cho rằng một bữa trưa như vậy có thể được gọi là một bữa đại tiệc thịnh soạn.

Cô ngâm một nắm nấm hương, cùng với cải thìa non thái nhỏ làm nhân, gói mấy l.ồ.ng bánh bao chay, buổi trưa làm món chính, phần thừa thì đông lạnh, bữa sáng ngày mai, ngày kia cũng có rồi.

Ngoài ra, hai ngày trước cô đã lấy một miếng gân bò đông lạnh ra, làm một mẻ bò viên dai ngon, hôm nay nấu mấy viên, thêm vài cây cải thìa xanh mướt, thế là có một món canh bò viên cải thìa thơm ngon.

Cải thìa non mềm, chỉ cần chần vài giây là chín, rắc thêm chút muối, không cần thêm gia vị gì khác, đã đủ thơm ngon.

Xong xuôi, cô còn dùng lá cải thái nhỏ, cà rốt và hạt ngô ngọt thái hạt lựu để rán một chiếc bánh trứng rau củ thơm lừng.

Món ăn có cả mặn lẫn chay, cả khô lẫn nước, dinh dưỡng cân bằng, bữa trưa đơn giản mà ngon miệng được dọn lên bàn, ngay cả Quai Bảo nhỏ nhất nhà cũng vui vẻ vỗ tay:"Cơm cơm! Cơm cơm!"

"Đúng rồi, ăn cơm thôi!"

Từ Nhân ném cho Ni Ni đang nằm ngoài cửa bếp một viên bò viên.

Các loại vật tư dự trữ trong nhà thực sự quá nhiều, chất đống với nhau, tìm kiếm rất phiền phức, nên cô đã phân loại và cất giữ theo từng phòng, phòng trẻ em trên tầng hai cũng được cô tận dụng, chứa đầy đồ dùng chuyên dụng cho Quai Bảo. Bất cứ thứ gì Quai Bảo dùng, cứ đến phòng này tìm là đúng.

Phòng trẻ em không còn, bây giờ phòng ăn và phòng khách trở thành khu vui chơi của Quai Bảo, dù sao trong nhà cũng chỉ có mấy người họ, ăn cơm không cần không gian quá lớn, chiếc bàn ăn dài ban đầu được dời sang một bên, để ấm trà, cốc nước, đĩa hoa quả gì đó, trong bếp đặt một chiếc bàn tròn nhỏ, bây giờ ba bữa đều giải quyết trong bếp.

Nhưng cửa bếp khá hẹp, thân hình của Ni Ni sau khi biến dị quá lớn, không thể chen vào được.

Vì vậy mỗi lần ăn cơm, nó đều nằm ở cửa. Vẻ mặt oán giận, như thể đang tố cáo: Các người đều đang ăn, chỉ có tôi đứng nhìn.

Từ Nhân không cho nó ăn một viên bò viên cũng thấy ngại.

Không đủ ăn, nó liền nhấc vuốt cào vào khung cửa, rên rỉ để thu hút sự chú ý của Từ Nhân.

Từ Nhân:"..."

Biết thế đã không cho ăn.

Quai Bảo không nỡ nhìn người bạn tốt của mình không có cơm ăn, cánh tay nhỏ giơ cao, muốn cho nó ăn một cái bánh bao chay.

Nhưng con ch.ó lớn làm sao thèm bánh bao chay, nó muốn ăn bò viên.

"Ăn! Ăn!" Bánh bao ngon!

"Gừ! Gừ!" Không cần bánh bao, cần bò viên!

"..."

Một bữa ăn diễn ra vô cùng náo nhiệt.

Khương tẩu uống một ngụm canh bò viên, ăn một cây cải thìa chần, cảm thán:

"Cuộc sống bây giờ, thật sự khác xưa rồi. Trước đây chỉ mong bữa nào cũng có cá có thịt, bây giờ ăn một bữa cải thìa, cứ như đang ăn món ngon nhất trên đời. Trước đây một cái bánh bao chay tôi ăn hai ba miếng là hết, bây giờ nhai kỹ nuốt chậm, sợ ăn hết bữa này không có bữa sau..."

Từ Nhân bật cười:"Không đến mức đó đâu. Chúng ta có đất, muốn ăn có thể trồng tiếp. Lần trước con ra ngoài, tìm được một cửa hàng hạt giống, các loại hạt rau đều đã tích trữ rồi, bà muốn ăn gì chúng ta trồng nấy."

Khương tẩu vội vàng xua tay:"Tôi ăn gì cũng được, có cái ăn là tốt lắm rồi!"

Bà cũng chỉ nói vậy thôi, bây giờ có thể ăn no là tốt rồi, như bà được theo chủ nhà có thịt có rau, bữa nào cũng được ăn nóng, thực sự là phúc đức từ kiếp trước tu được, nếu còn kén chọn nữa sẽ bị trời đ.á.n.h.

"Không nói đâu xa, chỉ nói những người ở lều ngoài cổng khu dân cư, ba bữa không phải bánh quy thì cũng là mì gói, hôm nay nghe những người vào làm việc nói, sáng nay lại mất nước rồi. Muốn ăn một bát mì nóng cũng không được, chỉ có bánh quy nén với nước lạnh."

"Lại mất nước rồi à?" Từ Nhân nghe vậy, khẽ thở dài.

Các biệt thự ở Đông Phương Ngự Viên, trước khi bàn giao đều được lắp đặt hệ thống nước uống trực tiếp.

Phía sau bếp của mỗi nhà, đều có một bể nước lớn có thể chứa 2 tấn nước. Cộng với việc bên quản lý cũng đã chuẩn bị mấy thùng chứa nước lớn, để phòng trường hợp thành phố đột ngột cắt nước.

Kể từ khi cô xuyên đến đây, đã mất nước mấy lần rồi.

Thành phố vẫn luôn nỗ lực, cố gắng để người dân có nước dùng, nhưng thường xuyên có đường ống nước bị động vật biến dị c.ắ.n vỡ, việc sửa chữa cần thời gian, thường mất hai ba ngày.

Đông Phương Ngự Viên do mỗi nhà có một bể chứa nước hai tấn, tệ nhất cũng còn có nước uống dự trữ của bên quản lý, nên tạm thời chưa bị ảnh hưởng.

Hơn nữa, Khương tẩu rất biết lo xa, trước đây Từ Nhân không phải đã khuân về nhà mấy cái chum nước lớn sao? Gần đây trời mãi không mưa, Từ Nhân lo lắng kỹ năng 【Phù Quang Yên Vũ】 có thể sẽ khiến những thực vật biến dị đó càng hung hăng hơn, nên vẫn luôn không dám thử, Khương tẩu liền nhân lúc chưa mất nước, đã trữ đầy nước vào mấy cái chum đó.

Mỗi ngày việc đầu tiên khi thức dậy, là kiểm tra xem có mất nước không.

Nếu không mất nước, bà sẽ nhanh ch.óng tưới cho các luống rau ở sân trước và sau, sau đó giặt giũ, đợi quần áo phơi xong, sàn nhà lau sạch.

Rau và gạo cần ăn trong ngày được rửa sạch để sẵn, một chum nước cũng dùng gần hết, đáy chum được dọn sạch, rồi lại đổ đầy nước máy. Ngày hôm sau lại dùng chum khác...

Như vậy, nước trong chum luôn được luân chuyển, vừa không bị hôi, nước dự trữ trong nhà cũng rất dồi dào, trong lòng cảm thấy vô cùng yên tâm.

Không ngờ hôm nay lại mất nước.

Khương tẩu từ siêu thị tự phục vụ trở về, thấy Ni Ni cõng Quai Bảo đi trong nhà, lo Quai Bảo ngã xuống, nên vẫn luôn đứng bên cạnh trông chừng, sau đó thấy Từ Nhân xách một giỏ cải thìa vào, tâm trí bị cải thìa thu hút, nên quên mất chuyện này.

Lúc này nhắc lại, bà mặt mày rầu rĩ:"Nghe họ nói, lần mất nước này khá nghiêm trọng, hình như là có một đàn bò biến dị xông vào nhà máy nước, húc bị thương mấy công nhân, còn húc vỡ cả hệ thống cấp nước, không biết khi nào mới sửa xong."

Dừng một chút, bà thở dài một hơi:"Mất điện thì chúng ta có năng lượng mặt trời, mất gas thì chúng ta dùng bếp từ hoặc bếp than cũng có thể nấu cơm, những người bên ngoài cũng vậy, máy phát điện diesel có thể cấp điện, dù sao cũng còn cầm cự được, chứ không có nước thì sống sao nổi!"

Từ Nhân thầm nghĩ: Đó là vì bây giờ từ trường hỗn loạn, điện thoại và các sản phẩm điện t.ử khác không dùng được, nên có vẻ như mất điện cùng lắm cũng chỉ quay lại những ngày dùng đèn pin, thắp nến, đốt bếp than. Nếu điện thoại dùng được, e rằng không ít người sẽ kêu: Mất nước còn cầm cự được, chứ không có điện thì sống sao nổi!

Ăn cơm xong, Khương tẩu dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, chơi với Quai Bảo một lúc, rồi đưa cậu bé đi ngủ trưa.

Từ Nhân ngồi xổm trước luống rau nhà mình, kiểm tra xem có sâu bọ không, nếu có thì bắt vào chai, sau này mang đi ủ phân, đồng thời có chút phân vân: Có nên kích hoạt 【Phù Quang Yên Vũ】 không nhỉ?

Lúc này, Tống Hạo Bân tìm đến.

Dĩ nhiên, nhà họ Từ không có cửa, anh ta đứng ngoài tường nói rõ ý định, rồi nói tiếp:

"... Cô Từ, cô thấy đề nghị này có được không? Về mặt đãi ngộ cô cứ việc đề xuất, dù không làm được, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giành lấy cho cô."

"..."

Làm gì? Chê chị đây chưa đủ bận à?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.