Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 94. Tiểu Tù Binh Của Ma Tôn 2

Cập nhật lúc: 30/04/2026 17:01

Mạch Thanh Yển nhẹ nhàng niết đầu đuôi một cái, liền thấy chiếc đuôi kia buông ngón tay hắn ra, thẹn thùng chạy mất, lại trốn sau lưng chủ nhân. Hắn liếc nhìn Nhược Kiều, thấy trên đôi gò má tái nhợt của nàng đã hiện lên một rặng mây đỏ nhỏ.

"Không... không được niết đâu." Nàng lí nhí nói.

Tiểu hồ ly trước mắt vì bị hành hạ quá mức nên không khống chế được yêu khí, để lộ ra hai chiếc tai cáo nhỏ nhắn đáng yêu cùng chiếc đuôi cáo dài xù lông. Chiếc đuôi vừa bị hắn niết qua lúc này đang thẹn thùng giấu nhẹm sau lưng nàng.

Nghe thấy câu "không được niết", Mạch Thanh Yển khẽ nâng mắt: "Vì sao không được?"

"Bởi vì, bởi vì..."

Vì sao thì Nhược Kiều nói không ra lời, hoặc là nàng không nhớ nổi. Nàng chỉ có thể nghi hoặc nghiêng đầu, giương mắt nhìn Mạch Thanh Yển trân trân, giống như hắn có thể cho nàng đáp án vậy.

Mạch Thanh Yển lại nhìn vào chiếc đuôi kia, nói: "Ngươi đem đuôi quấn lên đây, bổn tôn sẽ cho ngươi biết, thấy thế nào?"

Nhược Kiều nghe xong lại không lập tức làm theo, mà lộ ra thần sắc do dự và mờ mịt, dường như không biết hắn có đáng tin hay không.

Mạch Thanh Yển bèn nói: "Ngươi chẳng phải nói ta là phu quân của ngươi sao? Đã là phu quân, tự nhiên là sờ được, chạm được."

Hai chữ "phu quân" vừa thốt ra đã lập tức khiến Nhược Kiều dỡ bỏ phòng bị. Chiếc đuôi ngoan ngoãn quấn lên một lần nữa, đầu đuôi còn nịnh nọt móc lấy ngón út của hắn.

Mạch Thanh Yển đưa tay vuốt ve một chút, quả nhiên thấy thân thể Nhược Kiều run lên, trong mắt nhanh ch.óng phủ một tầng sương mù.

"Nhạy cảm đến thế sao?" Hắn trầm giọng nói.

Nhược Kiều ngây ngô không hiểu. Mạch Thanh Yển lại vuốt thêm một cái. Nhược Kiều lại run rẩy, phát ra tiếng hừ nũng nịu, không nhịn được mà mở miệng: "Phu quân đừng vuốt nữa~ Kiều Kiều cảm thấy lạ lắm."

Giọng nói vừa mềm vừa ngọt lại còn ngọt lịm như mật, khiến người nghe thấy lỗ tai như muốn tê dại.

Mạch Thanh Yển thản nhiên vuốt tiếp: "Lạ chỗ nào?"

"Không... không biết..."

"Không được nói không biết." Hắn cúi đầu nhìn nàng, "Nói cho bổn tôn nghe, bổn tôn sẽ thả ngươi ra, thế nào?"

Nhược Kiều: "..."

Nàng quay mặt đi chỗ khác, đôi tai màu hồng phấn nhiễm chút sắc đỏ, vì động tác của hắn mà khẽ vẫy vẫy. Mạch Thanh Yển cảm thấy vô cùng thú vị, bèn buông đuôi nàng ra, niết niết đôi tai tam giác. Đôi tai bị giật mình, lập tức né tránh rồi cụp xuống áp sát vào tóc.

Mạch Thanh Yển nhìn lại bàn tay mình. Đôi tai tiểu hồ ly mềm mềm mịn mịn, cảm giác chạm vào cực tốt. Một thứ đáng yêu thế này, nếu bây giờ đem đóng băng lại thì có vẻ hơi đáng tiếc.

"Ngươi tên Kiều Kiều sao?"

Nhược Kiều mở đôi mắt mờ mịt nhìn hắn. Mạch Thanh Yển thấy vậy liền nói: "Sao cũng được, cứ gọi là Kiều Kiều đi."

Hắn phẩy tay về phía thuộc hạ sau lưng. Tên thuộc hạ lập tức tiến lên mở xiềng xích. Thiếu đi sự chống đỡ của xích sắt, Nhược Kiều đứng không vững mà ngã quỵ xuống đất. Bộ váy áo rách rưới trên người nàng căn bản không đủ che thân. Nhược Kiều vòng tay ôm lấy bả vai, dường như muốn dùng cách này để che chắn đôi chút. Nàng không phát hiện ra hành động này không che được bao nhiêu, ngược lại còn mang một vẻ kiều diễm như nghênh như cự.

Nhưng Mạch Thanh Yển không hề lay động.

"Đi theo." Nói xong, hắn bỏ mặc nàng mà bước đi. Thuộc hạ của Mạch Thanh Yển lập tức cúi đầu theo sát.

Nhược Kiều chỉ có thể chậm chạp đứng dậy. Những chỗ bị quất roi hễ cử động một chút là đau như d.a.o cắt. Nếu không phải Nhược Kiều đã được giảm mức độ đau đớn, e là nàng đã ngất lịm đi từ lâu. Nàng chạy nhỏ bước đi theo sau Mạch Thanh Yển. Nhưng vì trên người có thương tích, bước chân Mạch Thanh Yển lại quá lớn nên nàng theo rất gian nan. Trong lúc cấp bách, nàng hoảng hốt đưa tay nắm lấy vạt bào của hắn.

Mạch Thanh Yển khựng lại, đuôi mắt khẽ quét qua bàn tay nàng.

Năm ngón tay của tiểu hồ ly trắng nõn mềm mại, nhìn qua là biết chưa từng chịu khổ cực. Nàng cũng không cao, đứng lên thậm chí chỉ tới vị trí n.g.ự.c hắn. Nhỏ bé, yếu ớt, chỉ cần một ngón tay là có thể bóp c.h.ế.t.

Mạch Thanh Yển thu hồi tầm mắt, tiếp tục đi về phía trước. Giữa đường, thuộc hạ bắt gặp họ liền lập tức quỳ một gối cúi đầu hành lễ. Ánh mắt liếc thấy tiểu đuôi bám đuôi sau lưng Mạch Thanh Yển, theo bản năng nhìn thêm vài cái. Mạch Thanh Yển liếc nhìn một cái.

Giây tiếp theo—

"Á—!" Tên thuộc hạ bịt mắt thét lên t.h.ả.m thiết, m.á.u tươi từ kẽ ngón tay chảy ra.

Nhược Kiều giật mình, vội nép sát vào người Mạch Thanh Yển. Mạch Thanh Yển liếc nhìn nàng: "Khoác lên." Hắn ném chiếc trường bào trên người cho Nhược Kiều.

Nhược Kiều ngoan ngoãn mặc vào. Chiếc bào quá dài kéo lê trên mặt đất, thoáng chốc đã bẩn. Nhược Kiều nhìn nhìn, cẩn thận ôm vạt áo lên, lại vô tình để lộ ra hai bàn chân nhỏ đáng yêu. Những ngón chân tròn trịa đang co rụt lại vì lúng túng. Mạch Thanh Yển lúc này mới chú ý tới nàng thậm chí còn không có giày, vậy mà suốt quãng đường đi qua lại chẳng hề than vãn nửa lời. Hắn nhìn những giọt m.á.u nhỏ rỉ ra trên bàn chân trắng nõn do bị sỏi đá cọ xát, đôi mắt khẽ lóe lên.

Cung điện cách địa lao rất xa, mà bước chân Nhược Kiều lại quá nhỏ và chậm. Chẳng mấy chốc Mạch Thanh Yển đã mất kiên nhẫn, trực tiếp xách cổ áo sau của nàng, bay thẳng lên không trung. Nhược Kiều kinh hãi thốt lên, theo phản xạ ôm c.h.ặ.t lấy người duy nhất có thể dựa dẫm.

Chợt cảm thấy sau lưng lạnh lẽo lạ kỳ, nàng sực nhớ mình đang ôm lấy ai, lại sợ hãi run lẩy bẩy buông tay ra.

"Phu... phu quân, sợ..."

Mạch Thanh Yển cười khẽ: "Sợ cái gì, chẳng phải đây là thứ Kiều Kiều thích nhất sao?"

Nhược Kiều: "..."

Cũng may là bay trên không trung chỉ một lát. Đến nơi, Nhược Kiều bị buông ra. Nàng chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất. Lúc này nàng mới phát hiện trước mặt là một bồn nước đang tỏa khói trắng. Mạch Thanh Yển nằm xuống chiếc ghế mỹ nhân bên cạnh, tay gối sau đầu.

"Xuống dưới."

Nhược Kiều liếc nhìn hắn một cái, cẩn thận từng li từng tí đi về phía bể nước. Ngay khi bước xuống bậc thang đầu tiên, đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Nhược Kiều "tông" một cái mở to ra.

"Phu... phu quân..."

"Hửm?"

"Lạnh..."

"Thì sao?"

"Có thể hay không..."

"Không thể."

Nhược Kiều nức nở một tiếng, chậm chạp đi vào trong bể. Mạch Thanh Yển cũng hiếm khi có kiên nhẫn, tay chống đầu, nhìn bộ váy rách rưới của nàng trong bể nước bị thấm ướt dán c.h.ặ.t vào người, một lát sau lại trôi nổi trên mặt nước, để lộ thân hình thon thả uyển chuyển bên dưới.

"Cởi áo ra."

Nhược Kiều khựng lại. Mạch Thanh Yển nhướng mày: "Chẳng lẽ bình thường ngươi tắm rửa đều mặc váy áo sao?"

Nhược Kiều do dự một chút. May mà nàng đã đi đến gần giữa bể, nước lạnh đã ngập quá eo. Nàng từ từ cởi bỏ y phục rách rưới, vừa chậm rãi đi về phía trung tâm bể. Mất đi lớp áo ngoài, chiếc yếm màu vàng nhạt trôi nổi trên mặt nước. Mạch Thanh Yển cứ thế nhìn vào những đường cong tròn trịa đầy đặn kia. Cho đến khi Nhược Kiều vì thẹn thùng mà quay lưng đi, chậm chạp đi đến phía đối diện của bể nước.

Đuôi mày Mạch Thanh Yển nhếch lên. Một lát sau, Nhược Kiều nghe thấy tiếng nước chuyển động. Chẳng mấy chốc, một hơi ấm dán sát vào sau lưng nàng. Nàng giật mình, vội dịch sang bên cạnh.

Một cánh tay dài chặn lấy thành bể. Cánh tay kia nhìn qua rất có lực, có thể nhìn rõ từng đường gân xanh nổi lên cùng những thớ cơ bắp săn chắc. Nhược Kiều theo bản năng lùi lại, liền cảm thấy lưng mình dán vào một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.

Trần trụi, không một mảnh vải che thân!!!

"Đi đâu? Hửm?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - Chương 94: 94. Tiểu Tù Binh Của Ma Tôn 2 | MonkeyD