Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 192. "kẹo Sữa Nhỏ" Của Đại Ca Trường 21
Cập nhật lúc: 04/05/2026 15:03
Khi trở về tiệm Nhất Giác, bố Cố cũng đã đến. Nghe kể về lý do Chu Dĩ Mặc xảy ra xung đột với đám côn đồ, ông đã vỗ vai cậu như hai người đàn ông thực thụ.
"Khá lắm, bảo vệ mẹ là đúng, nhưng sau này gặp tình huống này đừng có cố quá. Nếu cháu có chuyện gì, người đau lòng nhất vẫn là mẹ cháu thôi."
Chu Dĩ Mặc "vâng" một tiếng, liếc nhìn Cố Nhược Kiều một cái rồi nói:
"Cháu sẽ nỗ lực học tập, để người cháu quan tâm sau này sẽ không bao giờ bị bắt nạt nữa."
Bố Cố lộ ra ánh mắt tán thưởng: "Tốt lắm, thế mới là bản lĩnh của một người đàn ông!"
Sau đó, đám côn đồ kia không còn xuất hiện nữa. Chu Dĩ Mặc biết đó là vì bố Cố đã âm thầm tìm người dàn xếp ổn thỏa bọn chúng.
Chẳng mấy chốc sau năm mới là đến kỳ thi cuối kỳ. Chu Dĩ Mặc và Cố Nhược Kiều gần như vùi đầu vào việc học. Phần lớn các bạn học cũng bắt đầu thu tâm lại để đối phó với kỳ thi. Ngày tháng trôi qua rất nhanh, kỳ thi cuối kỳ kết thúc.
Lâm Thiếu Linh nằm bò ra bàn, suýt thì cảm động đến phát khóc vì chính mình:
"Hu hu, cuối cùng cũng kết thúc rồi, kỳ nghỉ đông ơi tôi tới đây!"
Nói rồi cô nàng quay sang nhìn Cố Nhược Kiều: "Nhược Nhược, kỳ nghỉ đông này các cậu có kế hoạch gì không?"
"Tớ không biết nữa, nhưng chắc là sẽ không đi du lịch đâu."
Nếu trí nhớ không nhầm thì trong nguyên tác, cái người gọi là "bạn thân" của bố Cố sẽ đến chúc Tết vào dịp năm mới. Việc học của Chu Dĩ Mặc hiện tại không có vấn đề gì lớn, giờ cô phải dành thời gian để đối phó với gã khốn sẽ ôm tiền bỏ trốn, khiến bố Cố phá sản và gánh món nợ khổng lồ kia!
Hệ thống lười biếng hiện ra: Ký chủ nghĩ ra cách đối phó với người đó chưa?
Cố Nhược Kiều: Coi như là có rồi.
Đối phó với loại người đó thực ra không khó, hạng người ấy thường có tiền án tiền sự. Bố Cố sai lầm ở chỗ quá tin tưởng bạn bè mà không đi điều tra một chút, nên mới bị hại t.h.ả.m như vậy.
Như nghĩ đến điều gì đó, mắt Cố Nhược Kiều lóe lên tia sáng tinh quái: "Nhưng mà, tớ muốn 'một mũi tên trúng hai con nhạn' cơ."
Hệ thống: ?
Đêm giao thừa, nhà họ Cố và nhà họ Chu cùng nhau đón Tết nên vô cùng náo nhiệt. Cố Nhược Kiều tắm rửa thay quần áo mới từ sớm. Vừa từ trên lầu đi xuống, cô đã thấy Chu Dĩ Mặc.
Cậu cũng đã thay đồ mới, còn cắt tóc, mặc một chiếc áo len lông cừu màu hạnh đào nhạt. Cả người toát lên hơi thở thiếu niên sạch sẽ, gọn gàng, nhưng giữa lông mày lại thấp thoáng vẻ vững chãi của một người đàn ông trưởng thành.
Cô đứng trên cầu thang, nhìn cậu đến ngẩn ngơ. Cho đến khi thiếu niên đi tới trước mặt cô, chụm ngón trỏ và ngón giữa lại, gõ nhẹ lên trán cô một cái.
"Nhìn gì mà ngây người ra thế?"
Mặt Cố Nhược Kiều đỏ bừng: "Ai... ai thèm nhìn cậu chứ."
"Ồ? Tôi có bảo người cậu nhìn là tôi đâu?"
Cố Nhược Kiều bấy giờ mới phản ứng lại, thẹn quá hóa giận dậm chân định chạy đi thì bị Chu Dĩ Mặc kéo lại.
"Đồ ngốc, lúc này cậu nên đ.á.n.h tôi chứ không phải chạy."
Chỉ biết chạy mà không biết phản kháng, chẳng phải làm cậu càng muốn bắt nạt cô hơn sao? Nhưng Nhược Kiều làm sao mà nỡ đ.á.n.h cậu chứ.
Hai người đứng gần nhau, Chu Dĩ Mặc có thể ngửi thấy mùi hương trên người cô. Dường như có chút khác so với mọi khi.
"Thay sữa tắm à?"
"Không phải, tớ thay sữa dưỡng thể."
Khuôn mặt cô hơi ửng hồng, cứ thế thành thật trả lời câu hỏi của cậu. Lúc này Chu Dĩ Mặc mới nhận ra câu hỏi của mình có chút thất lễ. Nhưng cậu không định giải thích, chỉ nói:
"Đồ ngốc, sau này trừ tôi ra, nếu người khác hỏi cậu câu này thì không được trả lời, nghe rõ chưa?"
"Ồ." Cô nửa hiểu nửa không đáp lại.
Sau bữa cơm, tất cả mọi người đều ở phòng khách xem chương trình đón giao thừa. Trên bàn bày đầy các loại đồ ăn vặt do mẹ Cố và mẹ Chu tự tay làm. Từ lúc ngồi xuống, cái miệng của Cố Nhược Kiều chưa lúc nào nghỉ ngơi, trông cứ như một chú sóc nhỏ vậy.
Gần đến 12 giờ, Chu Dĩ Mặc đột ngột nói muốn xuống sân khu chung cư đi dạo một chút. Bố Cố liền bảo Cố Nhược Kiều dẫn cậu đi.
Khu chung cư vào dịp Tết treo đầy những đồ trang trí màu đỏ, không khí tràn ngập niềm vui. Tuy nhiên vào giờ này mọi người đều ở trong nhà đợi đếm ngược đến mùng 1. Bên ngoài gió rất lớn và rất lạnh. Chu Dĩ Mặc kéo Cố Nhược Kiều lại gần mình, chắn gió thổi tới từ phía bờ sông cho cô.
"Lạnh không?"
"Cũng bình thường." Mỗi khi cô nói một chữ là lại có một làn hơi nước phả ra. Cô cười ngây ngô, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Thấy cô ngốc nghếch như vậy, Chu Dĩ Mặc vốn định trêu chọc vài câu, nhưng chẳng hiểu sao chính cậu cũng cười theo. Hai người đi tới cạnh một chiếc đình. Nơi này treo đầy những bóng đèn trang trí lễ hội, nhìn từ xa trông vô cùng lung linh và tươi đẹp. Xung quanh còn bày nhiều chậu hoa và tiểu cảnh xinh xắn, chắc là khu chung cư đặc ý sắp đặt để cư dân chụp ảnh. Chỉ nhìn thôi cũng thấy tâm trạng trở nên vui vẻ.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên. Cố Nhược Kiều nghiêng đầu nhìn qua, thấy thiếu niên tắt tiếng chuông rồi quay sang nhìn mình. Giữa lằn ranh ánh sáng và bóng tối, cô thấy nụ cười dịu dàng của cậu. Giống như đỉnh núi tuyết tan, không còn lạnh lẽo nữa.
"Sinh nhật vui vẻ, kẹo sữa nhỏ."
Chẳng hiểu sao, hốc mắt Cố Nhược Kiều hơi nóng lên.
"Sao cậu biết?"
"Vì tôi thông minh."
Chu Dĩ Mặc lấy từ túi quần ra một hộp quà.
"Quà sinh nhật, mở ra xem đi."
Cố Nhược Kiều mở hộp nhung ra, bên trong là một chiếc vòng tay bện thủ công, làm từ đá thạch anh dâu tây kết hợp với ngọc trai, chính giữa là một viên thạch anh dâu tây hình viên kẹo. Rõ ràng, đây là do chính tay Chu Dĩ Mặc bện.
Cô thích đến mức không nỡ buông tay, đầu ngón tay khẽ vuốt ve viên kẹo nhỏ. Thấy vậy, Chu Dĩ Mặc mỉm cười lấy chiếc vòng ra, đeo vào tay trái cho cô.
"Đợi sau này có tiền, tôi sẽ mua cho cậu những món quà sinh nhật khác."
Cố Nhược Kiều lắc đầu: "Không cần đâu, tớ rất thích cái này." Không có gì quý giá hơn món quà tự tay làm cả.
Nghe vậy, mắt Chu Dĩ Mặc sáng lên. Cậu trầm giọng: "Vậy sau này mỗi năm sinh nhật, tôi đều bện cho cậu một chiếc, được không?"
"Thật không?" Viên kẹo sữa nhỏ rõ ràng rất vui, đưa ngón tay út ra trước mặt cậu. "Vậy phải ngoắc tay nhé, cậu không được gạt tớ đâu, ai gạt người đó là cún con!"
Chu Dĩ Mặc đưa ngón út ra, móc vào tay cô: "Ừm, ai gạt người đó là cún con."
Nhược Kiều mãn nguyện, nâng niu cổ tay đeo vòng như sợ bị va chạm hay trầy xước. Vừa ngoan vừa đáng yêu. Chu Dĩ Mặc không khỏi nghĩ thầm, một viên kẹo sữa ngọt ngào thế này, nếu không đặt cạnh mình để trông coi thì sau này chẳng biết sẽ chịu thiệt thòi ở đâu.
Nghĩ đến đây, cậu đột nhiên hỏi: "Cậu có nghĩ đến việc thi vào trường nào chưa?"
"Chưa." Cô lắc đầu, "Nhưng bố tớ muốn đưa tớ ra nước ngoài du học."
Nghe vậy, lòng Chu Dĩ Mặc bỗng chùng xuống. Tay cậu vô thức nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, nhưng cậu chỉ cụp mắt xuống.
Viên kẹo sữa nhỏ không nhận ra điều đó.
"Nhưng tớ không muốn ra nước ngoài." Cô quay người lại, nhìn Chu Dĩ Mặc nói khẽ khàng, "Tớ muốn cùng các cậu tham gia kỳ thi đại học, sau đó vào học cùng một trường."
Chu Dĩ Mặc đột ngột ngẩng đầu lên, chạm vào đôi mắt đẹp đẽ của cô. Dưới vô vàn ánh đèn rực rỡ, dường như cả dải ngân hà đang tan chảy trong mắt cô, vô cùng lấp lánh. Chu Dĩ Mặc nuốt khan một cái.
Một lát sau, cậu khàn giọng lên tiếng: "Kẹo sữa nhỏ, còn nhớ cậu nợ tôi một yêu cầu và một sự bù đắp không?"
Viên kẹo sữa nhỏ vừa nghe đã phồng má định nói gì đó, thì nghe cậu nói:
"Yêu cầu của tôi là được ôm cậu một cái, có được không?"
Nói đoạn, cậu cũng chẳng đợi cô trả lời mà đã bước lên một bước, ôm trọn cô vào lòng.
Phía sau, không biết là tòa nhà nào đó đã lén lút đốt pháo hoa. Pháo hoa rực rỡ khắp trời, như những ánh sao rơi rụng. Gió đêm đông rất lạnh, nhưng không thổi tan được hơi ấm của nhân gian này.
