Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 650: Ác Nữ Thiên Kim Trong Truyện Học Viện Quý Tộc (47)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 23:38

Đợi đến khi cả hai chân đều thoải mái rồi, Tô Dư xích lại gần Lục Tùy Châu, đôi mắt to chớp chớp, hỏi anh:"Anh còn nhớ Lâm Sơ Ngữ không?"

Trí nhớ của Lục Tùy Châu cũng coi như không tồi, huống hồ, trước khi ra nước ngoài năm đó, chính anh là người đích thân ra lệnh, ép Lâm Sơ Ngữ phải chuyển trường.

Đối mặt với vẻ mặt đầy dò xét của Tô Dư, Lục Tùy Châu bất động thanh sắc:"Ai cơ?"

Tô Dư hồ nghi:"Anh không nhớ à?"

Lục Tùy Châu hỏi ngược lại:"Anh nên nhớ sao?"

Tô Dư không tin, nghi ngờ nói:"Chắc chắn anh nhớ, có phải cố ý lừa em không?"

Lục Tùy Châu khẽ nhướng mày:"Vậy em nhắc anh xem."

Dường như thực sự không nhớ nữa.

Tô Dư bán tín bán nghi, gợi ý cho anh:"Chính là học sinh đặc cách chuyển đến Thánh An Á năm lớp mười một ấy, hơi tí là đỏ hoe mắt c.ắ.n môi, còn từng qua lại với Giang Tư Triết, bị em hắt rượu vang trong bữa tiệc sinh nhật ấy."

Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu Tô Dư có chút mất tự nhiên.

Lục Tùy Châu buồn cười, thầm nghĩ cô vậy mà cũng biết mình bắt nạt người khác là không đúng.

Thấy anh vẫn không nói gì, Tô Dư mất kiên nhẫn:"Nhớ ra chưa vậy, chính là học sinh đặc cách chuyển đến cùng với Hạ Kim An ấy."

Nghe thấy tên Hạ Kim An, ý cười trong mắt Lục Tùy Châu biến mất, giọng nói nhạt đi vài phần:

"Nhớ ra rồi."

Tô Dư lúc này mới tiếp tục nói:"Vừa nãy em nhìn thấy cô ta rồi, ngay trong công ty các anh."

Tô Dư lải nhải kể lại một lượt tình cảnh vừa gặp Lâm Sơ Ngữ, nói nói một hồi bắt đầu hồi tưởng lại chuyện xưa, thỉnh thoảng lại xen kẽ một câu tên Hạ Kim An, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt Lục Tùy Châu ngày càng lạnh lẽo.

Cuối cùng, khi Tô Dư lại một lần nữa nhắc đến Hạ Kim An, anh nhịn không được nữa mà chặn lấy môi cô.

Ngoài cửa, mắt của những người trong đoàn đại biểu Tô thị đều đang phát sáng.

Người nọ thở hồng hộc chạy về đội ngũ, kích động chia sẻ:"Mọi người đoán xem vừa nãy tôi qua đó nhìn thấy gì?"

Mọi người tò mò:"Cái gì?"

Người nọ không úp mở, kích động nói:"Tôi nhìn thấy Tô tổng và Lục tổng đang hôn nhau, hôn đến mức khó chia khó lìa, xem mà tim tôi đập thình thịch."

Mọi người kinh ngạc há hốc mồm:"Thật á?"

"Đương nhiên là thật, tôi tận mắt nhìn thấy, còn có thể lừa mọi người được sao?"

Có người mắng cô ta bỉ ổi, vậy mà lại đi nhìn trộm sếp hôn nhau.

Người nọ không phục, cứng cổ nói:"Đâu phải tôi muốn xem, còn không phải mọi người cứ bắt tôi qua đó ngó thử, người ta đôi vợ chồng trẻ thân mật với nhau bình thường biết bao."

Mọi người gặng hỏi:"Rồi sao nữa."

Người nọ đắc ý cười:"Rồi, họ hôn xong, Lục tổng hỏi Tô tổng có muốn cùng đi ăn cơm không, Tô tổng vô cùng kiên quyết từ chối, nói là phải đi ăn tiệc mừng công với chúng ta, không được mang theo người nhà."

Mọi người cảm động đến rơi nước mắt:"Rồi sao nữa?"

"Lục tổng vô cùng thất vọng, lùi một bước, nói tiệc mừng công kết thúc anh ấy sẽ đến đón Tô tổng."

Mọi người tỏ vẻ đã đu được OTP rồi:"Ngọt quá đi."

Trong tiệc mừng công, Tô Dư phát hiện cấp dưới luôn chằm chằm nhìn cô.

"Nhìn tôi làm gì?"

Có người nhịn cười, nghiêm trang nói:"Tô tổng, miệng ngài hơi sưng, có phải bị dị ứng rồi không?"

Tô Dư sững người, theo bản năng sờ lên môi, sắc mặt hơi đổi, nghiến răng thầm mắng Lục Tùy Châu không phải là người.

Ánh mắt cô hơi lóe lên, sắc mặt như thường:"Chắc là vậy."

Cấp dưới nhịn cười đến mức khó chịu, Tô tổng đáng thương, miệng bị hôn sưng lên rồi mà cũng không biết.

Thần sắc Tô Dư mất tự nhiên, không ở lại lâu liền tìm một cái cớ đi ra ngoài, vội vàng vào nhà vệ sinh soi gương, miệng quả nhiên hơi sưng.

Tức đến mức Tô Dư ngứa răng, suýt chút nữa đã muốn gọi điện thoại mắng Lục Tùy Châu một trận.

Một cuộc điện thoại đã ngăn cản suy nghĩ này của cô.

...

Ngồi đối diện với Hạ Kim An, Tô Dư vừa khuấy cà phê vừa chống cằm:"Tìm tôi làm gì?"

Hạ Kim An của năm năm sau đã thay đổi rất nhiều, không còn giống như trước kia phảng phất như một cây nấm u ám mọc trong góc, anh của hiện tại kiểu tóc đẹp trai, đeo kính nhã nhặn ôn hòa, ánh mắt nhìn Tô Dư giấu sự dịu dàng sâu thẳm.

"Nghe nói em đính hôn rồi."

Ánh sáng phản chiếu từ chiếc nhẫn đính hôn trên tay Tô Dư gần như đ.â.m nhói mắt Hạ Kim An.

Tô Dư gật đầu:"Đúng vậy."

"Anh ta... đối xử tốt với em không?"

Tô Dư nghĩ nghĩ, nể tình khoản đầu tư mấy trăm tỷ kia, không tiện nói xấu Lục Tùy Châu:"Cũng được."

"Anh gọi tôi ra đây chỉ để hỏi chuyện này?"

Hạ Kim An lắc đầu:"Chỉ là hơi kinh ngạc."

Không ngờ hai người họ năm đó cãi nhau dữ dội như vậy, bây giờ vẫn ở bên nhau.

"Bác Tô sức khỏe vẫn tốt chứ?" Hạ Kim An hỏi.

Tô Dư bưng cà phê lên nhấp một ngụm:"Anh muốn biết thì trực tiếp đi hỏi ông ấy đi, ông ấy chắc chắn rất vui lòng gặp anh."

Hạ Kim An không nói gì, anh chỉ muốn gặp Tô Dư một lần.

Tô Dư cảm thấy ở cùng anh không được tự nhiên:"Còn chuyện gì nữa không? Không có chuyện gì thì tôi đi đây, dạo này bận c.h.ế.t đi được."

"Tô Dư." Hạ Kim An bỗng nhìn cô, hỏi,"Nếu công ty không xảy ra chuyện, em có đồng ý gả cho Lục Tùy Châu không?"

Tô Dư sững người, nhíu mày nói:"Hỏi chuyện này làm gì?"

Thần sắc Hạ Kim An mất tự nhiên:"Hơi tò mò."

Tô Dư vậy mà thực sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, kết luận cuối cùng rút ra là không có kết luận:"Ai mà biết được?"

Trên đời này không có nếu như.

Cà phê của Hạ Kim An không thêm đường, đắng chát tột cùng.

Lúc Tô gia chưa xảy ra chuyện anh không với cao tới Tô Dư, Tô gia xảy ra chuyện rồi, anh cũng không có cách nào giúp Tô Dư, giữa họ tự nhiên ngăn cách bởi một rãnh sâu không thể vượt qua.

Tô Dư rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn:"Còn chuyện gì nữa không?"

Hạ Kim An lắc đầu, cuối cùng vẫn không dám nói ra tâm tư của mình, anh sợ nói ra rồi ngay cả làm bạn cũng không được, mặc dù bây giờ anh cũng không chắc chắn trong lòng Tô Dư mình có được coi là bạn hay không.

Cứ để những tâm tư đó mục nát mốc meo trong lòng đi.

"Anh..." Hạ Kim An ép bản thân nở một nụ cười nhẹ nhõm, chia sẻ chuyện vui với Tô Dư,"Luận văn của anh được một tạp chí rất uy tín thu nhận rồi, giáo sư nói luận văn này đủ để anh tốt nghiệp tiến sĩ, thậm chí ở lại trường giảng dạy."

"Ở lại trường giảng dạy?" Tô Dư nhíu mày,"Không được, anh không thể ở lại trường, anh nợ nhà tôi nhiều tiền như vậy, phải về làm thuê cho viện nghiên cứu của tôi mới được."

"Ít nhất mười năm." Tô Dư hóa thân thành Chu Bái Bì.

Hạ Kim An hơi ngẩn ra, sau đó bật cười, giống như một lời hứa:"Được."

Không còn chuyện gì khác để nói, Tô Dư đứng dậy định rời đi, vừa quay người lại, phát hiện Lục Tùy Châu không biết đã đứng bên ngoài bao lâu, nhìn họ, ánh mắt trầm trầm.

Tô Dư mạc danh kỳ diệu rùng mình một cái.

Tô Dư đón lấy anh, động tác vội vã lộ rõ vẻ chột dạ, rõ ràng là không nên chột dạ.

"Anh đến sao không gọi em?"

Lục Tùy Châu không nhìn cô, lạnh lùng liếc Hạ Kim An một cái:"Trò chuyện với vợ tôi vui vẻ chứ?"

Hạ Kim An không sợ, ý cười ôn hòa:"Rất vui."

Lục Tùy Châu lạnh nhạt nhếch môi:"Nhưng vợ tôi rất mất kiên nhẫn, anh không nhìn ra sao? Không gây rắc rối cho người khác là phép lịch sự mà đứa trẻ lên ba cũng biết."

Nụ cười trên khóe miệng Hạ Kim An nhạt đi vài phần.

Lục Tùy Châu không nhìn anh ta nữa, kéo Tô Dư đi ra ngoài, sắc mặt bình tĩnh, chỉ có nơi sâu thẳm đáy mắt là trầm trầm, dường như đang ấp ủ một cơn bão táp đáng sợ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.