Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 588: Đại Tiểu Thư Kiều Quý Bỏ Nhà Đi Trong Văn Xuyên Sách (38)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 23:17

"Được rồi mau đi thôi, sắp cắt bánh kem rồi." Nói xong, Lâm Vi Kỳ liếc Tô Dư một cái,"Bảo cậu đừng đến muộn, cậu lại canh đúng giờ mới tới."

Tô Dư lý lẽ hùng hồn:"Tôi đến muộn sao?"

Lâm Vi Kỳ lười để ý đến cô:"Các cậu qua đó trước đi, tôi lên lầu chỉnh lại quần áo một chút."

Triệu Nhã Tán vẫn còn đang trong cơn khiếp sợ, nhìn Tô Dư mà không nói nên lời.

"Cô, cô thật sự là...?" Triệu Nhã Tán có chút lắp bắp.

Tô Dư nhướng mày:"Sao nào, muốn tôi kéo Lâm Vi Kỳ tới giới thiệu lại cho cô một lần nữa à?"

Triệu Nhã Tán máy móc lắc đầu, hồn phách vẫn còn đang bay lơ lửng:"Nhưng, nhưng mà... tại sao? Trước đây sao cô không nói?"

"Chơi đùa với Lương Trí chút thôi." Tô Dư lơ đãng thổi thổi bụi trên móng tay.

Triệu Nhã Tán:"..."

Cứ tưởng người chơi đùa là Lương Trí, không ngờ hắn mới là kẻ bị trêu đùa.

Cả người Triệu Nhã Tán cứ lâng lâng, đó là Thịnh Hòa đấy, cho dù ở thành phố S cũng là cái tên lẫy lừng, là tồn tại mà ba cô ta cũng không dám dễ dàng đắc tội, lỡ như Tô Dư muốn tính sổ với cô ta...

Triệu Nhã Tán ở một số phương diện lại đặc biệt biết co biết duỗi, cô ta lập tức nghiêm mặt, giọng điệu vô cùng chân thành:"Tô tiểu thư, trước đây tôi nói chuyện khó nghe, tôi xin lỗi cô, thật xin lỗi, là tôi mắt ch.ó nhìn người thấp, đại nhân cô có đại lượng, xin đừng chấp nhặt với tôi."

Tô Dư nhẹ nhàng liếc cô ta một cái:"Được thôi."

Triệu Nhã Tán vui mừng, vội vàng nói:"Cảm ơn..."

Chỉ là chưa đợi cô ta cảm ơn xong, Tô Dư bỗng nhiên nói:"Cũng không biết món quà lần này tôi tặng có hợp ý Lâm Vi Kỳ không nữa."

Triệu Nhã Tán có một dự cảm chẳng lành.

Tô Dư mỉm cười với cô ta:"Nghe nói Triệu tiểu thư học múa ballet từ nhỏ, khiêu vũ chắc chắn rất giỏi nhỉ, lát nữa phải phiền Triệu tiểu thư lên sân khấu biểu diễn một khúc rồi, cứ coi như là quà đính kèm tôi tặng Lâm Vi Kỳ đi."

Triệu Nhã Tán triệt để cứng đờ.

Bữa tiệc sinh nhật lần này của Lâm Vi Kỳ mời không ít ngôi sao đến biểu diễn, nếu cô ta lên sân khấu, chẳng phải cũng trở thành con hát mua vui cho người khác sao?

"Sao thế, Triệu tiểu thư không muốn à?"

Sắc mặt Triệu Nhã Tán khó coi:"... Không có."

Tô Dư cảm kích nhìn cô ta một cái:"Vậy thì làm phiền Triệu tiểu thư rồi."

Đúng lúc này chạm mặt bọn Thẩm Dữu Ninh, Tô Dư thuận thế tách khỏi Triệu Nhã Tán.

Thực ra cho dù Triệu Nhã Tán không đồng ý, Tô Dư cũng sẽ không làm gì cô ta, không biết không có tội, chỉ là thái độ lúc trước của cô ta khiến Tô Dư có chút khó chịu, đã thích coi thường người khác như vậy, đã thích bình phẩm người khác như vậy, thì tự mình lên sân khấu trải nghiệm một lần đi.

Chia bánh kem xong, bữa tiệc hoàn toàn trở nên sôi động, Lâm Vi Kỳ mời đến nhóm nhạc đang nổi đình nổi đám hiện nay, có thể tưởng tượng được lúc Triệu Nhã Tán lên sân khấu thu hút sự chú ý đến mức nào.

Thẩm Dữu Ninh dùng khăn ướt lau bánh kem trên mặt mình, thấy vậy liền nhìn về phía Tô Dư:"Cô ta chọc giận cậu à?"

Tô Dư:"Chọc rồi."

Thẩm Dữu Ninh:"Thảo nào."

Triệu Nhã Tán biểu diễn xong liền ôm mặt rời khỏi bữa tiệc, hôm nay tuyệt đối là ngày nhục nhã nhất trong cuộc đời cô ta.

Loại tiệc tùng này bình thường đều phải chơi thâu đêm, nhưng Tô Dư không có tinh thần gì, chơi một lát liền về nhà ngủ, ngủ đến ngày hôm sau mặt trời phơi m.ô.n.g, lại bị ông già xách đến công ty.

Tô Dư bực bội nói:"Lão Tô, rốt cuộc ba muốn làm gì?"

Tô Thế Quân hừ khí từ mũi:"Ngày nào cũng không ăn thì ngủ, nếu không thì ra ngoài lêu lổng, hôm nay ngoan ngoãn đến công ty cho ba, ngày mai ba sai người đưa con về trường, một học sinh, không đi học ngày nào cũng không làm việc đàng hoàng, ra cái thể thống gì."

Tô Dư bị nói đến phiền, lười tranh cãi với ông:"Được được được, con đi là được chứ gì?"

Khoảng cách từ lần trước Tô Dư đến công ty đã qua không biết bao lâu rồi.

Trong thang máy, Tô Dư sờ sờ mặt mình:"Trợ lý Tống, trên mặt tôi có dính gì sao?"

Trợ lý Tống:"Không có."

Tô Dư nghi hoặc:"Vậy sao anh cứ nhìn tôi mãi thế?"

Trợ lý Tống:"... Cô nhìn nhầm rồi, tôi không nhìn cô."

Thực tế, trợ lý Tống chỉ tò mò Tô Dư vậy mà lại đi b.a.o n.u.ô.i tiểu bạch kiểm, lại còn trùng hợp là Lương Trí.

Trợ lý Tống chuyển chủ đề:"Tô tổng, lịch trình tiếp theo của ngài là, mười hai giờ trưa ăn cơm trưa với Lương tổng của Lương thị tại phòng bao Nhã Oái, ba giờ chiều, hẹn Tôn tổng của Hằng Thụy đ.á.n.h golf..."

Hai người vào văn phòng bàn công việc, Tô Dư buồn chán đi loanh quanh trong công ty, tình cờ chạm mặt Từ Diệp, hai người mắt to trừng mắt nhỏ vài giây.

Từ Diệp không ngờ sẽ gặp cô ở công ty:"Tiểu Ngư?"

Tô Dư nhớ lại một lát cũng nhận ra Từ Diệp:"Anh Từ?"

Từ Diệp gật đầu:"Là anh là anh, thật không ngờ lại gặp em ở đây, Lương Trí đâu, không đến cùng em sao?"

Tô Dư:"Tôi và Lương Trí chia tay rồi."

"Ồ... Hả? Chia tay rồi?" Từ Diệp kinh ngạc.

"Tiểu thư, Tô tổng bảo cô qua đó một chuyến." Lúc này, thư ký bên cạnh Tô Thế Quân tìm đến.

"Tôi mới ra ngoài được một lát thôi mà." Tô Dư bĩu môi, quay đầu nói với Từ Diệp,"Chuyện này anh đi hỏi Lương Trí đi."

Từ Diệp mờ mịt nhìn Tô Dư rời đi, nhưng hắn nghe thấy danh xưng Tô tổng.

Tô Tiểu Ngư, Tô tổng, đều họ Tô... Từ Diệp đột nhiên trợn to hai mắt.

Từ Diệp lén lút kéo thư ký lại:"Cô ấy... vị tiểu thư đó và Tô tổng có quan hệ gì?"

Thư ký nhìn hắn một cái, không giấu giếm:"Tô tổng có một cô con gái chuyện này anh biết chứ?"

Dù sao chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì.

Sự ám chỉ này đã đủ rõ ràng, Từ Diệp không thể tin nổi:"Cô, cô ấy là con gái của Tô tổng?!"

Nhận được câu trả lời khẳng định, Từ Diệp cả người chìm trong khiếp sợ.

Lương Trí chẳng phải nói điều kiện gia đình cô gái đó không tốt lắm sao?

Cái này mà gọi là không tốt, vậy hắn là cái gì, ăn mày à?

Từ Diệp ngây ngốc đứng tại chỗ rất lâu, cho đến khi bị người ta đẩy một cái mới hoàn hồn.

"Mình chắc chắn là đang nằm mơ." Hắn lẩm bẩm tự ngữ.

Đến giờ ăn trưa, Tô Thế Quân muốn đến Nhã Oái, tiện thể mang theo cả Tô Dư.

Cũng thật trùng hợp, Tô Thế Quân và Lương Chấn Hoành vừa vặn gặp nhau ở cửa.

Hai người phảng phất như anh em tốt lâu ngày không gặp, nhiệt tình bắt tay chào hỏi, một tiếng lão ca một tiếng lão đệ, ai cũng không nhìn ra bọn họ chỉ mới quen biết vài tháng.

"Đây chính là cô con gái mà tôi từng nói với ông, đang học ở Đại học Kinh." Tô Thế Quân vẫy tay gọi Tô Dư tiến lên,"Tiểu Dư, đây là chú Lương của con."

Lương Chấn Hoành nương theo tầm mắt của Tô Thế Quân nhìn sang, giây tiếp theo, sững sờ tại chỗ, tưởng mình hoa mắt.

Tô Dư:"..."

Đúng là oan gia ngõ hẹp, mấy ngày trước mới đá Lương Trí, hôm nay đã gặp ba của hắn, lại còn bị phát hiện thân phận thật, thế giới này thật sự quá nhỏ bé.

Tô Dư mặt không đổi sắc:"Cháu chào chú Lương."

Tô Thế Quân cười giới thiệu cho Lương Chấn Hoành:"Đây là con gái tôi, Tô Dư."

Cho dù Lương Chấn Hoành từng thấy qua sóng to gió lớn cũng không nhịn được bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngơ ngác.

Chuyện này... ông có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không liên hệ bạn gái của con trai với thiên kim của Thịnh Hòa lại với nhau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.