Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 561: Đại Tiểu Thư Kiều Quý Bỏ Nhà Ra Đi Trong Văn Xuyên Sách (11)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 23:09
Thẩm Dữu Ninh khó khăn lắm mới dời được ánh mắt đi, là một người có nguyên tắc, người đàn ông của chị em cô không thể động vào.
Tô Dư lén lút chọc chọc Thẩm Dữu Ninh:"Trước đó cậu nói quán bar này là do chị họ cậu mở."
Thẩm Dữu Ninh cúi đầu nhìn cô:"Hửm?"
Tô Dư nhỏ giọng nói:"Vậy cậu có thể giúp tớ kiếm một bộ đồng phục nhân viên được không? Lát nữa tớ sẽ lừa anh Lương Trí là tớ đến đây làm thêm."
Thẩm Dữu Ninh bái phục:"Vì theo đuổi đàn ông, cậu cũng liều mạng thật đấy."
Cô nàng đứng dậy:"Đợi đấy."
Tiện thể còn giúp Tô Dư giải quyết một rắc rối.
Thẩm Dữu Ninh hét lên với Chung Uyển Uyển đang ở sàn nhảy:"Lát nữa qua, các cậu cứ chơi trước đi."
Ánh mắt Lương Trí lại rơi vào người Thẩm Dữu Ninh, không phải cô gái đó, xem ra chỉ là trùng tên, là một sự trùng hợp.
Tô Dư ném cho Thẩm Dữu Ninh một ánh mắt cảm kích.
Một lúc sau, cô lén lút nhìn về phía quầy bar, Lương Trí không còn ở đó nữa, cùng bạn bè chuyển sang một bàn khác, vừa vặn quay lưng lại phía bên này.
Tô Dư thở phào nhẹ nhõm, từ từ ngồi thẳng dậy.
Lý Trạch cũng chạy đi tán gái rồi, bàn này lúc này chỉ còn lại một mình Tô Dư.
Lý Vân Nhiễm canh chuẩn thời cơ, từ từ tiến lại gần.
[Cuối cùng cũng để tôi tóm được rồi, lần này nói gì cũng phải gặp mặt nữ chính cho bằng được.]
Tô Dư nghe thấy câu này, động tác hơi khựng lại, sau đó dưới sự nhắc nhở của hệ thống, nhìn thấy Lý Vân Nhiễm đang lén lút tiến lại gần bên này.
Lý Vân Nhiễm bưng một ly rượu đi tới, nụ cười thân thiện:"Xin hỏi là Tô tiểu thư phải không?"
Tô Dư khẽ nhướng mày, đ.á.n.h giá Lý Vân Nhiễm từ trên xuống dưới một lượt:"Cô là ai?"
Lý Vân Nhiễm chần chừ một chút:"Nếu tôi nói tôi đến để giúp cô, cô có tin không?"
Tô Dư dường như cảm thấy thú vị, không đuổi cô ta đi:"Giúp tôi? Giúp tôi chuyện gì?"
Lý Vân Nhiễm nhìn thấy Tô Dư nhất thời kích động liền chạy tới, căn bản không suy nghĩ quá nhiều, lúc này chỉ đành vắt óc bịa chuyện:"Tô tiểu thư, tôi có biết chút ít về thuật xem tướng, theo quan sát của tôi, dạo gần đây cô đang phạm phải số đào hoa."
Tô Dư:"..."
Tô Dư phàn nàn với hệ thống: [Nữ chính này thoạt nhìn cũng quá thiếu chuyên nghiệp rồi.]
Hệ thống: [Sinh viên đại học mới ra trường, còn chưa bị xã hội vùi dập mà, ký chủ thông cảm chút đi.]
Tô Dư xốc lại tinh thần diễn kịch cùng Lý Vân Nhiễm:"Sao cô biết?"
Lương Trí chắc cũng được tính là một đóa hoa đào nhỉ.
Lý Vân Nhiễm thấy Tô Dư c.ắ.n câu, không khỏi vui mừng:"Chỉ là đóa hoa đào này mang theo sát khí, nếu Tô tiểu thư tiếp tục dây dưa với người đó, e rằng sẽ có họa sát thân."
"Phụt." Tô Dư che mặt bật cười thành tiếng,"Thời buổi này kẻ l.ừ.a đ.ả.o đều buồn cười thế này sao?"
Lý Vân Nhiễm thấy Tô Dư không tin mình, sốt sắng nói:"Tôi không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o, những gì tôi nói đều là sự thật, nếu cô không chia tay với Lương Trí, sau này cô sẽ c.h.ế.t đấy."
Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Dư lạnh lùng:"Sao cô biết Lương Trí?"
Lý Vân Nhiễm không ngờ mình nhất thời nóng vội lại để lộ sơ hở:"Tôi..."
"Đừng nói với tôi là do xem bói mà ra nhé, lời này lừa trẻ con lên ba thì được." Tô Dư ngắt lời cô ta, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lý Vân Nhiễm,"Cô biết tôi, cũng biết Lương Trí, ai nói cho cô biết? Hay là cô đã điều tra chúng tôi?"
Lý Vân Nhiễm:"Không phải..."
Tô Dư dường như nghĩ ra điều gì, bừng tỉnh đại ngộ:"Cô là người của ông già?"
Lý Vân Nhiễm:"Không..."
Tô Dư hừ lạnh:"Về nói với ông ta, chuyện của tôi không cần ông ta quản."
Lý Vân Nhiễm vội vàng giải thích:"Không phải như vậy, tôi không phải..."
Nhưng Tô Dư không định nghe cô ta nói tiếp, lạnh lùng liếc cô ta một cái, trực tiếp đứng dậy rời đi.
Lý Vân Nhiễm đuổi theo vài bước, trán toát mồ hôi lạnh:"Tôi thật sự đến để giúp cô, nếu không vạch rõ ranh giới với anh ta, sau này cô sẽ bị anh ta hại c.h.ế.t đấy."
Tô Dư nghiêm giọng quát lớn:"Không được đi theo tôi."
Nói xong, cô bước nhanh vào khu vực dành cho nhân viên, dường như coi Lý Vân Nhiễm là một kẻ điên.
Lý Vân Nhiễm có trăm miệng cũng không thể bào chữa, sắp bị sự ngu ngốc của chính mình làm cho tức c.h.ế.t rồi.
Lý Vân Nhiễm: [Làm sao đây, nữ chính có coi tôi là bệnh nhân tâm thần không?]
Hệ Thống Xuyên Sách: [Xin ký chủ tiếp tục cố gắng.]
Lý Vân Nhiễm: [Tiếp tục cố gắng, mày chỉ biết nói mỗi câu này thôi à, mau nghĩ cách giúp tao đi chứ.]
Hệ Thống Xuyên Sách giống như một chương trình máy móc đã được cài đặt sẵn: [Xin ký chủ tiếp tục cố gắng.]
Lý Vân Nhiễm: [...]
Thẩm Dữu Ninh vừa tìm xong quần áo cho Tô Dư, đã thấy cô đi tới:"Sao thế?"
Tô Dư nhíu mày:"Gặp phải một người phụ nữ kỳ lạ."
Thẩm Dữu Ninh đưa quần áo cho cô, thuận miệng hỏi:"Chuyện gì vậy?"
Tô Dư xui xẻo nói:"Cô ta nói tớ và Lương Trí ở bên nhau sẽ có họa sát thân, bảo tớ vạch rõ ranh giới với Lương Trí."
Thẩm Dữu Ninh bị chọc cười:"Cô ta không phải do bố cậu phái tới đấy chứ?"
Tô Dư gật đầu:"Tớ cũng nghĩ vậy."
"Không nhắc đến cô ta nữa." Tô Dư ôm quần áo đi về phía phòng thay đồ,"Tớ đi thay quần áo trước, các cậu cứ chơi vui vẻ nhé."
Lương Trí lại từ chối một người phụ nữ đến xin WeChat, giữa hai lông mày lộ ra vẻ mệt mỏi, nói với Từ Diệp:"Tôi ra ngoài hóng gió một lát."
Từ Diệp trêu chọc anh:"Bị người đẹp theo đuổi xin WeChat còn chê phiền, đúng là sướng mà không biết đường sướng."
Lương Trí liếc hắn một cái, sau khi uống rượu giọng nói trở nên nhẹ nhàng và đầy từ tính:"Vậy tôi làm chủ, nhường lại phúc khí này cho cậu."
Từ Diệp:"Được thôi, tôi cầu còn không được."
Lương Trí cười cười, đứng dậy ra ngoài hóng gió, chỉ là hiện tại đang giữa mùa hè, bên ngoài quả thực không phải là một nơi tốt để hóng gió.
Ở lại một lát, Lương Trí định quay vào, đột nhiên nhìn thấy một con mèo Ragdoll lông xù, trên đầu con mèo Ragdoll đội một chiếc kẹp tóc màu hồng, bước những bước chân mèo đi tới, không hề sợ người mà ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ nhàng kêu "meo" một tiếng.
Bước chân Lương Trí hơi khựng lại, con mèo Ragdoll kêu meo meo cọ tới.
Đúng lúc này, cách đó không xa một người phụ nữ chạy nhanh tới, ôm con mèo Ragdoll lên, tròng dây dắt vào cho nó:"Chỗ này mà cũng dám chạy lung tung, lỡ mất thì làm sao?"
Người phụ nữ xin lỗi Lương Trí:"Ngại quá, mèo nhà tôi chạy lung tung, không cào trúng anh chứ?"
"Không có." Lương Trí lắc đầu, đi về phía quán bar.
Lương Trí bất giác nhớ tới con mèo cam bên ngoài cửa hàng tiện lợi.
So với mèo cam, cô gái kia dường như giống con mèo Ragdoll vừa rồi hơn, kiều quý xinh đẹp, đáng lẽ phải được người ta nâng niu chăm sóc cẩn thận mới đúng.
Trong quán bar ánh đèn mờ ảo, DJ hòa cùng ánh đèn rực rỡ đủ màu sắc thỏa sức vung vẩy sự cuồng nhiệt.
Lương Trí cảm thấy nhất định là do ánh đèn quá ch.ói, hoặc là do mình uống nhiều rồi, nếu không sao anh lại nhìn thấy một người không nên xuất hiện ở đây.
Tô Dư thay xong quần áo, vốn định đi thẳng đến chỗ Lương Trí, kết quả vừa ra ngoài, Lương Trí đã biến mất, chỉ còn lại bạn của anh ở đó, trên đường đi qua bị khách ở một bàn khác gọi lại.
"Xin lỗi, tôi có chút việc, giúp quý khách gọi đồng nghiệp khác được không ạ?" Tô Dư nhẹ nhàng nói.
Vị khách đó cứ chỉ định cô:"Chỉ uống vài ly rượu thôi mà, người đẹp nể mặt chút đi."
Nhờ Thẩm Dữu Ninh giúp đỡ, Tô Dư không tiện phá hỏng chuyện làm ăn của quán chị họ cô nàng:"Thực sự xin lỗi, tôi thật sự có việc."
Vị khách cười lạnh:"Giả vờ cái gì? Sao, coi thường chúng tôi à?"
Tô Dư mất kiên nhẫn, ghét nhất loại người uống chút rượu vào là vứt luôn não đi.
"Quý khách say rồi."
Vị khách đứng dậy đi tới:"Lạt mềm buộc c.h.ặ.t à? Không phải chỉ muốn bán rượu thôi sao, mở! Mở chai rượu đắt nhất ở đây cho tôi!"
Tô Dư nhíu mày lùi lại hai bước, định gọi người tới.
Người phụ trách quán bar thấy vậy giật mình, vội vàng muốn chạy tới, bạn của em gái bà chủ không thể để xảy ra chuyện ở chỗ họ được.
Vị khách đưa tay định nắm lấy cổ tay Tô Dư:"Tiền hoa hồng của một chai rượu không đủ để cô bồi chúng tôi uống một ly sao?"
