Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 328: A
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:02
Chúng không dám đ.á.n.h cược, bởi vì còn năm quả trứng chưa nở!
Vợ chồng chim ưng vò đầu bứt tai tìm cách. Chim mái từng lượn một vòng trong không gian của Bán Hạ, linh quang chợt lóe: Con người mà tụi mình từng đ.á.n.h có đồ ăn!
Vì vậy, sau khi thương lượng với “đồng nghiệp”, vợ chồng chim ưng bèn mặt dày tới nhờ Bán Hạ giúp đỡ.
Con đại bàng đực dang cánh chắn trước mặt hai người, suýt nữa sốt ruột đến mức bật ra tiếng người: “Chiu chiu chiu chiu chiu!” Không phải các người muốn chim sao, ở đây có cả chục con lận, sao lại định đi luôn thế!
Hai con vẹt xám biết nói thật sự liếc mắt nhìn nhau, bay đến trước mặt Bán Hạ ra sức lấy lòng.
“Người đẹp~ người đẹp~”
“Phát tài phát lộc!”
“Người đẹp~ người đẹp~”
“Phát tài phát lộc!”
Đàn khỉ lanh lợi cũng chạy ùa ra, con thì học Tôn Ngộ Không, con thì chắp tay làm lễ.
Bán Hạ và Nam Tinh: “…” Đám này chẳng lẽ chạy ra từ đoàn xiếc?
Bán Hạ bóp trán: “Nhiều quá, tôi không nuôi nổi đâu.”
Ba bốn chục con lận, cô có định mở vườn thú đâu!
Con sói què chân hú lên một tiếng về phía hai con vẹt xám: “Auuu~”
Vẹt xám lập tức ngoan ngoãn phiên dịch: “Con người, đại ca bọn tôi có lời muốn nói.”
Ngay từ lúc nhìn thấy đám động vật này, thứ đầu tiên hút ánh nhìn của Bán Hạ chính là con sói tuyết đơn giản vì nó quá đẹp.
Hai tai dựng đứng đầy cảnh giác, khuôn mặt thanh tú như bảo thạch với đôi mắt xanh lam như ngọc bích, ánh mắt lạnh lùng, xa cách. Lông trắng muốt phủ toàn thân như đang phát sáng nhẹ. Dù bị bẩn và què một chân, vẻ đẹp của nó vẫn không hề suy giảm, trái lại còn giống như một nàng công chúa sa cơ lạc bước.
Nếu không biết rõ đây là một bầy, Bán Hạ suýt nữa đã nhào tới ôm nó đi luôn rồi: “Nói đi.”
Vẹt xám tiếp tục làm tròn vai thông dịch: “Nghe nói cô có một không gian trồng đầy đồ ăn?”
Đôi mắt trong veo của sói tuyết hiện rõ vẻ hoài nghi. Nếu không phải cặp chim đại bàng đó thề sống thề c.h.ế.t bảo đã tận mắt thấy, nó tuyệt đối không tin trên đời lại có chuyện kỳ diệu thế.
Bán Hạ bắt đầu thấy khó xử. Khi thu con đại bàng cái vào không gian, cô hoàn toàn không ngờ nó lại có đồng loại biết nói. Nhỡ đám này tuồn bí mật của cô ra ngoài thì sao?
“Ừ.” Ánh mắt sói tuyết lập tức sáng rực, nó đi thẳng đến trước mặt Bán Hạ, nằm phịch xuống đất, để lộ bụng mềm mại.
Bán Hạ: …??? Gì đây? Công chúa kiêu ngạo sao lại dễ dàng cúi đầu đến thế?
Sói tuyết chớp mắt với cô, giọng vừa nũng nịu vừa mềm nhũn: “Gừ~”
Bán Hạ không nhịn được đỡ trán: “Đám này…” Cô chỉ vào đám động vật đang len lén nhìn trộm: “Đều là đàn em của cậu à?”
Sói tuyết nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: “Auuu au au~” Tôi cũng không chắc nữa tụi nó gọi tôi là đại ca thì tôi là đại ca thôi.
Bán Hạ: “…” Trời má!
Cô khổ não xoa trán: “Nhận nuôi các người không phải chuyện nhỏ, đứng dậy đi, để tôi nghĩ chút đã.”
Sói tuyết bật dậy, chớp đôi mắt long lanh, lẽo đẽo bám theo sau lưng cô. Bán Hạ sợ mình mềm lòng, dứt khoát kéo Nam Tinh trốn vào không gian: “Con sói đó sắp thành tinh rồi.”
“Ừm, đúng là nó rất thông minh” Nam Tinh khó hiểu: "Chẳng phải em rất thích nó sao, sao không nhận?”
“Đàn em của nó đông quá” Bán Hạ thở dài: "mà nhìn qua là biết chẳng chiến đấu giỏi gì.”
Đám động vật biến dị này phần lớn là ăn tạp hoặc ăn cỏ, nhìn thì to xác đấy nhưng chưa chắc đã đ.á.n.h đ.ấ.m ra trò. Hơn nữa chúng ăn nhiều, lại thông minh, lỡ không nghe lời thì cô chẳng phí công vô ích à?
