Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 325: A
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:02
Bán Hạ cũng thấy lần này mình hơi quá, vội hôn lên má anh: “Trong không gian có dù, em không sao đâu.”
Cô không phải kiểu liều mạng mù quáng, ngay khi nhảy lên lưng chim đã nghĩ sẵn đối sách nếu có biến cố. Cùng lắm còn có không gian làm nơi an toàn cuối cùng. Cuộc sống vẫn còn tươi đẹp, sao cô lại dám liều c.h.ế.t?
Nhưng Nam Tinh thì đã giận lắm rồi, nghiến răng nói: “Chuyện ở phòng thí nghiệm lần trước còn chưa tính sổ, hôm nay lại thêm một lần nữa, tối nay chúng ta tính cho xong!”
Ba người một mèo quay lại siêu thị Thiên Thiên Lạc thì Tô Diệu và mấy người đang cùng đám lông xù chiến đấu với cá mỏ nhọn.
“Không sao chứ?” Tô Diệu tranh thủ hỏi.
“Không sao. Nhưng sao lại nhiều cá thế này?” Lúc trên không trung, Nam Tinh đã nhìn qua, phát hiện khu vực trăm mét quanh đây đều có cá mỏ nhọn. Bọn họ đ.â.m trúng ổ cá rồi sao?
“Không biết nữa.” Tô Diệu lau mặt: “Thứ này ghê thật, đang đ.á.n.h nhau mà còn ị ra!”
Nam Tinh: “…” Bảo sao vừa thối vừa tanh, anh còn tưởng do g.i.ế.c nhiều cá quá. Nhưng anh cũng không lề mề, lập tức ngưng tụ dị năng tấn công lũ cá.
Bán Hạ ngoan ngoãn nhảy khỏi lưng Ngân Tử: “Dùng cái này.”
Cô đưa s.ú.n.g phun lửa cho Nam Tinh. Dù cá có biến dị, bản chất vẫn là cá, sợ khô và sợ lửa.
Nam Tinh lạnh lùng nhận lấy, không nói gì. Đừng tưởng làm bộ ngoan ngoãn là anh sẽ mềm lòng. Bán Hạ âm thầm thở dài, lại lấy thêm mấy khẩu s.ú.n.g phun lửa đưa cho Phương Vân Vân, Tô Tiếu, Thái Viễn và Triệu Huyền.
Tô Diệu là dị năng hệ hỏa nên không cần. Dưới sự phối hợp của cả nhóm, cuối cùng sau vài tiếng mới tiêu diệt hết lũ cá mỏ nhọn. Lúc này trên sân thượng không còn chỗ đặt chân. Mọi người nhìn nhau, đến cử động khóe miệng cũng lười.
“Mùi tanh quá nặng, rất dễ thu hút chim biến dị. Em với Ngân T.ử đi tìm chỗ nghỉ, mọi người xuống dưới tìm phòng chờ trước đi.”
Bán Hạ nhét một nắm tinh hạch vào miệng Ngân Tử. Ngân T.ử vội vàng nuốt xuống, nếu không nhanh tìm chỗ tắm, nó sẽ bị mùi của mình làm c.h.ế.t ngạt!
“Anh đi nữa.”
Nam Tinh bước tới nắm tay Bán Hạ, sợ cô lại bỏ đi một mình.
Thấy hai người bay đi xa, Tô Diệu rốt cuộc cũng hỏi ra thắc mắc giấu trong lòng mấy tiếng đồng hồ: “Nam Tinh với Bán Hạ cãi nhau à?”
“Chuyện rõ rành rành còn gì.” Phương Vân Vân tinh mắt. “Anh nhìn mặt Bán Hạ xem, toàn là tội lỗi với lấy lòng.”
Tô Tiếu mơ hồ: “Hai người họ cãi nhau vì gì thế? Có nên khuyên không?” Cô ấy quen hai người bao năm rồi, đây là lần đầu thấy họ cãi nhau, trong lòng lo lắng không thôi.
Triệu Huyền vuốt ve Kim T.ử và Đoàn T.ử đang lo lắng: “Không cần, nhiều lắm mai Nam Tinh hết giận.”
Thái Viễn cũng thấy chuyện này không to tát: “Nam Tinh nỡ giận thật sao? Bán Hạ nũng nịu tí là xong ngay.”
Theo hiểu biết của anh ta, chỉ cần Bán Hạ làm nũng chút xíu, Nam Tinh sẽ lập tức đầu hàng. Cùng lắm: "đánh một trận” là ổn.
Bên này, Bán Hạ và Nam Tinh chọn một khu dân cư cao cấp không người làm chỗ nghỉ đêm. Hai người tiện tay xử vài con tang thi xui xẻo chạy đến vì tiếng động, sau đó thống nhất để Nam Tinh và Ngân T.ử quay lại đón người. Trước khi đi, Nam Tinh vẫn không yên tâm: “Ngoan ngoãn chờ anh ở đây, không được chạy lung tung.”
Bán Hạ suýt nữa giơ tay thề: “Yên tâm, tuyệt đối không chạy linh tinh đâu!”
“Hừ.” Nam Tinh không quay đầu, theo Ngân T.ử rời đi. “Hai lần rồi.”
Bán Hạ chột dạ. Haiz, quả nhiên không thể quá kiêu ngạo. Vì ảnh hưởng của mưa lớn liên tục, mọi căn phòng đều ám mùi ẩm mốc. Bán Hạ mở cửa sổ ba căn liền kề cho thoáng khí. Dù có mưa tạt vào còn hơn bị nhiễm khuẩn.
