Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 200: A
Cập nhật lúc: 10/05/2026 07:01
“Vợ ơi” Nam Tinh mắt mơ màng ôm lấy cô: "Thơm quá, cho anh ôm một cái.”
Bên cạnh, Hạnh T.ử cũng điên cuồng rung cành, muốn cuốn lấy Bán Hạ: “Em muốn mạnh lên, mạnh lên…”
Nếu không có Thôn Thiên Thụ kéo lại, nó đã lao lên ôm lấy Bán Hạ như Nam Tinh rồi. Tim Bán Hạ giật thót: “Nam Tinh và Hạnh T.ử trúng độc rồi?” Cô vội kéo tay Nam Tinh định kiểm tra, Thôn Thiên Thụ vội ngăn lại: “Bán Hạ, là do hoa Mặc Đằng!”
Hoa?
Hoa thì sao?
Bán Hạ mờ mịt.
Thôn Thiên Thụ lên cấp bốn rồi mới hiểu ra Bán Hạ không đơn thuần là dị năng hệ Mộc: “Chị không thấy lạ sao khi Âm Dương Ngư có thể xuất hiện?”
“Không phải vì chị sao?”
“Là do chính chị, Bán Hạ, chị là người may mắn nhất thế giới này!”
Thôn Thiên Thụ lắc cành, kiên nhẫn giải thích: “Kiếp trước chị bị suy đa tạng, lẽ ra đã c.h.ế.t từ lâu nhưng vì còn vướng bận nên gắng sống thêm. May mắn thay, lúc hấp hối chị gặp được sương đen có thể thay đổi thể chất, cơ thể biến dị, trở thành ‘người sống c.h.ế.t’.”
Bán Hạ ngạc nhiên: “Nhưng chị đâu có biến thành tang thi.”
‘Người sống c.h.ế.t’, vốn là cách gọi khác của tang thi.
Thôn Thiên Thụ lại cảm thán: “Nên tôi mới nói cô rất may mắn! Cô dùng ý chí sinh tồn mạnh mẽ khống chế virus tang thi trong cơ thể không cho nó lan ra nhưng đây chỉ là cách uống t.h.u.ố.c độc giải khát, cùng lắm nửa năm, cô sẽ hoàn toàn hóa thành tang thi.”
Nó lược bỏ chuyện Nam Tinh từng c.h.ế.t: “Trước khi virus phản công, chị vô tình bị kích thích, đứng giữa ranh giới sinh t.ử, sinh cơ trong cơ thể tức ham muốn sống hóa thành Bạch Ngư, t.ử khí tức virus hóa thành Âm Dương ngư, hai bên cân bằng, cơ thể chị mới khỏe mạnh trở lại.”
Bán Hạ im lặng một lúc, nước mắt lấp lánh, nở nụ cười: “Em nói đúng, chị là người may mắn nhất thế giới!” Thì ra trong lúc cô không biết, Nam Tinh lại một lần nữa bảo vệ cô.
“Thiên Thiên, cảm ơn em nữa!” Cảm ơn em đã tham ăn mà nuốt luôn dị chủng cây cấp tám, làm năng lượng phát nổ, không gian vặn xoắn, đưa cô quay về trước mạt thế.
Thôn Thiên Thụ ra vẻ thờ ơ phẩy cành, thật ra trong lòng đang nổ bong bóng: “Không có chị thì không có em, em làm vậy là đúng rồi.” Nó kéo chủ đề quay lại: “Mặc Đằng hút sinh cơ và t.ử khí trong cơ thể chị mà nở, hương hoa có thể khơi gợi d.ụ.c vọng nguyên thủy nhất của sinh vật, nên chuột và nhện biến dị mới liều c.h.ế.t tranh giành.”
“Nam Tinh và Hạnh T.ử không bị trúng độc, chỉ là… một người muốn mạnh lên, một người muốn… hôn hôn ôm ôm chị thôi?”
Mặt Bán Hạ đỏ rồi đen, đen rồi đỏ, cuối cùng nổi điên ném Thôn Thiên Thụ vào không gian: “Thiên Thiên, sau này không được xem mấy phim tình cảm linh tinh nữa!”
Không còn Thôn Thiên Thụ khống chế, Hạnh T.ử lập tức lao về phía Bán Hạ, cô không nể nang nhét thẳng nó vào không gian.
“Nam Tinh, anh còn tỉnh táo không đấy?”
“Vợ ơi, yêu em, ôm ôm, hun hun~”
Bán Hạ vội giữ c.h.ặ.t bàn tay không an phận của Nam Tinh, thề với lòng: từ nay trừ khi nguy cấp tới tính mạng, tuyệt đối không dùng Mặc Đằng nữa!
Cô chỉ vào một chỗ tương đối sạch sẽ, kiên nhẫn dỗ dành: “Chồng ngoan ngồi tạm ở đây đợi em được không?”
“Ừ…” Nam·Phiên bản não yêu đương·Tinh mặt mày uất ức ngồi xổm xuống chỗ cô chỉ, mắt rưng rưng nhìn cô: “Vợ không cần anh nữa à?”
Bán Hạ hiếm khi thấy anh kiểu này, tim mềm nhũn: “Có chứ! Anh nắm lấy áo em, đợi em xong sẽ bế anh!”
“Còn phải hôn nữa!”
“Được rồi.”
Nhện tám mắt và sáu mắt đều có ba đôi phần nhô lên ở bụng, gọi là tuyến tơ, bên trong có hàng ngàn thậm chí hàng vạn ống tuyến tơ và tuyến tơ liên kết. Tuyến tơ tiết ra các loại protein khác nhau, khi gặp không khí sẽ hóa thành tơ nhện.
