Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 547: Anh Nỗ Lực Vượt Qua Mọi
Cập nhật lúc: 28/04/2026 20:15
khó khăn, em có bằng lòng cùng anh đối mặt không?
Mạc Hành Viễn cau mày.
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn, Mạc Hành
Viễn quay người
che chắn cho Tô Ly, lạnh giọng đáp lại
mẹ mình, "Tụi con
tạm thời chưa có kế hoạch có con."
Mạc phu nhân trừng mắt nhìn anh, "Mẹ
biết, nhưng ít
nhất cũng phải có kế hoạch chứ. Một
năm, hay hai năm?
Hai đứa cũng phải cho hai ông bà già này
chút hy vọng
chứ."
"Sức khỏe của ba con, con đâu phải
không biết, không
thể làm cho ông ấy thoải mái về tinh thần
sao?"
Mạc Hành Viễn nhìn thoáng qua cha
mình, cha anh sắc
mặt nặng nề, không nói lời nào.
"Tụi con sẽ sinh con, nhưng không phải
bây giờ." Mạc
Hành Viễn vẫn không đưa ra câu trả lời
chính xác.
Mạc phu nhân tức giận không nhẹ.
Nhưng cũng không dám nổi nóng quá, bà
hiểu rõ con
trai mình là người như thế nào.
Càng ép, càng không đạt được kết quả
mong muốn.
"Thôi đi, tùy nó." Mạc tiên sinh cuối
cùng cũng lên tiếng,
lời nói đầy thất vọng.
Trang 340
340
Mạc phu nhân hít sâu, bà trừng mắt nhìn
Mạc Hành
Viễn, không còn lời nào để nói.
Tô Ly nhìn cảnh gia đình ba người này vì
chuyện của cô...
chính xác hơn là vì chuyện con cái, mà
không khí trở nên
căng thẳng như vậy, cô thấy hơi áy náy.
Cô đứng dậy, đi đến vị trí mà Mạc phu
nhân có thể nhìn
thấy cô.
"Bác trai, bác gái, chuyện con cái, thật ra
con..."
Mạc Hành Viễn quay người lại, nhìn
chằm chằm cô,
nhanh ch.óng đi đến trước mặt cô, nắm
chặt tay cô, ra
hiệu cô đừng nói.
Mạc phu nhân lại tò mò.
"Con có suy nghĩ gì sao?"
"Con..."
"Cô ấy nói là cứ thuận theo tự nhiên. Gần
đây tụi con
không tránh thai." Mạc Hành Viễn siết
chặt tay cô,
không cho cô nói sự thật.
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn.
Mạc phu nhân nghe vậy, mắt sáng lên,
sắc mặt cuối cùng
cũng dịu đi đôi chút.
Chỉ cần không tránh thai, mang thai
chẳng phải là
chuyện đơn giản sao?
Tô Ly nhận ra Mạc Hành Viễn đang
muốn che giấu.
Trang 341
341
"Vậy thì cứ đính hôn trước đi." Mạc phu
nhân lúc này lại
vui vẻ, "Đính hôn xong, đợi có t.h.a.i rồi sẽ
tổ chức đám
cưới."
Mạc Hành Viễn mím môi, anh cũng nghĩ
như vậy.
Tô Ly không lên tiếng, không gật đầu,
cũng không lắc
đầu.
"Chuyện này, tụi con cần về bàn bạc lại."
Mạc Hành Viễn
không đồng ý ngay lập tức.
Anh còn chưa cầu hôn Tô Ly.
Mạc phu nhân gật đầu, "Được được
được, hai đứa cứ
bàn bạc kỹ lưỡng."
Mạc Hành Viễn đưa Tô Ly rời khỏi biệt
thự cũ. Trên xe,
Tô Ly nhìn thẳng phía trước, "Tại sao
anh không nói với
cha mẹ anh rằng em có thể không sinh
được con?"
"Không cần nói với họ."
"Họ muốn cháu trai." Tô Ly nghiêng đầu
nhìn anh, "Anh
cũng không còn trẻ nữa, chưa có con,
không sợ tuổi
càng lớn, sau này dù có tìm người khác
cũng khó sinh
hơn sao?"
Mạc Hành Viễn khẽ hừ, "Em không cần
gài bẫy anh,
ngoài em ra, anh sẽ không có người phụ
nữ nào khác."
Tô Ly hơi nghiêng người, rất nghiêm túc,
"Em nói thật.
Em cứ tiếp tục dây dưa với anh như thế
này, sau này vẫn
Trang 342
342
không mang thai, anh sẽ giải thích với
cha mẹ anh thế
nào?"
"Nếu thực sự đến lúc đó, chúng ta sẽ
nhận nuôi một đứa
trẻ." Mạc Hành Viễn cười với cô, "Sinh
con rất vất vả, bỏ
qua bước đó cũng tốt."
Tô Ly không ngờ anh lại có suy nghĩ như
vậy.
Chưa nói đến gia đình như anh, ngay cả
gia đình bình
thường cũng chỉ nhận nuôi con khi không
còn cách nào
khác.
Gia đình họ Mạc danh gia vọng tộc, sao
tộc nhân có thể
chấp nhận một người không có huyết
thống tồn tại?
"Mạc Hành Viễn, chỉ là em không thể
sinh, chứ không
phải anh không thể sinh." Tô Ly không
muốn trở thành
tội nhân của gia đình họ Mạc, cũng
không muốn gánh
chịu áp lực này.
"Em có ý gì?"
Tô Ly khẽ c.ắ.n môi, "Anh đừng lãng phí
thời gian với em
nữa."
Mạc Hành Viễn đạp phanh dừng xe, nhìn
cô, "Đây là lựa
chọn của anh."
"Anh không phải chỉ có một mình, lựa
chọn của anh sẽ
khiến họ càng ghét em hơn." Tô Ly
không muốn cãi nhau
với anh, chỉ bình tĩnh nói sự thật, "Gia
đình anh, không
thể nào cho phép anh nhận nuôi một đứa
trẻ bên ngoài.
Trang 343
343
Nếu em thực sự ở bên anh, kết quả lại
không thể sinh
con, anh nghĩ em có trở thành tội nhân
của gia đình họ
Mạc không?"
Tô Ly hít sâu, "Mạc Hành Viễn, chuyện
này ngay cả đặt
trong gia đình bình thường cũng khó
được chấp nhận,
huống chi là gia đình như anh. Em biết
anh thích em,
yêu em, muốn bất chấp tất cả. Nhưng anh
có nghĩ cho
em không?"
"Em thực sự kết hôn với anh, trở thành
con dâu nhà họ
Mạc, mỗi ngày đều có người dõi theo
bụng em, hỏi em
sao vẫn chưa mang thai. Anh muốn em
phải nói sao? Khi
họ biết em căn bản không thể mang thai,
anh nghĩ họ sẽ
nói gì về em?"
"Xuất thân, gia thế, trách nhiệm của anh,
không cho
phép anh bất chấp như vậy."
Đừng nói người khác không thể chấp
nhận con dâu nhà
họ Mạc không thể sinh con, ngay cả cô
thỉnh thoảng
nghĩ lại, cũng không muốn chấp nhận.
Mặc dù phụ nữ không nhất thiết phải dựa
vào việc sinh
con để thể hiện giá trị, cũng không nhất
thiết phải có
con mới trọn vẹn.
Cô cảm thấy tiếc nuối.
Cô có thể không sinh, nhưng cô cũng
mong mình có khả
năng đó.
Trang 344
344
Tô Ly cảm thấy mình đã nói đủ rõ ràng
rồi.
Mạc Hành Viễn im lặng không nói gì.
Đèn xanh phía trước bật sáng, những
chiếc xe phía sau
thúc giục, Mạc Hành Viễn nhấn ga.
Cả đoạn đường về nhà im lặng, xe dừng
lại.
Cả hai đều không mở lời.
"Anh về nghỉ sớm đi." Tô Ly nói trước,
cô tháo dây an
toàn.
Mạc Hành Viễn nắm c.h.ặ.t vô lăng, anh
nhìn cô, "Anh nỗ
lực vượt qua mọi khó khăn, em có bằng
lòng cùng anh
đối mặt không?"
Tay Tô Ly khẽ run lên.
Cô ngước nhìn, đôi mắt Mạc Hành Viễn
sâu thẳm, ẩn
chứa những cuộn sóng ngầm không đáy.
Cô không biết bên trong đó là gì.
Chỉ nhìn thấy sự nghiêm túc của anh.
.
Đêm đó, Tô Ly trằn trọc không ngủ
được.
Trong đầu cô chỉ toàn là câu nói của Mạc
Hành Viễn.
Cô cảm nhận được sự cố chấp của anh.
Gần hai giờ sáng, Tô Ly hỏi Tạ Cửu Trị
đã về chưa.
Tạ Cửu Trị nói vẫn chưa.
Tô Ly lái xe đến quán.
Trang 345
345
Trong quán chỉ còn lại Tạ Cửu Trị, anh
đang một mình
loay hoay với những chai rượu ở quầy
bar.
"Họ về hết rồi, sao anh vẫn còn ở đây?"
"Em hỏi anh đã về chưa, chẳng phải là
muốn tìm anh
sao?" Tạ Cửu Trị thấy cô có tâm sự, "Sao
vậy? Nghỉ một
ngày mà trông em còn mệt hơn đi làm."
Tô Ly ngồi xuống, gục đầu lên quầy bar,
"Cho em một ly
rượu."
Tạ Cửu Trị nhướng mày, rót cho cô một
ly sữa.
Tô Ly cau mày, "Rượu."
"Đừng uống." Tạ Cửu Trị đẩy ly sữa đến
bên tay cô, "Nói
đi, có chuyện gì?"
Tô Ly nhìn ly sữa, không hứng thú lắm,
nhưng vẫn muốn
uống thứ gì đó, cô bưng lên nhấp một
ngụm nhỏ.
Tạ Cửu Trị rất kiên nhẫn, không hối thúc,
anh yên lặng
lau ly thủy tinh.
"Anh ấy nói, anh ấy bằng lòng vượt qua
mọi khó khăn,
hỏi em có bằng lòng cùng anh ấy đối mặt
không."
Tạ Cửu Trị biết người nói là ai.
"Khó khăn gì?"
Tô Ly kể lại chuyện tối nay cho anh
nghe.
Cô nhìn Tạ Cửu Trị, "Anh nói xem, em
nên làm gì?"
"Bỏ qua chuyện con cái, em có muốn
sống cùng anh ấy
không?" Tạ Cửu Trị nói: "Trọng tâm là,
sống."
Trang 346
346
Tô Ly lắc đầu, "Không biết."
Dù trong lòng hay ngoài miệng, cô luôn
nói sẽ không tái
hợp với Mạc Hành Viễn.
Nhưng sự thật là, hiện tại họ khác gì một
cặp đôi đang
yêu nhau đâu?
====================
