Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 534: Lại Gần Thế, Muốn Lén Hôn
Cập nhật lúc: 28/04/2026 20:13
tôi à?
Phương Nhã nhìn tấm ảnh đó, c.ắ.n môi.
Quả thật cô đã không gặp Hạ Tân Ngôn
một thời gian
rồi, trước đó anh nhắn tin hỏi cô có ở nhà
không, cô đều
nói là không.
Mấy ngày đó, buổi tối cô về rất muộn,
không còn muốn
làm gì nữa.
Sau đó anh cũng ít hỏi hơn.
Cô phóng to bức ảnh, thấy trên cổ tay Hạ
Tân Ngôn cầm
ly rượu vẫn đeo sợi dây buộc tóc của cô.
Trái tim cô khẽ đập mạnh một nhịp, gần
như không thể
nhận ra.
Tình cảm của Hạ Tân Ngôn dành cho cô,
cô rất rõ, nhưng
hiện tại cô mới bước vào nghề, cô chưa
đứng vững, sợ
đứng cạnh anh sẽ lạc lõng.
Cô không muốn trở thành vật phụ thuộc
của đàn ông,
cô muốn trở thành người phụ nữ được coi
trọng bên
cạnh anh.
Phương Nhã đặt điện thoại xuống, cô
nằm xuống, nhắm
mắt lại, nhưng không ngủ được.
Trang 245
245
Trong đầu cô toàn là hình ảnh Hạ Tân
Ngôn ngồi đó, với
vẻ mặt cực kỳ cô đơn.
Dù có rất nhiều người, cô vẫn có thể
nhận ra sự buồn bã
của anh chỉ qua một bức ảnh.
Phương Nhã hít sâu, vén chăn thay quần
áo rồi ra ngoài.
Khi đến quán bar, Hạ Tân Ngôn đang nói
chuyện với Tô
Ly.
"Ê, Nhã Nhã đến rồi."
Hạ Tân Ngôn lập tức quay đầu lại, quả
nhiên thấy
Phương Nhã mặc một chiếc váy denim
giản dị bước vào.
Khi ánh mắt cô chạm vào mắt Hạ Tân
Ngôn, cô có chút
ngượng ngùng cúi đầu.
"Chị Tô Ly." Phương Nhã đi thẳng đến
chỗ Tô Ly.
Tô Ly cười, nói nhỏ: "Vẫn không yên
tâm à?"
Mặt Phương Nhã hơi đỏ.
Thực ra, anh là người trưởng thành, hoàn
toàn không
cần cô lo lắng.
Chỉ là khi cảm nhận được sự cô đơn bao
trùm lấy anh,
cô có chút đau lòng.
Đúng vậy, cô thấy đau lòng cho Hạ Tân
Ngôn.
"Thôi được rồi, đừng uống nữa." Tô Ly
lấy ly rượu của
Hạ Tân Ngôn, "Nhã Nhã đến rồi, em xem
là đưa anh ấy
về nhà, hay là để anh ấy đưa em về văn
phòng luật."
Trang 246
246
Hạ Tân Ngôn đặt tay lên quầy bar, ngồi
nghiêng, nhìn
Phương Nhã.
Cô vừa vào đã tránh ánh mắt anh mà đi
thẳng đến chỗ
Tô Ly.
Lúc này, cô đứng nghiêng người trước
mặt Tô Ly, cúi
đầu nhìn xuống chân, không nhìn thẳng
vào anh.
"Nhã Nhã, thấy tôi mà cứ như không
thấy vậy?" Hạ Tân
Ngôn lúc này vẫn còn tâm trạng trêu
chọc Phương Nhã.
Phương Nhã khẽ c.ắ.n môi, tai cô đỏ bừng.
Hạ Tân Ngôn cười, "Tôi đã nói rồi,
chúng ta nên gặp
nhau hàng ngày. Mấy ngày không gặp,
em đã trở nên
ngại ngùng rồi đấy."
Tô Ly liếc nhìn Phương Nhã, tai cô đỏ
đến mức như
muốn rỉ m.á.u.
Cô lại lườm Hạ Tân Ngôn, "Anh đừng
trêu cô ấy nữa."
Người đàn ông này cũng vậy, biết cô ấy
nhút nhát, còn
cứ trêu chọc, làm sao cô ấy chịu nổi?
"Được được được, không trêu nữa." Hạ
Tân Ngôn
nghiêm mặt, "Nhã Nhã, tôi uống rượu
rồi, làm ơn đưa
tôi về văn phòng luật được không?"
Lẽ ra Phương Nhã không nên đến.
Nhìn bộ dạng anh ta thế này, đâu giống
người đang
buồn bã?
Trang 247
247
"Đã đến rồi thì đưa anh ta về đi." Tô Ly
khẽ đẩy Phương
Nhã, hạ giọng nói vào tai cô: "Trông thì
như đang trêu
em, nhưng thực ra trong lòng vui lắm, chỉ
muốn gây sự
chú ý của em thôi."
Phương Nhã ít nhiều cũng biết tính cách
của Hạ Tân
Ngôn.
Cô ngước mắt nhìn anh một cái, hít sâu,
ưỡn n.g.ự.c, "Đi
thôi."
Cô chào Tô Ly rồi đi trước.
Hạ Tân Ngôn mỉm cười đứng dậy, nói lời
"cảm ơn" với
Tô Ly, rồi vội vàng theo bước Phương
Nhã.
Trên xe, Hạ Tân Ngôn tháo kính, nhéo
lông mày, nhắm
mắt lại.
"Nhã Nhã, đến nơi gọi tôi dậy nhé."
Phương Nhã liếc anh một cái, không nói
gì, khởi động
xe, lái về phía văn phòng luật của anh.
Giờ này đã khuya rồi, anh vẫn phải về
văn phòng luật
làm thêm giờ ư?
Rốt cuộc là bận rộn đến mức nào?
Phương Nhã không làm phiền anh, cô lái
xe yên lặng,
đến ngoài văn phòng luật, cô đỗ xe,
không tắt máy, cũng
không gọi anh.
Vết thâm dưới mắt anh rất rõ ràng, rõ
ràng là anh đã
ngủ không ngon.
Trang 248
248
Đèn văn phòng luật vẫn sáng, không biết
là ai còn đang
làm thêm giờ.
Cô ngồi đó, lấy điện thoại ra, nhưng
không có gì để xem.
Cất điện thoại, cô lại nhìn Hạ Tân Ngôn.
Ngũ quan của anh rất đẹp, đường nét
mềm mại, lúc này
cả người anh trông thật dịu dàng.
Ánh mắt cô rơi vào cổ tay anh, ống tay
áo sơ mi được
xắn lên để lộ một đoạn cánh tay nhỏ, sợi
dây buộc tóc
màu hồng trên tay anh trông thật lạc
lõng, không biết
anh đeo nó ra ngoài gặp người khác kiểu
gì.
Cô muốn tháo nó ra.
Cô cẩn thận cởi dây an toàn, nghiêng
người, khuỷu tay
chống lên bảng điều khiển trung tâm, cô
nín thở, từ từ
đưa tay ra, chạm vào sợi dây buộc tóc,
mím môi, không
dám thở mạnh, từ từ tháo nó ra khỏi cổ
tay anh.
"Làm gì đó?"
Âm thanh bên tai khiến cả người cô cứng
đờ.
Cô đột ngột nhìn về phía người phát ra
âm thanh, đôi
mắt anh lúc này rất ướt, rất trong.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn gần đôi mắt
anh như vậy,
không đeo kính, đôi mắt này vừa to vừa
đẹp.
Hơi thở của anh nhẹ nhàng phả vào mặt
cô, Phương Nhã
mới tỉnh lại, "Tôi..."
Cô chuẩn bị rụt tay về, nhưng đã quá
muộn.
Trang 249
249
Hạ Tân Ngôn nắm lấy tay cô, nhìn một
cái, rồi lại nhìn
khuôn mặt hơi hoảng loạn của cô, nhếch
môi cười, "Lại
gần thế, là muốn lén hôn tôi à?"
"..." Mặt Phương Nhã đỏ bừng.
Anh đang nói linh tinh gì vậy?
"Anh buông tay." Cổ tay Phương Nhã cử
động.
Hạ Tân Ngôn không chịu buông, ngược
lại còn dùng lực
kéo cô lại gần hơn một chút.
Phương Nhã trợn tròn mắt, khoảng cách
giữa họ gần
đến mức cô có thể nhìn thấy vẻ hoảng sợ
của mình
trong mắt anh.
"Muốn hôn không?" Hạ Tân Ngôn
nhướng mày hỏi.
Tim Phương Nhã đập thình thịch, lúc này
mặt cô đỏ
bừng, muốn trốn thoát.
Cô cứ nuốt nước bọt, vừa gấp gáp vừa sợ
hãi, "Tôi không
có!"
"Vậy em lại gần thế làm gì?" Hạ Tân
Ngôn thích nhìn cô
đỏ mặt hoảng loạn như vậy, trông rất
đáng yêu.
Phương Nhã vội vàng giải thích, "Tôi chỉ
muốn lấy lại dây
buộc tóc thôi!"
"Cái này là của tôi." Hạ Tân Ngôn nhìn
chằm chằm vào
ánh mắt hoảng loạn của cô, lại ghé sát
hơn, "Là của tôi."
Tim Phương Nhã như muốn nhảy ra khỏi
cổ họng.
Trang 250
250
Câu nói này của anh, khiến m.á.u trong
người cô như sôi
lên, đầu óc có chút thiếu dưỡng khí.
"Anh, anh..." Phương Nhã hoảng hốt đến
lắp bắp, "Cho,
cho anh đấy, tôi không cần nữa."
Hạ Tân Ngôn nhếch môi cười, "Em cho
tôi à?"
"!" Phương Nhã kinh ngạc, trợn tròn mắt.
Đầu óc cô ong ong, cả người cứng đờ,
nhất thời không
phản ứng kịp.
Hạ Tân Ngôn nhìn phản ứng này của cô,
càng thấy thú
vị hơn.
Sao cô lại ngây thơ đến vậy?
Chỉ nói vài câu đã sợ đến mức này, nếu
thật sự làm gì cô
thì cô sẽ thế nào đây?
Thật là càng lúc càng mong đợi.
Hạ Tân Ngôn không dám trêu cô nữa, sợ
làm cô sợ đến
ngây người.
Anh buông tay cô ra, đeo kính vào, lại
trở về dáng vẻ thư
sinh, ôn hòa, nhã nhặn đó.
Anh khẽ chạm vào ch.óp mũi cô, ánh mắt
tràn đầy sự
cưng chiều, "Nhã Nhã, thứ tôi đã để mắt
tới, đừng nghĩ
đến chuyện lấy lại."
Cổ Phương Nhã cứng đờ, cô thở dồn dập,
khi Hạ Tân
Ngôn chạm vào ch.óp mũi cô, cơ thể cô
như bị lửa đốt,
nóng ran từ trong ra ngoài.
Trang 251
251
Hạ Tân Ngôn thực sự có chút không nỡ
xa cô, thật muốn
đưa cô đi theo bên mình, lúc nào cũng có
thể nhìn thấy
cô.
====================
