Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Chương 525: Mạc Hành Viễn, Anh Đừng
Cập nhật lúc: 28/04/2026 20:12
bá đạo như vậy
Tô Ly bị ánh mắt của Mạc Hành Viễn
nhìn đến mức có
chút không thoải mái, cô lườm anh.
Anh ngược lại cười càng tươi hơn.
“Sao thế?” Lục Tịnh thấy cô không nói
gì, lại nhìn sang
bên kia, “Cậu đang nhìn ai đấy?”
“Là tôi.” Mạc Hành Viễn lên tiếng.
Lục Tịnh: “...”
“Mạc Hành Viễn ở đây nãy giờ à?” Lục
Tịnh lúc này mới
ý thức được.
Tô Ly đáp một tiếng.
“Phụ nữ nói chuyện, anh ta một người
đàn ông ở đó
nghe làm gì? Với lại, ban ngày ban mặt,
anh ta không
cần đến công ty sao?” Lục Tịnh có chút
không ưa việc
Mạc Hành Viễn cứ bám dính lấy Tô Ly
cả ngày.
Trì Mộ bám cô là vì cô mang thai.
Còn Mạc Hành Viễn?
Anh ta m.a.n.g t.h.a.i à?
Lục Tịnh trợn mắt.
Trang 179
179
Tô Ly nhướng mày với Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn đứng dậy ngồi bên cạnh
Tô Ly, hướng
điện thoại về phía mình, để Lục Tịnh
nhìn thấy mặt, “Cậu
chiếm dụng cô ấy lâu như vậy tôi còn
chưa nói gì, cậu
còn dám nói tôi sao?”
“Hừ, chiếm dụng? Cô ấy đâu phải của
anh.” Lục Tịnh
chẳng sợ anh ta, cứ nhằm chỗ đau mà
chọc.
Mạc Hành Viễn nghẹn lời.
Đúng, lời này có sức sát thương rất lớn.
Nhưng Mạc Hành Viễn cũng không phải
dạng vừa.
“Cô ấy không phải của tôi, lẽ nào là của
cậu?” Mạc Hành
Viễn bất ngờ hôn lên mặt Tô Ly.
Lục Tịnh: “...”
Tô Ly cũng bị hành động bất ngờ của
Mạc Hành Viễn làm
cho ngây người.
Họ thật sự rất trẻ con.
Từ lúc quen biết đến giờ, hai người cứ
như trẻ con mẫu
giáo, gặp nhau là cãi nhau, nhưng cũng
có thể chung
sống hòa bình, chỉ là không ai chịu
nhường ai.
“Hừ.” Mạc Hành Viễn như thể đã thắng
Lục Tịnh, cười
một cách đáng ghét.
Tô Ly lau chỗ bị anh hôn, nói với Lục
Tịnh: “Cậu đừng để
ý đến anh ta.”
Trang 180
180
“Tôi không thèm để ý. Loại người này
chính là thiếu thốn
gì đó nên mới vội vàng chứng minh.”
Lục Tịnh đảo mắt,
“Trẻ con.”
Mạc Hành Viễn: “...”
Tô Ly cười.
Lục Tịnh cũng không phải là người
không biết điều, đúng
là đã chiếm thời gian của Tô Ly khá lâu
rồi, nếu còn tiếp
tục nói chuyện với Tô Ly một cách vô
duyên như vậy,
Mạc Hành Viễn thật sự sẽ ghen.
Mối quan hệ của hai người họ có thể hòa
hoãn đến
bước này là rất đáng quý.
Mặc dù trong quá khứ đã xảy ra nhiều
chuyện, nhưng
người ta luôn phải nhìn về phía trước.
Hơn nữa Tô Ly sẵn lòng ở bên Mạc
Hành Viễn như vậy,
biết đâu một ngày nào đó họ có thể thành
đôi thì sao?
Lục Tịnh vẫn hy vọng Tô Ly có một tình
cảm tốt đẹp.
Cô kết thúc cuộc gọi video trước.
Mạc Hành Viễn nhân cơ hội ôm vai Tô
Ly, “Tối nay muốn
ăn gì?”
Tô Ly cau mày, “Mới ba giờ chiều.”
“Có thể nghĩ trước rồi.”
“...” Tô Ly quay người lại, nhìn chằm
chằm anh, “Gần
đây những lời đồn đại về tôi trên mạng
đã biến mất hết,
là anh làm phải không?”
Trang 181
181
“Ừm.” Mạc Hành Viễn không che giấu.
Tô Ly hỏi anh, “Anh biết là ai không?”
“Diêu Nam.”
Tô Ly cuối cùng cũng biết tại sao Diêu
Nam lại phải hứng
chịu những lời c.h.ử.i rủa rầm rộ trên
mạng.
“Vậy, việc Diêu Nam rơi vào hoàn cảnh
hiện tại là do anh
làm?”
“Đúng.”
Mạc Hành Viễn rất thẳng thắn.
Cô hỏi gì, anh đáp nấy, không hề che
giấu.
Tô Ly sẽ không nói anh làm quá đáng,
nếu Diêu Nam
không kéo cô vào trước, tin rằng Mạc
Hành Viễn cũng
sẽ không làm như vậy.
“Quý Hằng hủy hợp đồng với cô ta, cô
ta chắc hẳn rất
hận tôi.” Tô Ly có thể đoán được tại sao
Diêu Nam lại
làm như vậy.
“Cái đầu óc này của cô ta, trách sao
không làm nên
chuyện.” Mạc Hành Viễn chẳng coi trọng
việc làm của
Diêu Nam chút nào, “Cô ta nếu thông
minh hơn một
chút, lẽ ra nên giữ mối quan hệ tốt với
em. Với thái độ
của em đối với mọi người, cô ta đối xử
tốt với em một
phần, em sẽ trả lại cô ta mười phần.”
Tô Ly hiểu ý anh.
Trang 182
182
Cô cũng không ngờ Diêu Nam đột nhiên
lại ra tay với
mình như vậy.
Nhưng, hơi không đáng.
Người ta thì thương tổn đối thủ một
ngàn, tự tổn hại
tám trăm.
Còn cô ta là thương tổn đối thủ tám trăm,
tự tổn hại
một ngàn.
Đối với Diêu Nam, Tô Ly không có quá
nhiều suy nghĩ.
Con đường cô ta tự chọn, thì cô ta phải
gánh chịu mọi
hậu quả mà con đường đó mang lại.
“Ý định ban đầu của tôi là muốn cô ta
đăng bài xin lỗi
em. Cô ta không chịu, vậy thì tôi chỉ còn
cách dùng biện
pháp của mình để cho cô ta biết, hậu quả
của việc không
nghe lời khuyên là gì.”
Tô Ly không hề biết Mạc Hành Viễn lại
có ý định này.
Nếu Diêu Nam xin lỗi cô, anh đã không
có hành động
tiếp theo, và Diêu Nam cũng sẽ không
rơi vào tình cảnh
hôm nay.
“Thật ra tôi không sao cả.” Tô Ly thực
sự không bận tâm.
Việc cô qua lại với những người đàn ông
đó là sự thật,
bị nói là lăng nhăng hay phóng đãng
cũng được, đó là
đời sống riêng tư của cô.
Trang 183
183
Cô đâu phải là người nổi tiếng, cũng
không ra mắt công
chúng, lại không làm điều gì trái với đạo
đức, người khác
có thể mắng cô đến mức nào nữa?
“Tôi không thích.” Ánh mắt Mạc Hành
Viễn trầm xuống,
bóp ngón tay cô, “Tôi không muốn thấy
tên em và tên
của những người đàn ông khác đặt cạnh
nhau.”
Tô Ly nhướng mày, “Mạc Hành Viễn,
anh đừng bá đạo
như vậy.”
Mạc Hành Viễn liền nắm c.h.ặ.t ngón tay
cô, lòng bàn tay
áp vào lòng bàn tay cô, ghé sát lại, “Em
đâu phải mới
quen tôi ngày đầu. Sai lầm trước đây, tôi
sẽ không phạm
lại nữa.”
Tô Ly muốn rút tay về, nhưng Mạc Hành
Viễn lại giữ rất
chặt.
Anh dùng tay kia ấn vai cô, đè cô xuống
ghế sofa, anh
nghiêng người đè lên, cơ thể anh bao phủ
lấy cơ thể cô
trong bóng tối của mình, ánh mắt từ đôi
mắt cô lướt
xuống, dừng lại trên đôi môi cô.
Yết hầu anh khẽ lăn, nuốt nước bọt, “Em
có biết tôi đã
đợi ngày này bao lâu rồi không?”
Trái tim Tô Ly bắt đầu loạn nhịp vì lời
nói của anh.
Những lần anh công khai tỏ tình trên màn
hình lớn cũng
không khiến cô xúc động bằng cảm giác
lúc này.
“Đợi gì?”
Trang 184
184
“Đợi em quay lại với tôi.” Mạc Hành
Viễn cúi đầu, trán
chạm vào trán cô, môi khẽ lướt qua khóe
môi cô, rồi lại
tách ra, không hôn xuống, hơi thở hòa
quyện vào nhau.
Trái tim Tô Ly rung động theo, nhịp tim
của cô cũng tăng
nhanh.
Cô cố gắng kiềm chế sự xao động trong
cơ thể, cố gắng
bình tĩnh, "Chúng ta... nhiều nhất cũng
chỉ đến đây
thôi."
"Không sao." Lần này, Mạc Hành Viễn
cúi đầu nhẹ nhàng
kéo môi cô, "Cứ như thế này, cũng
được."
Môi Tô Ly như điếu t.h.u.ố.c anh đang hút,
mút một cái,
rồi lại buông ra.
Cô không thể né tránh, cứ thế bị anh trêu
chọc lặp đi lặp
lại.
"Gia đình anh cho phép sao?" Tô Ly nói
ra một vấn đề
rất thực tế.
Anh ở đây an yên, tận hưởng tình yêu.
Nhưng gia đình Mạc gia sau lưng anh,
những người nhà
họ Mạc, làm sao có thể cho phép anh như
vậy?
Anh khác cô. Cô chỉ có một mình, không
quan tâm đến
người khác. Hơi thở của Mạc Hành Viễn
đã trở nên dồn
dập, trái tim anh cũng không thể bình
tĩnh được. Anh
không chỉ còn mút mát, kéo nhẹ nữa, mà
hôn sâu hơn,
mạnh bạo hơn.
Trang 185
185
Anh ôm mặt cô, hôn sâu và nhẹ, tham
lam tận hưởng
hương vị của cô.
Tay Tô Ly đặt trên vai anh, lợi dụng lúc
anh buông ra để
lấy hơi, cô đỡ vai anh, thở hổn hển, "Mạc
Hành Viễn,
mối quan hệ của chúng ta, chỉ có thể là
như thế này."
Mạc Hành Viễn dừng lại, đôi mắt anh
ngập một tầng hơi
nước, anh nuốt khan, "Vậy em đồng ý,
lấy anh đi."
Giọng nói khàn khàn mang theo một chút
mạnh mẽ, ánh
sáng trong đôi mắt anh tràn đầy hy vọng.
Anh không cầu mong gì hơn, chỉ muốn
tái hôn với cô.
Trái tim Tô Ly đập loạn xạ, nhưng cô
vẫn không hề lay
chuyển.
"Không lấy."
Mạc Hành Viễn không hề bất ngờ, nhưng
trái tim vẫn
đau nhói. Anh lại hôn tới, c.ắ.n môi cô,
dùng sức mút lấy.
Tô Ly đau đớn, vỗ vai anh, nức nở kêu
đau.
====================
