Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 158: Truy Trướng Người Tới
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:16
Trong số những kẻ ở bên ngoài thiếu nợ vì uống hoa t.ửu, nhị phòng không sót một ai, phụ t.ử ba người đều dính dáng. Đại phòng thì chỉ có Nguyên Phượng Cử và đại lão gia; nhị lang quân Nguyên Phượng Minh thân thể yếu ớt, từ trước đến nay không đắm chìm nữ sắc, chuyện này coi như miễn.
Chỉ riêng Nguyên Phượng Khanh là khiến Tô Lệ Ngôn thấy kỳ lạ. Hắn thân thể khỏe mạnh, ngày thường tuy lãnh đạm ít lời, nhìn qua cũng không giống hạng háo sắc, hơn nữa trong viện đến nay vẫn chưa nạp lấy một tỷ muội nào. Tô Lệ Ngôn vốn không tin người kiêu ngạo như hắn lại đi uống hoa t.ửu thay vì nạp mỹ thiếp.
Nhưng càng nghĩ, nàng càng cảm thấy chuyện này có điều bất thường, trong lòng mơ hồ dấy lên suy đoán: có khi nào đây chính là “cơ hội” mà Nguyên Phượng Khanh từng nhắc tới? Ý niệm ấy càng lúc càng rõ rệt, khiến tim nàng không khỏi đập nhanh. Tô Lệ Ngôn cố nén cảm xúc, bàn tay trong tay áo nắm c.h.ặ.t, cúi đầu ngồi yên nghe mọi người ngươi một câu ta một câu cãi cọ không ngừng.
“Hảo, không cần náo nữa!” Dư thị lên tiếng.
Âm thanh trong phòng lập tức lắng xuống, chỉ còn mấy người Quách thị lén lau nước mắt. Dư thị không buồn nhìn họ, trực tiếp nói với đám con cháu:
“Sau này nếu thích ai, cứ đường đường chính chính viết văn thư, nạp làm thiếp đưa vào phủ. Không đáng đi làm mấy chuyện bỉ ổi như vậy! Việc đã xảy ra, nói nhiều cũng vô ích, chi bằng nghĩ xem số bạc này phải trả thế nào.”
Khi nói, ánh mắt Dư thị như có như không liếc về phía Tô Lệ Ngôn.
Đại lão gia nghe nhắc đến chuyện trả bạc liền cúi đầu không nói. Tình hình Nguyên gia hiện tại ra sao, hắn là người rõ nhất. Không trả thì mất thể diện, mà trả thì trong phủ lại không đủ bạc. Những phụ nhân kia một khi làm lớn chuyện, mặt mũi hắn cũng chẳng còn. Nhưng Nguyên gia hiện giờ gom góp cả thảy cũng chỉ hơn mười vạn lượng bạc vụn. Trước đó Dư thị đã cho hắn xem sổ sách, từng khoản rõ ràng, tuyệt không có khả năng giấu giếm. Riêng một phòng của hắn đã thiếu hơn vạn lượng, dù cả nhà nhịn ăn nhịn mặc cũng không trả nổi.
Nhị lão gia mặt mày héo hắt như cà tím bị sương, cố nặn ra nụ cười lấy lòng. Dư thị vừa tức vừa hận, nhưng đối với hắn lại không nỡ nặng lời, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay đi:
“Hiện giờ ta cũng không giấu các ngươi. Nguyệt Hà, đi đem sổ sách trong phòng ta ra đây cho họ xem.”
Nguyệt ma ma đáp lời, xoay người vào trong. Chỉ nghe tiếng mở khóa vang lên, không bao lâu đã ôm ra một quyển sổ dày cộp.
Vương thị vốn chỉ hận nhị lão gia ra ngoài trêu hoa ghẹo liễu, lúc này nghe giọng Dư thị như thể trong phủ không còn tiền trả nợ, mới thật sự hoảng loạn. Bà là người đầu tiên nhận lấy sổ sách, càng lật sắc mặt càng tái, đến cuối cùng xanh mét, một câu cũng nói không nên lời.
Từ thị tiếp nhận xem qua, thần sắc cũng chẳng khá hơn. Đến lượt huynh đệ Nguyên Phượng Ngăn, cả hai không kìm được bật khóc:
“Tổ mẫu, vậy phải làm sao bây giờ? Nếu không trả được bạc, họ nói sẽ cáo chúng ta lên nha môn!”
Tô Lệ Ngôn ngẩng đầu nhìn, hai người khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem. Hai đại nam nhân đã thành gia lập nghiệp, gặp chuyện đầu tiên lại chỉ biết khóc, thật khiến nàng không khỏi khinh thường.
Dư thị nghe ra điểm không ổn, lập tức truy hỏi. Nguyên Phượng Ngăn ánh mắt né tránh, vừa khóc vừa nói:
“Hôm qua con cùng đại ca đến Túy Hương Lâu…”
Lời còn chưa dứt, Vương thị trợn trắng mắt, ngã quỵ vào lòng hai bà t.ử phía sau. Hai nàng dâu còn lại sắc mặt cũng trắng bệch, như sắp không trụ nổi. Trên mặt Nguyên Phượng Ngăn đầy vẻ hổ thẹn, nhưng vẫn cố kể hết đầu đuôi rồi mới im lặng.
Hóa ra huynh đệ ba người hôm qua rủ nhau đi uống hoa t.ửu, vì một cô nương mà sinh lòng anh hùng cứu mỹ nhân, đ.á.n.h nhau với một thanh niên béo lùn. Bên kia tuy có gia đinh theo hầu, nhưng ba người Nguyên Phượng Cử đông thế hơn. Lại thêm men rượu xông đầu, nhìn mỹ nhân khóc như lê hoa đái vũ, mềm yếu đáng thương, chỉ cần vài câu châm ngòi đã khiến họ nóng đầu ra tay.
Kết quả đ.á.n.h vỡ đầu thanh niên kia, m.á.u chảy đầm đìa, còn trực tiếp ném người từ Túy Hương Lâu ra ngoài. Đến sáng nay tỉnh dậy trong vòng tay nữ nhân, họ mới biết mình gây họa lớn: thanh niên bị đ.á.n.h hóa ra là cậu ấm nhà huyện thừa.
Người kia làm sao chịu nuốt giận, lập tức điều bộ đầu trong nha môn vây c.h.ặ.t Túy Hương Lâu, đòi bắt hung thủ về trị tội. Ba người Nguyên Phượng Cử sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội thay y phục, giả làm khách qua đường, lén chạy ra cửa sau. Trước khi đi còn nghe thanh niên đầu quấn băng, gào thét đòi mạng họ.
Ba vị lang quân Nguyên gia sợ đến mức cắm đầu bỏ chạy, không dám ngoảnh lại, mãi đến khi về phủ mới nghe nói đám phụ nhân đã tới gây chuyện. Lại e Dư thị nổi giận, đành cứng da đầu tới đây.
“Hảo, hảo, hảo.” Dư thị giận quá hóa cười, liên tiếp thốt ra ba tiếng “hảo”, trong mắt tràn đầy nỗi thất vọng không sao che giấu được. “Thật là những đứa con cháu không tiền đồ! Không biết lo tu thân tiến thủ, lại chỉ giỏi gây họa rồi trốn về nhà. Nguyên gia ta sinh ra toàn những kẻ như vậy, sau này còn nói gì đến hưng thịnh? Chỉ cần các ngươi đừng tiếp tục gây họa, đừng liên lụy ta lão bà t.ử một đống tuổi còn phải theo các ngươi mất mạng, đã là phúc lớn rồi.”
Đây là lần đầu tiên Dư thị nặng lời với con cháu đến vậy. Khi nói đến hai chữ “liên lụy”, bà lạnh lùng liếc đại lão gia một cái. Thấy hắn mặt đỏ bừng, cổ rụt lại, trong mắt bà lập tức lóe lên tia tức giận. Là con trai do chính bà sinh ra, sao bà lại không hiểu lúc này Nguyên Chính Lâm đang nghĩ gì? Hắn nhất định đang oán bà bóc vết sẹo trước mặt mọi người. Chỉ nói mấy lời như vậy đã chịu không nổi, trong khi Nguyên gia đã lâm vào hoàn cảnh này. Không có bản lĩnh như lão thái gia năm xưa, lại học theo thói trăng hoa, sa đà kỹ viện, thật đúng là hư hỏng không chịu nổi.
Dư thị tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, nhưng chuyện đã đến nước này lại không thể mặc kệ. Dẫu đại lão gia trong lòng sinh hiềm khích, bà có thất vọng đến đâu thì đó cũng là con trai ruột, tuyệt đối không có đạo lý bỏ mặc. Nghĩ vậy, Dư thị dằn cơn giận xuống, lạnh giọng hỏi:
“Chuyện đã đến thế này, các ngươi định xử lý ra sao?”
Đại lão gia mặt đỏ gay, liếc sang người em trai Nguyên Chính Bân, thấy sắc mặt đối phương cũng chẳng khá hơn, trong lòng mới dễ chịu đôi chút. Hắn hướng Dư thị hành lễ thật sâu, nhỏ giọng nói:
“Nhi t.ử thật sự không còn cách nào, xin mẫu thân chỉ bảo.”
Nói ra lời này, hắn cũng chẳng có mấy phần tự tin. Trong lòng vừa oán Dư thị không để lại thể diện cho mình, vừa hiểu rõ chuyện đã xảy ra thì vẫn phải trông cậy vào bà đứng ra gánh vác, vì thế khó tránh khỏi cảm giác lúng túng. May mà người gây họa không chỉ có một mình hắn, nếu không e rằng càng khó giữ mặt mũi hơn.
Nghĩ đến đây, Nguyên Chính Lâm dần trấn định lại. Hắn biết Dư thị từ trước đến nay vẫn thiên vị lão nhị, cho dù có mặc kệ mình, cũng tuyệt đối không bỏ mặc Nguyên Chính Bân. Ý nghĩ ấy khiến hắn an tâm hơn, nhưng đồng thời trong lòng lại dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả — Dư thị quả thực quá bất công. Hắn cúi đầu, người khác không nhìn rõ sắc mặt, nhưng ánh mắt đại lão gia đã lạnh đi thấy rõ.
“Các ngươi từng ấy tuổi đầu, xảy ra chuyện lại còn phải để lão nương đứng ra thu dọn!” Dư thị giận dữ mắng mỏ một trận. Thấy mọi người im lặng, nhưng trên mặt con trai và cháu trai lại lộ vẻ không cho là đúng, trong lòng bà càng thêm bực bội. Bất đắc dĩ, bà chỉ có thể trút giận lên mấy người phụ nhân, mắng Từ thị và những người kia một trận ra trò. Thấy các nàng cúi đầu không dám cãi, trong lòng Dư thị mới dễ chịu được đôi phần.
Nhưng cũng chỉ dễ chịu được chút ít mà thôi. Khoản nợ khổng lồ vẫn như tảng đá đè nặng trong lòng, lại nghĩ đến ba ngày sau đám phụ nhân kia còn sẽ đến đòi bạc, bà bất giác muốn rơi lệ, miệng lẩm bẩm mắng:
“Đúng là đám đòi nợ oan nghiệt!”
Tô Lệ Ngôn cúi đầu ngồi yên, nhưng khóe mắt vẫn liếc thấy sắc mặt Từ thị và những người khác đã lộ vẻ sắp không chống đỡ nổi, trong lòng không khỏi cười thầm. Nàng biết hôm nay Dư thị gọi mình tới, tám phần là đã có tính toán. Nàng chờ giây phút này đã lâu, vì thế chẳng hề né tránh, chỉ lặng lẽ ngồi một bên.
Đại lão gia và những người kia vốn coi trọng thể diện nhất, nay bị Dư thị mắng trước mặt nàng, trong lòng ắt sẽ ghi hận. Nhưng Tô Lệ Ngôn đã hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải tách mình và Nguyên Phượng Khanh ra khỏi vũng bùn của Nguyên gia, nên cũng chẳng sợ bị oán trách, ngược lại ngồi vững vàng không nhúc nhích.
Dư thị mắng mỏ xong xuôi, trong lòng nguôi giận, lúc này mới đưa mắt về phía Tô Lệ Ngôn. Bà gượng ép nặn ra một nụ cười, ánh mắt hiền hòa đến mức như sắp nhỏ nước, giọng nói cũng mềm hẳn đi:
“Lệ Ngôn à.”
Một tiếng gọi ấy khiến Tô Lệ Ngôn giật mình. Gả vào Nguyên gia bao năm, đây là lần đầu nàng được Dư thị đối đãi ôn hòa như vậy. Chỉ là nhìn dáng vẻ giả nhân giả nghĩa kia, sống lưng nàng nổi lên một tầng da gà. Tuy vậy, nàng vẫn dùng giọng nói còn dịu dàng hơn gấp bội để đáp:
“Tôn tức có mặt.”
Thấy đôi mắt mỹ lệ của nàng ánh lên tia sáng, Dư thị trong lòng cũng không khỏi thầm khen một tiếng. Dẫu bà từ trước đến nay không ưa xuất thân của Tô Lệ Ngôn, nhưng không thể phủ nhận dung mạo nàng quả thực xuất chúng, khí chất lại càng hiếm thấy, ngay cả nhiều khuê nữ danh môn ở kinh thành cũng chưa chắc dưỡng được. Chỉ xét về hình dung, nàng đứng cạnh tam lang quân Nguyên Phượng Khanh cũng coi như xứng đôi. Đáng tiếc duy chỉ có một điều — xuất thân quá thấp.
Nghĩ đến đây, Dư thị không khỏi thở dài trong lòng. Nguyên do bà không thích Tô Lệ Ngôn, cốt lõi vẫn là thân phận thương hộ nữ của nàng. Thái phu nhân Tô gia chỉ là một nha đầu hầu bên cạnh bà năm xưa, ai ngờ hôm nay lại có thể cùng bà ngồi ngang hàng, cùng ăn cùng uống. Khúc mắc ấy, Dư thị trước sau không sao vượt qua được. Nhưng nào ngờ phong thủy xoay vần, đến hôm nay bà lại có lúc phải nhờ cậy chính người mình khinh thường.
Dư thị vốn tự phụ, xưa nay chưa từng cho rằng việc Tô gia gả nữ nhi sang, lại kèm theo của hồi môn hậu hĩnh, là Nguyên gia thiếu ân tình. Trong mắt bà, việc tôn t.ử có thể cưới được Tô gia khuê nữ đã là Tô gia chiếm tiện nghi lớn. Của hồi môn kia chẳng qua là bà thay Tô Lệ Ngôn trông giữ mà thôi. Huống hồ nữ t.ử một khi xuất giá, liền là người nhà chồng, đồ đạc tự nhiên cũng thuộc về Nguyên gia.
Những suy nghĩ ấy, Dư thị vẫn luôn xem là lẽ đương nhiên. Lại nghĩ đến số của hồi môn phong phú trong tay Tô Lệ Ngôn, Hoa thị đối nữ nhi quả thực hào phóng, năm đó còn dán thêm không ít tư sản riêng. Nhớ tới viên đá mắt mèo lớn cỡ trứng gà kia, đến giờ Dư thị vẫn còn thèm thuồng. Thấy Tô Lệ Ngôn đáp lời, sắc mặt bà lại dịu đi mấy phần, cười nói:
“Lệ Ngôn à, tình cảnh Nguyên gia hiện nay con cũng thấy rồi. Trong tay ta thật sự không còn bao nhiêu bạc, hay là con giúp một tay, tạm thời ứng trước, sau này ta sẽ chậm rãi hoàn trả, được không?”
Những lời ấy, Dư thị nói ra vô cùng đường hoàng. Trong lòng Tô Lệ Ngôn dâng lên cảm giác ghê tởm, nhưng trên mặt vẫn không lộ nửa phần. Hiện giờ mấy môn sản nghiệp của Nguyên gia vốn đều là của hồi môn Tô gia, vậy mà bà ta lại dám trắng trợn coi là của mình. Da mặt ấy cũng đủ dày. Nghĩ đến việc Dư thị còn có thể mở miệng bảo nàng bỏ tiền trả nợ thay cho công công và đại bá, Tô Lệ Ngôn chỉ thấy buồn cười.
“Thái phu nhân,” nàng chậm rãi nói, “không phải tôn tức keo kiệt, chỉ là trong tay tôn tức thật sự không có nhiều bạc. Không dám giấu ngài, tôn tức nhiều lắm cũng chỉ có thể xoay xở hơn hai vạn lượng mà thôi.”
Nói xong, trên mặt nàng lộ vẻ khó xử. Dựa vào biểu hiện vừa rồi của Dư thị và mọi người, nàng đã đoán được số nợ của Nguyên Chính Lâm và những người kia tuyệt đối không nhỏ, ít nhất cũng phải hơn mười vạn lượng. Nhị phu nhân Vương thị vô tình buột miệng nói ra con số hơn tám vạn, đủ để nàng ước lượng được phần còn lại. Đại phòng phụ t.ử Nguyên Phượng Cử cũng chẳng phải hạng hiền lành, số nợ e rằng không thua nhị phòng bao nhiêu. Dẫu có ít hơn, ít nhất cũng phải hai vạn.
Tình cảnh hiện giờ của Nguyên gia, Tô Lệ Ngôn rõ hơn ai hết. Dẫu đã sa sút, nhưng vẫn giữ thói quen xa hoa ngày trước, tự cho mình vẫn là quan gia cao môn, mọi thứ đều phải theo quy củ cũ. Riêng thái phu nhân, y phục bốn mùa đều có định lệ, thời tiết thay đổi lại phải mua thêm gấm vóc mới. Mùa hè cần dùng băng, mà băng lại là thứ đắt đỏ, chỉ nhà quan tam phẩm trở lên mới dám nuôi hầm băng, còn lại đều phải dùng bạc thật mua về. Mùa đông thì than sưởi cũng chẳng rẻ, mỗi cân ít nhất ba lượng bạc, mỗi ngày các viện tiêu tốn cả trăm cân, giá cả khiến người nghe đã líu lưỡi.
Chưa kể chi phí ăn uống của Dư thị. Mỗi bữa năm món hai canh, thêm một nồi canh dưỡng sinh hầm riêng, cùng đủ loại bánh trái điểm tâm, bất kể ăn hết hay không, lệ cũ vẫn phải giữ. Đó là quy củ phú quý nhân gia, nửa phần cũng không chịu tiết kiệm. Tính ra, mỗi năm tiêu phí mấy vạn lượng bạc chẳng có gì lạ.
Tô gia tuy giàu, nhưng cũng không thể đem toàn bộ gia sản cho Tô Lệ Ngôn. Tô Thanh Hà còn có hai con trai, gia sản phải phân chia, không thể thiên lệch. Ngoài năm mươi vạn lượng bạc hiện giao cho thái phu nhân giữ, còn lại là nhân sâm, gấm vóc, khế đất, cửa hiệu, thi họa đồ cổ… tổng giá trị lên đến mấy trăm vạn. Thế nhưng mấy năm nay Dư thị tiêu xài quen tay, d.ư.ợ.c liệu quý thì ăn, thi họa đồ cổ gần như đã bán quá nửa. Nếu không như vậy, sao có thể chống đỡ nổi vẻ phong quang hiện tại của Nguyên gia? Những thứ còn lại chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng. Không khó hiểu vì sao hôm nay chủ nợ tìm tới cửa, mà Dư thị lại đem chủ ý đ.á.n.h lên đầu nàng.
Tô Lệ Ngôn hiểu rõ, nếu nói Dư thị không còn bạc, nàng tin. Nhưng chỉ cần bà chịu bán một phần khế đất, cửa hiệu, vẫn đủ xoay ra mười vạn lượng. Chỉ là bà không nỡ. Những thứ ấy giống như gà đẻ trứng vàng, ai lại cam tâm bán đi? Bản tính lại keo kiệt, cho nên mới dòm ngó đến của hồi môn của nàng.
Dư thị nghe vậy, chỉ cho rằng Tô Lệ Ngôn không muốn lấy bạc ra trả nợ thay cho đại lão gia, sắc mặt lập tức lạnh xuống, cười gằn nói:
“Ngươi gả vào Nguyên gia, của hồi môn chẳng phải đều nằm trong tay ngươi sao? Mẫu thân ngươi thương ngươi như vậy, chẳng lẽ đến hai mươi vạn lượng bạc cũng không có?”
Rõ ràng là không tin, cho rằng nàng nói dối.
Nghe lời ấy, Tô Lệ Ngôn chỉ thấy dở khóc dở cười. Dư thị ngoa bạc mà ngoa đến thản nhiên như vậy, thật sự khiến người ta không biết nói gì. Đã hạ quyết tâm tách khỏi Nguyên gia, nàng cũng không còn nhẫn nhịn như trước, chỉ cười lạnh đáp:
“Thái phu nhân nói vậy, tôn tức thật không hiểu. Lúc tôn tức xuất giá, của hồi môn đã do tổ phụ đích thân giao cả cho thái phu nhân giữ. Từ đầu đến cuối, làm sao lại nói là ở trong tay tôn tức?”
Đây là lần đầu tiên nàng công khai chống đối Dư thị. Từ trước đến nay, Tô Lệ Ngôn luôn dịu dàng, ngoan ngoãn, để mặc Dư thị không chút khách khí dạy bảo, quở trách. Nay đột nhiên nghe nàng đáp lời như vậy, Dư thị nhất thời chưa kịp phản ứng. Mãi một lúc sau, sắc mặt bà mới sầm xuống, xanh mét như tro, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng đối với lời của Tô Lệ Ngôn, lại thật sự không biết phản bác thế nào.
Lúng túng chi chi ngô ngô mấy tiếng, Dư thị mới miễn cưỡng nói: “Mẫu thân ngươi chẳng phải đã lén cho ngươi không ít đồ tốt sao?”
Nói đến đây, bà lại nhớ tới viên đá mắt mèo kia, trong lòng nóng lên, ngữ khí cũng theo đó trở nên khó chịu. Chỉ cho rằng Tô Lệ Ngôn keo kiệt, không chịu vì Nguyên gia xuất lực, Dư thị liền bén nhọn quát lên:
“Tô gia các ngươi thật đúng là lòng muông dạ thú! Gả ngươi vào đây, Nguyên gia ta chẳng hề chê bai thân phận thương hộ của các ngươi. Nay Nguyên gia gặp nạn, ngươi lại khoanh tay đứng nhìn, thật là m.á.u lạnh đến cực điểm!”
“Tôn tức lại chưa từng nghe nói,” Tô Lệ Ngôn lạnh lùng đáp, “trên đời này có đạo lý nhà chồng thiếu nợ, lại bắt tôn tức đem bạc của hồi môn ra trả thay.”
Lời vừa dứt, trong phòng nhất thời lặng như tờ.
Lúc này nàng cũng đã cứng rắn hẳn lên. Dẫu biết Dư thị nếu thật muốn chỉnh mình, thủ đoạn nhiều đến đủ khiến người ta chịu không nổi, nhưng nàng không hề sợ hãi. Bởi lẽ hiện giờ Nguyên gia đã đến bước cùng đường, ở Thịnh Thành lại không có thế lực quen biết, thiếu một món bạc lớn như vậy, căn bản không ai chịu ra tay tương trợ. Hy vọng duy nhất, rõ ràng chỉ còn đặt trên người nàng.
Dư thị có cầu ở nàng, cho dù nàng nói lời khó nghe đến đâu, bà cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Huống chi trong lòng Tô Lệ Ngôn từ sớm đã sinh nghi. Chuyện lần này, e rằng có liên quan đến Nguyên Phượng Khanh. Hắn trích mình sạch sẽ đến quá mức, khiến nàng không thể không nghĩ nhiều. Lại nhớ tới tờ giấy người nọ từng sai người đưa tới, từng chữ từng câu đều khiến nàng càng thêm bất an. Nếu thật sự là b.út tích của Nguyên Phượng Khanh, với tính tình kiêu ngạo của hắn, tuyệt đối sẽ không để nàng thực sự bị Dư thị chèn ép, chịu thiệt thòi rõ ràng.
Cho dù đến lúc đó hắn thật sự m.á.u lạnh, khoanh tay đứng nhìn, nàng cũng vẫn còn đường lui.
Chính vì vậy, Tô Lệ Ngôn lúc này mới dám mở miệng, quang minh chính đại đối đáp với Dư thị, không còn dè dặt, nhẫn nhịn như trước nữa.
