Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 106 - Kéo Chân Sau Đồng Đội

Cập nhật lúc: 11/04/2026 11:16

Nguyên Phượng Khanh ý tứ điểm đến tức ngừng, thấy nàng đã hiểu ngầm liền gật đầu, cũng không nhắc lại lời này nữa. Hai vợ chồng từ phía sau bình phong bước ra liền khôi phục dáng vẻ thường ngày; hai người mỗi người ngồi một phía, một người cầm sách, người còn lại cầm kim chỉ, chỉ là trong lòng Tô Lệ Ngôn đôi chút vẫn không yên.

Buổi tối khi Nguyên Phượng Khanh ở lại, nàng cũng không có thời gian tiến vào không gian. Hai ngày trước gieo nhân sâm, cũng không biết hiện tại ra sao. Thứ này không giống hà thủ ô, lớn lên chậm hơn nhiều, vài ngày thời gian, nhìn qua chỉ thấy nhánh lá so lúc ban đầu có vẻ sum suê khỏe mạnh hơn. Hôm nay thế nào nàng cũng không rõ. Tô Lệ Ngôn nằm trên giường, nghĩ ngợi một lúc, rồi mơ mơ màng màng ngủ mất.

Hàng ngày lại khôi phục như trước, mỗi ngày sớm tối thỉnh an. Từ thị cũng không xuống tay đối phó nàng, có lẽ dạo này bà đang bận thu xếp hôn sự cho Nguyên Tương Ngưng, tạm thời phân thân không ra. Mỗi lần nhìn thấy Tô Lệ Ngôn, bà đều cười tủm tỉm. Tuy thân mình chưa tốt, nhưng cũng không còn nhắc chuyện muốn các con dâu hầu bệnh. Lần trước hầu bệnh vừa bắt đầu đã hầu đến mức tự chính bà phải ở trong tiểu viện, không biết là thật sự bị cái tên bệnh cũ do chính miệng mình nhắc ra ám vào, biến không thành có, hay là chính bà sợ mình thâu hoan không thành lại mất cả chì lẫn chài. Không những bản thân bà không chiếm chút lợi nào, còn để Lâm ma ma dính vào, lại còn làm đẹp thanh danh của Tô Lệ Ngôn. Tóm lại đến cuối cùng, ngay khi Tô Lệ Ngôn chủ động thỉnh cầu hầu bệnh, Từ thị liền cười từ chối, nói chỉ là bệnh cũ, có nha đầu hạ nhân hầu hạ là đủ, bảo nàng phải dưỡng thân cho tốt.

Về phần khi nào bà có thêm cái bệnh ho ra m.á.u này, tự nhiên không ai còn truy cứu.

Hôn sự của Nguyên Tương Ngưng vẫn luôn chưa định xuống. Nàng tuổi còn nhỏ. Đằng trước, hôn sự của ngũ tỷ Nguyên Tương Liên đã an bài xong; tiếp đó, chuyện hôn sự của Nguyên Tương Di cũng đã nói với hoàng lão gia Thịnh Thành. Lần Từ thị ra thiên viện, tám phần là vì tính toán cho nữ nhi này. Điều kiện của Nguyên Tương Ngưng không tệ, Từ thị lại càng luyến tiếc không muốn tùy tiện gả nàng như hai thứ nữ trước kia. Chọn lựa nhiều lần, đều cảm thấy không ai vừa lòng. Người ta thường nói: nhi t.ử thì cưới thấp, nữ nhi thì gả cao. Nhưng đổi sang tình cảnh Nguyên gia hiện tại, căn bản không có điều kiện lựa chọn như thế. Ở Thịnh Thành, có lớn đến đâu cũng không bằng kinh thành. Từ thị xem tới xem lui, rốt cuộc vẫn chưa chọn được ý trung nhân hợp tâm. Hôn sự của Nguyên Tương Ngưng vì thế mà khó mà xúc tiến.

Bất quá cứ như vậy, Từ thị bận rộn vì hôn sự của nữ nhi, hoàn toàn không rảnh tìm Tô Lệ Ngôn gây phiền toái. Mỗi ngày của Tô Lệ Ngôn liền khá hơn một chút. Ngay cả Nguyên Tương Ngưng, người vốn luôn lạnh nhạt và mang theo vài phần kiêu ngạo, cũng không còn dáng vẻ cao cao tại thượng như trước. Mỗi lần nhìn thấy nàng ta, đều hiếm hoi lộ ra một nụ cười. Nửa tháng trôi qua, trong không gian nhân sâm lại lớn thêm một đoạn. Tô Lệ Ngôn chưa từng thấy bộ dạng nhân sâm trong đất là như thế nào, cũng chưa từng thấy nhân sâm mới đào lên ra sao. Chỉ là thỉnh thoảng có rảnh bước vào không gian, nàng liền phát hiện cành lá càng ngày càng tươi tốt, phía trên còn nở ra vài đóa hoa tím nhỏ.

Mùa hạ mới qua. Chẳng bao lâu thời tiết liền lạnh dần, chưa đến tháng mười đã lác đác một trận mưa nhỏ tí tách. Trong màn mưa còn lẫn cả bông tuyết, hàn khí càng lúc càng rõ. Đến khi trời trở giá, trừ những lúc phải đến thỉnh an ra, Tô Lệ Ngôn thích nhất là thu mình trong sân không nhúc nhích. Dù sao trong Nguyên gia đến nay vẫn chưa có ai nhìn trúng thân phận của nàng, việc này cũng không phải hoàn toàn không có lợi. Ít nhất nàng không cần lại bị kéo vào mấy viện khác để giao tế, không phải xem những nụ cười giả mù sa mưa của người ta. Người khác thấy khó chịu, nàng cũng lười ứng phó.

Tô Ngọc bước vào thì thấy nàng thu người trong giường nệm, ôm một quyển sách đọc, trên người phủ một tấm t.h.ả.m dày, biểu tình chuyên chú. Một mái tóc đen bóng tùy ý buộc ở sau đầu. Gần đây đại phu nhân Từ thị bệnh nặng hơn, miễn hết mọi người thỉnh an; thái phu nhân tuổi lớn, càng không muốn lăn lộn. Trong phủ hai vị trung niên phu nhân đều không cho người qua thỉnh an, bởi vậy đến giờ trời đã hơi tối, Tô Lệ Ngôn cũng không cần sửa soạn gì thêm. Bên người nàng lúc nào cũng phảng phất một vẻ yên tĩnh cùng trấn định, mang theo ấm áp và thong dong. Tô Ngọc vốn khi bước vào đầy mặt phẫn nộ, vừa nhìn thấy dáng vẻ của nàng liền lập tức biến thành ủy khuất.

“Tam thiếu phu nhân!” Nàng dậm chân, biểu tình hơi khó coi. Tô Lệ Ngôn đặt sách xuống, quay đầu nhìn nàng ta, trên mặt mang một nụ cười nhẹ. Tô Ngọc vừa thấy bộ dạng ấy càng cảm thấy ủy khuất hơn: “Phòng kim chỉ mấy ngày trước đã phát xiêm y mùa đông cho các viện. Bên chúng ta đã qua hơn nửa tháng, vậy mà vẫn chưa đưa tới. Nô tỳ hôm nay đi hỏi, kết quả bọn họ chỉ vứt cho nô tỳ mấy bộ y phục cũ từ viện khác năm ngoái.”

Nghĩ tới cảnh vừa rồi, nàng càng thêm khó nhịn, lại đem hết thảy chuyện xấu của phòng kim chỉ nói ra:

“Bọn họ không chỉ khinh thường viện của chúng ta, mà còn vô cùng bất kính với tam thiếu phu nhân. Ngài xem đây này, bọn họ đưa xiêm y cho ngài năm nay...” Vừa nói, Tô Ngọc xoay người chạy ra ngoài, không bao lâu ôm một đống xiêm y dày cộp với sắc xanh đỏ loè loẹt trở vào. Nàng đặt xuống bên cạnh Tô Lệ Ngôn, vừa lục vừa nói: “Màu sắc đều cũ kỹ, phỏng chừng là đồ thừa của các viện khác.”

Tô Lệ Ngôn nhìn thoáng qua, quả thật sắc màu tục khí. Nhưng nàng lại hiểu ẩn ý trong lời Tô Ngọc: cô nương này đang muốn nàng đứng ra vì viện mà trút giận. Tô Lệ Ngôn khẽ cau mày, chỉ cảm thấy nha đầu này như sinh ra để đối nghịch với nàng. Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo. Tô Ngọc làm vậy chẳng khác nào giúp người ta dời hết thù hận về phía viện của nàng.

Bọn hạ nhân ban đầu chỉ hận phòng kim chỉ làm việc bất công, mà phòng kim chỉ vốn do người của đại phu nhân quản lý. Người trong viện nàng đối với phòng kim chỉ bất mãn, tự nhiên sẽ càng thêm gần sát nàng, nàng dùng người cũng càng thuận tay. Chỉ có đại gia đồng tâm hiệp lực chống lại một người, lời nói và hành sự của nàng mới càng khiến người khác tâm phục. Mà hiện giờ Tô Ngọc vừa nói như vậy, nếu nàng không đứng ra, người trong viện sẽ cảm thấy nàng không có bản lĩnh, trách nàng làm chủ t.ử lại không thể bảo vệ hạ nhân, sau này ai còn dám toàn tâm toàn ý với nàng? Nếu nàng thật sự đi tìm đại phu nhân gây chuyện, kết quả ra sao nàng cũng không dám đoán. Nhưng lấy tính tình Từ thị, chắc chắn sẽ không để nàng nhân cơ hội thu phục lòng người. Nói không chừng đến cuối cùng, chẳng những không đòi lại được công đạo, ngược lại còn khiến người ta nhiều thêm lời nhàn thoại. Nàng vốn có thể lặng lẽ thêm chút bạc để hạ nhân may xiêm y, khiến bọn họ trong lòng bất mãn đại phu nhân đồng thời lại mang ơn nàng. Nhưng do Tô Ngọc làm vậy, nếu nàng lại bỏ thêm bạc, chỉ khiến người ta cảm thấy nàng không có năng lực. Chuyện vốn có thể khiến hạ nhân ghi ơn, cuối cùng lại thành bỏ tiền mà không được việc gì, còn tiện tay cho Từ thị cơ hội.

“Tam thiếu phu nhân, ngài phải làm chủ cho bọn nô tỳ nha!” Tô Ngọc bĩu môi, bất mãn liếc thần sắc bình đạm của Tô Lệ Ngôn, thấy nàng hồi lâu không nói lời nào, liền dậm chân. Trong phòng mấy nha đầu hầu hạ cũng lập tức lộ ra vẻ bất bình. Tô Lệ Ngôn lạnh lùng liếc Tô Ngọc một cái, thực sự không biết phải nói gì với cô nương này. So với trước kia, nàng ta quả thật có chút lanh lợi hơn, nhưng chỉ là đem cái xuẩn trước đây bày hết trên mặt, giờ giấu vào lòng mà thôi. Lại đúng là một người dễ dùng nhất. Nàng thừa dịp Từ thị dưỡng bệnh thời gian này, vất vả lắm mới khiến sân tốt lên một chút; đám người Hứa thị cũng vừa mới thuận theo nàng một chút. Tô Ngọc lại ước gì nàng trở về cái cuộc sống gian nan trước kia thì mới cam tâm.

“Tam thiếu phu nhân……”

“Câm miệng!” Tô Lệ Ngôn quát thấp một tiếng, lập tức đem quyển sách nện xuống mép giường, ‘phanh’ một tiếng. Trong phòng mọi người lập tức giật mình run lên, không ai dám giống lúc nãy như vậy nổi giận bất bình nữa. Tô Lệ Ngôn ngày thường không hay lạnh mặt, nhưng không hiểu vì sao hạ nhân lại cực kỳ kiêng kỵ nàng. Nàng ôn hòa là thật, nhưng khi nàng không cười, lại khiến hạ nhân run sợ. Lúc này thấy nàng thu liễm nụ cười, mọi người đều có chút hoảng. Ngay cả Tô Ngọc cũng lập tức ngậm miệng, biểu tình nhút nhát, vô tội nhìn nàng, bộ dáng như không biết nàng vì sao phát giận, khiến trong lòng Tô Lệ Ngôn nghẹn một hơi.

“Việc này ta tự có chủ trương. Dĩ vãng sự tình ta đều biết phải an bài thế nào, không cần ngươi dạy.” Tô Lệ Ngôn đầu đau như b.úa bổ. Chỉ là nhìn gương mặt Tô Ngọc, nhớ tới nàng ta trước kia cũng có vài phần quan tâm, lời khó nghe nhiều hơn nữa nàng đều không nói ra được. Nhưng Tô Ngọc hiện giờ đã không còn thích hợp ở bên cạnh nàng. Kỳ thật chuyện này nàng đã liệu đến từ sớm. Tính tình Từ thị là vậy, sao có thể không ghi hận nàng từng âm một vố trước đó. Hiện tại gây khó dễ nàng trong chuyện này cũng là bình thường. Thái phu nhân Dư thị vốn cũng không có thiện cảm với nàng. Một khi ầm ĩ lên, ai chịu thiệt đã quá rõ. Từ thị thanh danh vốn chẳng hay ho gì, nhưng một khi việc này lan ra, chỉ càng khiến người khác ghi thêm một câu nàng không phải loại dễ chọc vào. Chuyện này nếu âm thầm xử lý, nàng có thể tự bỏ bạc khiến hạ nhân có xiêm y, thu phục nhân tâm, lại khiến người ta thấy nàng chịu thiệt mà không nói ra. Sau này lại chậm rãi tính toán lại chuyện này, cũng chẳng khó. Nhưng hết lần này tới lần khác, Tô Ngọc hồ đồ, cứ cố ý đẩy nàng vào thế khó, khiến nàng không để lại đường lui!

Tô Ngọc rầu rĩ đáp lời, đầy mặt ủy khuất. Tô Lệ Ngôn nhìn mà cũng thấy không thoải mái, dứt khoát lấy cớ đuổi nàng xuống. Tô Ngọc còn có chút không cam lòng, nhưng Tô Lệ Ngôn không muốn nghe nàng nói thêm nửa câu.

Buổi tối, khi Nguyên Phượng Khanh trở về, thấy nàng có chút buồn bực, hỏi rõ nguyên do xong cũng không nói thêm gì. Chỉ là ngày hôm sau, quản sự phòng kim chỉ đột nhiên tới viện, nói rằng gần đây đại phu nhân Từ thị thân mình không tốt nên dưới tay cấp dưới quản lý không được c.h.ặ.t, không ngờ bên dưới lại to gan như thế. Người kia nói rất nhiều lời hay, nguyên lai là tới nhận lỗi. Duỗi tay không đ.á.n.h gương mặt tươi cười, việc này có thể giải quyết yên ổn, Tô Lệ Ngôn tự nhiên không muốn cố chấp mà ầm ĩ đến lưỡng bại câu thương. Nàng chẳng được lợi gì, lại chỉ nhận hung danh. Vì vậy chuyện này liền êm xuôi trôi qua. Khi bọn hạ nhân trong viện nhận được xiêm y mới, làm việc càng thêm cần mẫn. Tô Ngọc khoác xiêm y mới, mặt mày rạng rỡ, lại giống như trước kia vô tâm vô phổi, chẳng còn cái dạng ngốc nghếch cố chấp như lúc trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 106: Chương 106 - Kéo Chân Sau Đồng Đội | MonkeyD