Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Bị Phong Tỏa Toàn Bộ Tài Sản - 7
Cập nhật lúc: 08/07/2026 18:02
Người từng nói mình và Thẩm Hạo thân như ruột thịt lập tức tuyên bố không liên quan.
Người từng khoe được Thẩm Hạo giúp đỡ lại nói mình cũng là nạn nhân.
Cây đổ.
Khỉ tan.
Những biệt thự và xe sang đứng tên Trương Thúy Phân cùng Thẩm Linh bị rà soát.
Phần tài sản nào được chứng minh thuộc giao dịch có vấn đề đều bị phong tỏa hoặc kê biên theo thủ tục.
Hai người từ cuộc sống xa hoa rơi xuống đáy chỉ trong thời gian ngắn.
Không còn tiền.
Không còn người vây quanh.
Không còn những lời nịnh nọt.
Trương Thúy Phân dẫn Thẩm Linh đi tìm họ hàng giúp đỡ.
Nhưng những người từng chen nhau đến dự tiệc mừng công giờ ngay cả cửa cũng không mở.
Cuối cùng, hai người phải trở về quê cũ.
Tôi chỉ nghe những chuyện ấy từ luật sư Tần.
Trong lòng tôi không có niềm vui trả thù như mình từng tưởng.
Tôi cũng không thấy nhẹ nhõm.
Bởi vì mọi sự chú ý của tôi lúc ấy đều dành cho cha.
Tôi từ chối những cuộc xã giao không cần thiết.
Tôi giao công việc cho đội ngũ đáng tin cậy.
Tôi dành thời gian ở bên gia đình.
Cả nhà chúng tôi chuyển về căn nhà cũ ở ngoại ô.
Căn nhà mà Thẩm Hạo từng coi như một món bố thí.
Nó không lớn.
Nhưng có ánh nắng.
Có mùi canh mẹ nấu.
Có tiếng bước chân chậm chạp của cha trong sân.
Mỗi ngày, cha tôi đều khá hơn một chút.
Ông đã có thể tự ngồi dậy.
Sau đó có thể đứng.
Rồi có thể vịn tay tôi đi từng bước.
Chúng tôi thường ngồi trong sân nhỏ.
Phơi nắng.
Nói chuyện gia đình.
Cơn ác mộng kéo dài mười năm dường như đã lùi rất xa.
Cho đến một tháng sau.
Tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư bào chữa của Thẩm Hạo.
“Cô Tô.”
“Thân chủ của tôi muốn gặp cô.”
“Anh ấy nói đây là yêu cầu duy nhất.”
Ban đầu tôi từ chối.
Tôi không nghĩ giữa mình và anh ta còn gì để nói.
Nhưng luật sư Tần lại nói.
“Đi đi.”
“Không phải vì anh ta.”
“Vì chính cô.”
“Có những chuyện phải tận mắt kết thúc thì mới thật sự kết thúc.”
Tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng, tôi đồng ý.
09
Phòng gặp mặt của trại tạm giam lạnh lẽo và ngột ngạt.
Cách một lớp kính dày, tôi lại gặp Thẩm Hạo.
Anh ta mặc bộ quần áo đơn giản của người đang bị tạm giữ.
Tóc cắt ngắn.
Râu ria xồm xoàm.
Ánh mắt mệt mỏi.
Chỉ trong một tháng, anh ta như già đi rất nhiều.
Không còn vẻ hăng hái đắc ý.
Không còn bộ vest đặt riêng.
Không còn chiếc đồng hồ đắt tiền.
Không còn đám người vây quanh.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta mới có chút d.a.o động.
Anh ta cầm ống nghe.
Môi mấp máy rất lâu.
“Cô đến rồi.”
Tôi cũng cầm ống nghe.
Tôi không nói.
Anh ta cười tự giễu.
“Tôi thật ngu ngốc.”
“Tôi vẫn luôn nghĩ cô không thể rời khỏi tôi.”
“Tôi nghĩ cô yếu đuối.”
“Nghĩ cô chỉ biết dựa vào tôi.”
“Tôi nghĩ không có tôi, cô không thể sống nổi.”
Anh ta cúi đầu.
“Mãi đến khi chuyện xảy ra, tôi mới biết mình đã sai đến mức nào.”
“Luật sư nói cho tôi biết những gì cô từng làm trước khi kết hôn.”
“Những công việc cô từng có.”
“Những cơ hội cô từng từ bỏ.”
“Lúc đó tôi mới hiểu.”
“Không phải tôi cho cô cuộc sống tốt đẹp.”
“Là cô đã từ bỏ cuộc đời vốn có thể rất rực rỡ để ở bên tôi.”
Tôi lặng lẽ nghe.
Trong lòng không còn chút d.a.o động.
Bây giờ nói những lời ấy có ý nghĩa gì?
“Tô Vãn.”
Anh ta ngẩng đầu.
“Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu.”
“Cô từng yêu tôi chưa?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người tôi từng dùng cả tuổi thanh xuân để yêu.
Người từng là cả thế giới của tôi.
Người cũng đã tự tay phá hủy mọi thứ.
Tôi im lặng rất lâu.
“Đã từng.”
Cơ thể anh ta khẽ run.
Tôi tiếp tục.
“Ngay lần đầu tiên tôi phát hiện anh lén chuyển tiền cho người phụ nữ khác.”
“Tình yêu ấy bắt đầu c.h.ế.t.”
“Khi anh biết cha tôi đang nguy kịch mà vẫn lạnh lùng từ chối giúp đỡ.”
“Tình yêu đã c.h.ế.t ấy biến thành hận.”
“Tôi từng thật sự hận anh.”
“Nhưng bây giờ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Khi đứng ở đây nhìn anh.”
“Trong lòng tôi không còn yêu.”
“Cũng không còn hận.”
“Chỉ còn một khoảng trống.”
Thẩm Hạo ngồi bất động.
Sắc mặt anh ta dần trắng bệch.
Anh ta như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu.
Tôi đặt ống nghe xuống.
Tôi quay người.
Tôi không nhìn lại.
Khi bước ra khỏi cổng trại tạm giam, ánh nắng mùa đông vừa xuyên qua tầng mây.
Ấm áp.
Sáng sủa.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Tôi tưởng mọi thứ cuối cùng đã kết thúc.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo.
Là luật sư Tần.
“Cô Tô.”
“Có một việc tôi nghĩ cô cần biết.”
Tôi dừng bước.
“Chuyện gì?”
“Luật sư của Thẩm Hạo vừa gửi cho tôi một văn bản.”
“Anh ta đã đồng ý để trung tâm hiến tặng xác nhận một thông tin với gia đình cô.”
Tim tôi bỗng đập mạnh.
“Thông tin gì?”
Luật sư Tần im lặng vài giây.
“Người hiến tế bào gốc cho cha cô.”
“Là Thẩm Hạo.”
Tôi đứng sững.
Cả thế giới như mất đi âm thanh.
“Không thể nào.”
Giọng tôi rất khẽ.
“Anh ấy đã có dữ liệu trong hệ thống từ nhiều năm trước.”
“Năm đó công ty từng tổ chức một chương trình thiện nguyện.”
“Anh ta đăng ký nhưng sau đó gần như quên mất.”
“Sau khi bị tạm giữ, anh ta nhận được thông báo rằng mình có khả năng tương hợp cao với một bệnh nhân đang nguy kịch.”
“Ban đầu, trung tâm không tiết lộ danh tính người nhận.”
“Nhưng anh ta đoán được.”
“Anh ta đồng ý làm xét nghiệm.”
“Sau khi xác nhận tương hợp, anh ta chủ động ký giấy đồng ý hiến.”
“Việc thực hiện cần sự phối hợp của rất nhiều bên.”
“Đó là lý do quá trình kéo dài hơn một tuần.”
Tôi đứng dưới ánh nắng.
Nhưng toàn thân lạnh buốt.
“Tại sao không ai nói với tôi?”
“Anh ta yêu cầu giấu tên.”
Luật sư Tần nói.
“Anh ta không muốn cô biết.”
“Nhưng trước buổi gặp hôm nay, anh ta đã ký văn bản cho phép tiết lộ danh tính sau khi hai người gặp xong.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cánh cổng sắt phía sau.
Trong đầu tôi hiện lên gương mặt hốc hác của Thẩm Hạo.
Hiện lên câu hỏi của anh ta.
“Cô từng yêu tôi chưa?”
Tôi bỗng hiểu.
Anh ta đã có cơ hội nói.
Nhưng anh ta không nói.
Anh ta không dùng chuyện cứu cha tôi để cầu xin tôi tha thứ.
Không dùng nó để đổi lấy một lời hứa.
Không dùng nó để biện minh cho những lỗi lầm mình từng gây ra.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.
Trong lòng có quá nhiều cảm xúc đến mức không thể gọi tên.
Ân cứu mạng không thể xóa đi phản bội.
Một việc tốt cũng không thể khiến những việc sai biến mất.
Anh ta cứu cha tôi.
Nhưng anh ta cũng từng khiến tôi tuyệt vọng.
Anh ta phải chịu trách nhiệm cho những việc mình đã làm.
Tôi cũng không thể vì một lần cứu người mà quay lại cuộc hôn nhân đã c.h.ế.t.
Tất cả những điều ấy đều đúng.
Nhưng cũng có một điều khác đúng.
Từ giây phút biết người hiến là anh ta, tôi không còn có thể coi Thẩm Hạo là một khoảng trống hoàn toàn không liên quan đến mình.
Tôi tưởng cuộc chiến giữa yêu và hận đã kết thúc.
Hóa ra thứ còn lại không phải tình yêu.
Cũng không phải thù hận.
Mà là một món nợ ân nghĩa quá nặng.
Một quá khứ không thể quay lại.
Và một câu chuyện mà tôi vẫn chưa biết phải đặt dấu chấm hết ở đâu.
