Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 360
Cập nhật lúc: 13/04/2026 09:33
“Đại sư Thời Nhất!”
Tiêu Kiều thấy cảnh tượng này càng thêm sợ hãi.
Tô Triều Hủ vươn tay nắm lấy tay cô ấy vỗ vỗ an ủi.
Xẹt xẹt xẹt ——
Do âm khí đột nhiên tràn vào biệt thự quá nhiều, khiến đèn bắt đầu có chút chập chờn.
Thời Nhất chỉ hơi nhấc mí mắt, bàn tay thon dài khẽ nâng lên, đèn liền trở lại bình thường.
Tuy nhiên âm khí trong căn nhà vẫn chưa vì thế mà tản đi, ngược lại còn có xu hướng tích tụ ngày càng nhiều.
Một lát sau, do âm khí quá thịnh, cả căn phòng giống như bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng, khiến người ta nhìn không được rõ ràng cho lắm.
“Hì hì hì hì ——”
Một chuỗi tiếng cười lạnh lẽo ch.ói tai từ xa đến gần truyền đến tai Tiêu Kiều, cư dân mạng trong phòng livestream cũng nghe thấy rồi.
Bọn họ nghe thấy tiếng cười rợn người này, đều không tự chủ được mà nắm c.h.ặ.t lấy cái chăn trên người, sau đó vô cùng thống nhất vặn nhỏ âm lượng điện thoại xuống.
Bọn họ còn có thể làm những việc này để giảm bớt cảm giác sợ hãi, Tiêu Kiều thì đã sợ đến mức c-ơ th-ể cứng đờ không thể cử động nổi rồi.
Thời Nhất lo lắng cô ấy bị dọa đến mức xảy ra chuyện, liền tùy tay đưa cho cô ấy một lá bùa bình an.
Cầm lá bùa trong tay, dũng khí của cô ấy lập tức tăng vọt.
“Có phải cô rất thích bộ quần áo đó của tôi không?”
Tiêu Kiều đang định hỏi Thời Nhất tiếp theo phải xử lý như thế nào, giây tiếp theo, giọng nói rợn người kia lại vang lên.
Lần này âm thanh gần hơn, nữ quỷ đã vào đến bên trong biệt thự rồi.
“Không, không, không, tôi không có, tôi không biết đó là quần áo của cô, cũng không phải tôi lột từ trên người cô xuống mà, tại sao cô cứ bám riết lấy tôi không buông vậy?
Tôi cũng là bị người ta lừa mà!”
“Hì hì hì, tôi không quan tâm, tôi bảo cô trả lại quần áo cho tôi nhưng cô không chịu, nếu cô đã không chịu trả lại quần áo cho tôi, vậy thì hãy thay tôi làm cô dâu này đi, hì hì hì hự ——”
Tiếng cười ch.ói tai của nữ quỷ đột ngột dừng lại, ngay sau đó là một tiếng thét t.h.ả.m thiết đầy đau đớn.
“Á ——”
Lúc nữ quỷ ở bên ngoài chỉ cảm ứng được hơi thở của một mình Tiêu Kiều.
Không ngờ vừa mới vào biệt thự, còn chưa đợi cô ta ra tay g-iết Tiêu Kiều, giây tiếp theo hồn thể của cô ta đã bị một bàn tay lớn túm lấy.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô gái trước mắt, trong lòng nữ quỷ dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng, lắp bắp hỏi:
“Cô, cô là ai?
Tôi khuyên cô đừng có lo chuyện bao đồng!”
Thời Nhất ngạc nhiên nhướng mày, thản nhiên nói:
“Cô đang dạy tôi cách làm việc à?”
“Cô mau thả tôi ra, nếu không tôi sẽ lấy mạng cô á ——”
Lời đe dọa của nữ quỷ còn chưa nói hết, giây tiếp theo đã bị Thời Nhất nhấc bổng lên quật mạnh xuống đất.
“Người ta thường nói kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, tôi thấy cô vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại thì phải.”
Thời Nhất đưa tay lên phất nhẹ một cái, âm khí nồng nặc trong phòng lập tức biến mất sạch sẽ.
Nữ quỷ thấy tình cảnh này cũng biết là gặp phải đại lão rồi, cũng chẳng màng đến việc cô dâu thế thân của mình nữa.
Cô ta không màng đến nỗi đau thấu xương trên hồn thể, nhanh ch.óng bỏ chạy ra ngoài cửa sổ.
Cô ta tưởng mình vào cái biệt thự này dễ dàng thì lúc ra cũng sẽ rất đơn giản.
Chỉ là không ngờ cô ta vừa mới có ý định bỏ chạy, giây tiếp theo liền cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ hút hồn thể của cô ta lại ngay lập tức.
“Tôi đã cho cô đi chưa?”
Theo sau câu nói nhẹ tựa lông hồng của Thời Nhất là tiếng thét t.h.ả.m thiết đau đớn đến thấu tận tâm can của nữ quỷ.
Chương 298 Hại người không phải là cách giải duy nhất
Thời Nhất sau khi kéo nữ quỷ lại, liền quật cô ta xuống đất, sau đó nắm đ-ấm cứ thế liên tục giáng xuống người nữ quỷ.
“Á, đau quá ——”
“Đừng, đừng đ-ánh nữa ——”
“Cầu xin cô, đừng, đừng đ-ánh nữa ——”
Nữ quỷ bây giờ đâu còn dáng vẻ nghênh ngang như lúc nãy nữa, tiếng cầu xin tha thứ chưa từng dứt.
Tiếng cười ch.ói tai rợn người lúc trước của cô ta lúc này chỉ còn lại tiếng rên rỉ van xin yếu ớt.
Nghe tiếng thét t.h.ả.m thiết đau đớn như vậy, Tiêu Kiều cũng từ căng thẳng sợ hãi chuyển sang tò mò và phấn khích.
Cô ấy cầm bùa bình an trong tay, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Triều Hủ, ánh mắt vô cùng căng thẳng chăm chú nhìn hành động đ-ấm quỷ của Thời Nhất.
“Á á á, xem cận cảnh đại sư Thời Nhất đ-ấm quỷ, thực sự là quá ngầu luôn!!!”
Lúc này đây, Tiêu Kiều thậm chí còn cảm thấy việc bị nữ quỷ tìm đến lại là một sự may mắn khác.
Bởi vì trước đây cô ấy đều chỉ có thể xem Thời Nhất xem quẻ hay bắt quỷ đ-ấm người qua livestream trên điện thoại.
Bây giờ vậy mà không chỉ được gặp đại sư Thời Nhất, mà còn được tận mắt thấy cô giúp mình dạy dỗ nữ quỷ đòi mạng mình.
Cô ấy thực sự là ch-ết cũng không hối tiếc rồi!
Đây sẽ là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời hơn hai mươi năm qua của cô ấy rồi!
Trước ống kính livestream, Thúy Thúy và ba con quỷ kia đã quá quen thuộc với cảnh tượng này rồi, bọn họ mặt không cảm xúc làm việc của mình.
Tiêu Kiều và Tô Triều Hủ thì phấn khích nhìn chằm chằm từng hành động của Thời Nhất.
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng liên tục bày tỏ tâm trạng hào hứng của họ lúc này trên thanh b-ình lu-ận.
【 Ôi trời!
Không hổ là đại sư Thời Nhất của tôi, thực sự là quá bá đạo, quá ngầu luôn! 】
【 Lúc nãy nữ quỷ xuất hiện làm tôi sợ muốn ch-ết, tôi đã âm thầm nắm c.h.ặ.t cái chăn nhỏ của mình rồi, đại sư Thời Nhất vừa ra tay, tôi lập tức thả lỏng người, hì, chẳng sợ gì nữa hết! 】
【 Ha ha ha ha, tôi cũng y chang như vậy luôn! 】
【 Khụ khụ, không biết tại sao, bây giờ tôi vậy mà lại khá hâm mộ cô gái Kẹo Băng Đường Ngôi Sao, cô ấy không chỉ được tận mắt thấy đại sư Thời Nhất, mà còn được xem cận cảnh dáng vẻ anh dũng đ-ấm quỷ của cô ấy, huhu, hâm mộ quá! 】
【 Ha ha ha, cái sự may mắn này là do cô ấy suýt chút nữa bị quỷ g-iết đổi lấy đó, bạn chắc chắn cũng muốn chứ? 】
【 Hi hi hi, hâm mộ thì hâm mộ thôi, còn mấy cái khác ấy à, thì miễn đi cho rảnh nợ ~ 】
【 Đúng thế đúng thế, không phải ai cũng may mắn như vậy mà cướp được bao lì xì đâu, đến lúc đó mà “tèo" thật thì đúng là mất nhiều hơn được. 】
Thời Nhất đ-ấm nữ quỷ ròng rã mười phút đồng hồ.
Mười phút sau, nữ quỷ vốn có âm khí nồng nặc, oán khí ngút trời đã trở nên thoi thóp.
Cô ta nằm bẹp dí trên mặt đất như một đống bùn nhão, thỉnh thoảng phát ra một tiếng kêu rên đau đớn để chứng minh mình vẫn còn tồn tại, chưa bị hồn bay phách tán.
