Lão Tổ Quét Nhầm Chồng - Chương 11

Cập nhật lúc: 08/07/2026 14:07

CHƯƠNG 11: CƠN BÃO NHÂN QUẢ – MẢNH "TÌNH" TRỞ VỀ

Buổi sáng trên hòn đảo biệt lập.

Bầu trời vốn dĩ vừa hé rạng bỗng chốc bị một cơn bão khổng lồ, đen ngòm che lấp hoàn toàn.

Mây đen cuồn cuộn vần vũ, sấm sét nổ đoành đoành xé rách không trung.

Tôi đứng trước lều chỉ huy, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía đỉnh núi trung tâm.

Đây tuyệt đối không phải là một cơn bão tự nhiên của người phàm.

Một luồng tà khí âm hàn, đậm đặc đang điên cuồng bao phủ lấy toàn bộ khu di tích cổ xưa.

Chiếc điện thoại mới trong túi áo tôi rung lên bần bật, App Cyber-Huyền Học liên tục nhấp nháy màn hình cảnh báo đỏ rực.

“Sạt lở! Đất sạt lở rồi! Mọi người mau rút lui đến khu vực vách đá!” Tiếng la hét hoảng loạn của các kỹ sư hậu cần vang lên.

Gió rít gào như muốn thổi bay mọi thứ trên mặt đất, những khối đá lớn bắt đầu lăn long lốc từ trên cao xuống.

Tình thế nghẹt thở, ngàn cân treo sợi tóc.

Một tai họa nhân quả mang tính hủy diệt đang chính thức đổ xuống hòn đảo này.

Trong lúc đoàn khảo sát đang điên cuồng chia nhau tìm đường tháo chạy giữa màn mưa bão.

Cố Thành chạy ở phía sau để hỗ trợ các nhân viên khuân vác tài liệu nghiên cứu.

“Rắc!”

Mặt đất dưới chân hắn bỗng nhiên nứt toác, tạo thành một cái hố bùn lầy sâu hoắm.

Cố Thành mất đà, toàn bộ thân hình to lớn sa thẳng xuống đầm lầy sụt lún ngập tràn lá mục.

Hắn hoảng hốt vùng vẫy, nhưng càng cử động, cơ thể lại càng bị lực hút của bùn đen kéo chìm xuống nhanh hơn.

Tiếng gió bão gầm rú gầm rít kinh hoàng hoàn toàn che lấp đi tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết của vị tổng tài kiêu ngạo.

Không một ai trong đoàn người phàm phạp kịp phát hiện ra sự biến mất của hắn.

Bùn lạnh đã ngập đến tận n.g.ự.c, cái c.h.ế.t cận kề khiến Cố Thành lần đầu tiên rơi vào trạng thái tuyệt vọng tột cùng.

Trong khoảnh khắc sinh t.ử ấy, trong đầu hắn lướt qua hàng loạt hình ảnh về cuộc đời nhung lụa của mình.

Hắn chợt nhận ra tiền bạc kếch xù, danh vọng tài phiệt lúc này đều trở nên vô nghĩa vô giá trị. Hắn không còn nghĩ đến việc giành giật, hắn chỉ muốn được sống.

Phó Ly đang cõng một sinh viên bị thương chạy về phía hang đá trú ẩn, đôi tai nhạy bén của anh đột ngột bắt được một tiếng động trầm đục mơ hồ từ phía rừng rậm.

Anh không một chút do dự, quay đầu giao sinh viên cho đồng nghiệp rồi lao thẳng về hướng phát ra âm thanh.

Tôi lướt nhanh đến chặn trước mặt anh, giọng nói lạnh lùng: “Phía trước là đầm lầy sụt lún đang bị tà khí bao phủ, rất nguy hiểm, anh không thể qua đó.”

Phó Ly đẩy nhẹ gọng kính cận đã bám đầy nước mưa, ánh mắt mang theo sự kiên định tuyệt đối của phần "Thần":

“Cố Thành còn ở phía sau, tôi là trưởng nhóm, không thể bỏ mặc thành viên của mình.”

Hắn dứt khoát vượt qua tôi, tay kéo theo một sợi dây thừng cứu hộ dã ngoại, dùng hết sức lực chạy về phía đầm lầy.

Hắn nhìn thấy mái tóc của Cố Thành sắp bị bùn đen nuốt chửng, liền quăng mạnh sợi dây thừng về phía trước: “Cầm lấy!”

Lực kéo từ đầm lầy quá lớn, cơ thể phàm trần của Phó Ly bị kéo lê dưới đất, hai chân cũng bắt đầu trượt dài xuống vũng bùn đen.

Nhưng năm ngón tay anh vẫn siết c.h.ặ.t sợi dây đến mức bật m.á.u, kiên quyết không buông tay.

Cố Thành ở bên dưới hố bùn ngửa đầu lên, đôi mắt mờ mịt nước mưa kinh ngạc nhìn người đàn ông đang liều mạng cứu mình.

Hắn không thể hiểu nổi, tại sao vị giáo sư nghèo mà mình từng dùng quyền lực tiền bạc để chèn ép, đóng băng tài khoản, lúc này lại dùng cả tính mạng để kéo hắn từ cõi c.h.ế.t trở về.

Hai người đàn ông, một trên bờ, một dưới vũng lầy, cùng nhau vật lộn với t.ử thần giữa trận cuồng phong bão táp.

Bùn lầy qu quện đan xen với dòng m.á.u tươi rỉ ra từ lòng bàn tay của Phó Ly, nhuộm đỏ cả sợi dây thừng cứu hộ.

Cố Thành nhìn vào bàn tay đầy m.á.u của Phó Ly, rồi nhìn gương mặt thanh lãnh đang biến dạng vì dùng lực của anh.

Một luồng cảm giác hổ thẹn, đắng chát dữ dội từ tận đáy lòng vị tổng tài bất ngờ trào dâng, xé rách toàn bộ sự kiêu ngạo thường ngày của hắn.

Anh ta cứu mình bằng một tâm thế thuần khiết, không một chút oán hận hay tính toán thiệt hơn của thương trường.

Cố Thành khẽ nhắm mắt, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa quyện cùng làn nước mưa lạnh ngắt của hoang đảo. Hắn lần đầu tiên tâm phục khẩu phục, hoàn toàn cúi đầu trước nhân cách cao khiết của vị giáo sư cấm d.ụ.c.

Chấp niệm tình cảm điên cuồng suốt bấy lâu nay trên người hắn bắt đầu lung lay, rạn nứt ra thành từng mảnh vụn logic.

Tôi đứng ở khoảng cách mười mét, âm thầm vận hành linh lực bồi bổ vào sợi dây thừng để giảm bớt áp lực cơ học cho Phó Ly từ xa.

“Lên!” Phó Ly gầm lên một tiếng, dùng chút sức tàn cuối cùng kéo mạnh một cái.

Cố Thành cuối cùng cũng được kéo tuột lên khỏi đầm lầy t.ử thần, toàn thân đầy bùn đất nằm gục trên bãi cỏ nát.

Hắn thở dốc một hồi lâu để định thần, rồi chậm rãi giơ bàn tay run rẩy lên, tháo chiếc nhẫn bạc luôn đeo ở ngón tay áp út xuống. Hộp nhung chứa nhẫn cầu hôn đã mất, chiếc nhẫn này chính là gốc rễ chấp niệm của hắn.

Hắn đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay tôi, gương mặt nở một nụ cười nhẹ nhõm, tự nguyện buông bỏ:

“Nhan Tầm Cơ... hóa ra người tôi tìm kiếm trong những giấc mơ vạn năm qua không phải là em. Điều tôi giữ lại bấy lâu nay... chỉ là một chấp niệm ích kỷ của bản thân mà thôi.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn sang Phó Ly đang ngồi băng bó vết thương bên cạnh, giọng nói vô cùng chân thành:

“Giáo sư Phó, cảm ơn ơn cứu mạng của anh. Người thực sự xứng đáng đứng bên cạnh cô ấy... là anh.”

Sự buông bỏ hoàn toàn tự nguyện, không một chút cưỡng ép từ một người phàm phu tục t.ử trên thương trường thương trường.

Nhân quả mạt pháp chính thức hoàn thành vòng lặp logic của nó.

Ngay trong khoảnh khắc câu nói của Cố Thành vừa dứt lời.

Một luồng ánh sáng màu hồng cam rực rỡ, ấm áp đột ngột bứt phá ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn, tỏa sáng giữa màn đêm bão bùng.

Hiện tượng linh hồn này diễn ra ở một tần số sóng sinh học đặc biệt, ngoại trừ tôi ra không một người phàm nào nhìn thấy.

Chấp niệm yêu hận vạn năm hoàn toàn tan biến, mảnh hồn phách mang tên “Tình” tự động bong tróc ra khỏi thể xác của Cố Thành.

Nó giống như một chú chim tìm về tổ cũ, lượn một vòng trên không trung rồi lao thẳng vào vị trí n.g.ự.c trái của Phó Ly.

Quá trình dung hợp diễn ra vô cùng tự nhiên, mượt mà mượt mà, không gây ra bất kỳ một phản ứng bài xích hay đau đớn nào cho cơ thể anh.

Cố Thành nằm trên đất, khẽ thở ra một hơi dài, hắn cảm thấy toàn bộ sự ngột ngạt, ám ảnh điên cuồng trong tâm trí nhiều năm qua đã hoàn toàn biến mất, cơ thể nhẹ nhõm đến cực hạn.

Mảnh hồn "Tình" vừa nhập thể, thức hải của Phó Ly lập tức bùng nổ một trận chấn động kinh hoàng.

Sự bổ khuyết thần hồn giữa "Thần" và "Tình" tạo ra một luồng năng lượng khổng lồ, quét sạch mọi xiềng xích phong ấn vạn năm.

Hàng loạt ký ức hoàn chỉnh, rõ mồn một về kiếp trước đồng loạt ùa về như một trận lũ quét che trời lấp đất:

Đại điện nguy nga ngự trị trên chín tầng mây, vạn vạn tiên kiếm reo hò quy phục dưới chân hắn.

Và bóng dáng Nhan Tầm Cơ mặc hồng y đang đứng đợi hắn bên bờ cấm địa, ánh mắt ngập tràn tình yêu vĩnh cửu.

“Tầm Cơ... là ta...” Phó Ly rên rỉ một tiếng đau đớn, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu, quỳ sụp xuống đất khi thần hồn chấn động dữ dội.

Tôi lao tới ôm c.h.ặ.t lấy thân hình đang run rẩy của anh, lòng bàn tay ngưng tụ linh lực bồi bổ tối cao áp vào luân xa trán để ổn định tiến trình đồng bộ ký ức.

Hai chúng tôi cùng nhau chịu đựng áp lực năng lượng khổng lồ, nhịp đập cộng hưởng linh hồn đạt mức đỉnh phong nhất từ trước đến nay, xác nhận chân thân đạo lữ 100%.

Khi mảnh hồn "Tình" và "Thần" hoàn tất việc giao thoa, tu vi thượng cổ trong người Phó Ly lập tức khôi phục đến mốc 70%.

Mặc dù anh đang trong trạng thái suy nhược, hoàn toàn không chủ động thi triển bất kỳ một đạo pháp thuật nào trước camera.

Thế nhưng, Thiên Đạo mạt pháp nhạy bén cảm ứng được sự trở lại vĩ đại của vị Thiên Kiếm Tôn vạn năm trước.

“Đoành! Đoành!”

Mây đen dày đặc trên bầu trời hoang đảo đột ngột bị một bàn tay vô hình xé rách làm đôi, lộ ra một khoảng trời sáng tỏ.

Một đạo thiên lôi vạn trượng màu lam kim hung bạo từ trên chín tầng trời giáng xuống, đ.á.n.h trúng vào trận pháp âm khí biến dị của gã tà tu ẩn giấu trong rừng sâu, đ.á.n.h tan nát toàn bộ tà thuật trong vòng một nốt nhạc.

Gió bão lập tức ngừng rít gào, mưa tầm tã ngưng rơi, vạn vật trên đảo bỗng chốc trở lại trạng thái bình yên, tĩnh mịch.

Đoàn sinh viên phàm nhân trốn trong hang đá trợn tròn mắt nhìn hiện tượng thời tiết bất thường này, hoàn toàn không hiểu nguyên nhân logic đằng sau là gì.

Tại hang động ngầm cổ xưa dưới lòng núi trung tâm.

“Phụt!”

Gã tà tu đầu sỏ đang ngồi trên bệ đá bỗng hộc ra một ngụm m.á.u đen nồng nặc t.ử khí, toàn thân run rẩy điên cuồng.

Đại trận tế lễ chưa kịp hoàn thành đã bị đạo thiên lôi của Thiên Đạo đ.á.n.h cho tan tành mây khói, khiến gã gánh chịu sự phản phệ kinh hoàng của tà thuật.

“Thiên Kiếm Tôn... hắn đã thức tỉnh đến 70% rồi! Vận khí của ta đang sụp đổ!” Gã tà tu cười điên dại, gương mặt vặn vẹo đầy tợn dữ dội.

Hắn hiểu rằng bản thân đã không còn đường lui, nếu không cướp đoạt được mảnh thần hồn cuối cùng để nghịch thiên cải mệnh, gã chắc chắn sẽ c.h.ế.t không toàn thây dưới thiên phạt.

Gã dứt khoát đứng dậy, dùng m.á.u mũi bôi lên một bức tượng quỷ dị khổng lồ ở trung tâm hang động, mở ra đạo phong ấn hắc ám cuối cùng của di tích cổ.

“Đến đây đi! Ta sẽ đ.á.n.h cược toàn bộ linh hồn và tu vi vạn năm của ta vào trận chiến sinh t.ử này!” Hắn gào lên.

Đám thuộc hạ xung quanh hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, bầu không khí dưới lòng núi trở nên nghẹt thở, đầy áp lực kinh dị. Hắn sẵn sàng lộ diện để tiến hành cuộc đối đầu trực diện cuối cùng.

Một giờ sau, trên vách đá cao nhất hướng nhìn ra bờ biển hòn đảo.

Cơn bão nhân quả đã hoàn toàn tan biến, ánh bình minh đỏ rực của ngày mới chiếu rọi lên ba bóng người đang đứng im lặng.

Cố Thành đứng bên cạnh tôi, gương mặt lần đầu tiên nở một nụ cười nhẹ nhõm, tự tại thực sự của một người phàm phu, không còn bị chấp niệm vô tri chi phối cảm xúc nữa.

Hắn khẽ gật đầu chào chúng tôi rồi bước đi về phía khu cắm trại để giúp đỡ các sinh viên thu dọn đồ đạc, bóng lưng thẳng tắp, trưởng thành hơn rất nhiều.

Phó Ly bước tới bước tới đứng bên cạnh tôi, bàn tay thô ráp của anh chủ động nắm c.h.ặ.t lấy năm ngón tay thon dài của tôi, siết nhẹ một cái.

Không cần mở miệng nói bất kỳ một lời thề non hẹn biển sến sẩm nào, hai chúng tôi đều hiểu sợi dây khế ước vạn năm đang từng bước một được nối liền hoàn chỉnh.

Thế nhưng, tôi nhìn vào chiếc điện thoại trên tay, App Cyber-Huyền Học vẫn đang hiển thị một dòng cảnh báo nhấp nháy liên hồi:

[HỆ THỐNG GHI NHẬN: MẢNH HỒN CUỐI CÙNG (PHẦN KHÍ CHÍNH) VẪN ĐANG BỊ PHONG ẤN DƯỚI TỌA ĐỘ LÒI DI TÍCH... TIẾN TRÌNH DUNG HỢP TẠM DỪNG Ở MỨC 73%]

Kẻ thù tà tu đang ẩn nấp dưới bóng tối lõi đất kia chắc chắn sẽ không để hai chúng tôi dễ dàng rời khỏi hòn đảo này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.