Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Chương 254: Hôn Cả Đêm Cũng Không Chán

Cập nhật lúc: 06/05/2026 22:09

"Chẳng phải anh nói muốn lái xe đưa tôi về sao? Vậy thì mau lên xe đi.”

Nghe vậy, Lục Huân Yến mừng rỡ ra mặt, nắm lấy tay Thời Nhược Huyên kéo cô về phía xe mình. "Lục Huân Yến, anh đừng có lôi lôi kéo kéo tôi mãi thế.”

"Sao anh không kéo người khác, ai bảo em là vợ anh chứ.”

Người phụ nữ có chút cạn lời. Lên xe xong, Thời Nhược Huyên lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn coi anh ta như một tài xế. Không biết đã bao lâu trôi qua. Thời Nhược Huyên giật mình định hình lại nhìn đường, thì phát hiện đây không phải đường về nhà cô. "Anh lái xe đi đâu đấy.”

"Về nhà.”

"Nhà ai.”

"Nhà của chúng ta.”

Thời Nhược Huyên lập tức nhíu mày:

“Lục Huân Yến, ai là 'chúng ta' với anh, một là lái xe đưa tôi về, hai là cho tôi xuống xe.”

Nơi này cách biệt thự của Lục Huân Yến đã rất gần, lúc này xung quanh cũng chẳng có mấy chiếc xe qua lại, người đàn ông tấp xe vào lề đường. Thời Nhược Huyên muốn mở cửa xe, nhưng không mở được. Giây tiếp theo, người đàn ông chồm tới ôm chầm lấy cô. Thời Nhược Huyên vươn tay định đẩy anh ta ra, nhưng người đàn ông lại đột nhiên nhíu mày, trông có vẻ đau đớn:

“Suỵt...”

"Anh... anh làm sao thế.”

"Vừa nãy em đụng trúng vết thương cũ của anh rồi.”

Giọng Lục Huân Yến nghe vẫn không được tốt cho lắm. Thời Nhược Huyên mím môi:

“Anh đừng có giả vờ đáng thương để lừa tôi, đã ba năm trôi qua rồi làm sao có chuyện...”

"Lúc đó vừa bị đ.â.m vừa bị tông xe, bây giờ xương cốt anh không được khỏe lắm.”

Lục Huân Yến tựa trán vào vai cô:

“Để anh tựa một lát.”

Thời Nhược Huyên không dám nhúc nhích, vài phút sau cô mới lên tiếng hỏi:

“Anh đỡ chưa, đau thật à?”

Lục Huân Yến ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa mặt hai người thậm chí còn chưa bằng một gang tay. Nhân lúc người phụ nữ không chú ý, anh ta cúi đầu hôn tới. Không biết qua bao lâu, người đàn ông mới khàn giọng cất lời. "Anh rất nhớ em.”

Sau đó lại hôn xuống. Cơ thể Thời Nhược Huyên như đông cứng lại, hơi thở nóng rực của người đàn ông phả vào bên tai. "Rất nhớ em...”

"Anh yêu em...”

"Vợ à, anh không phải cố ý giả vờ đáng thương để lừa em đâu.”

Môi anh ta vẫn chạm vào môi cô, chỉ là cố kìm nén không tiếp tục hôn nữa. "Trước đây là lỗi của anh, chúng ta làm lại từ đầu nhé, lúc anh hoàn toàn tỉnh táo, anh thật sự chỉ có mình em thôi.”

Anh ta nắm lấy tay cô, giọng nói có chút nghẹn ngào:

“Chỉ một lần này thôi, cho anh một cơ hội để bù đắp cho em.”

Thời Nhược Huyên còn chưa kịp lên tiếng, nụ hôn đầy lưu luyến của người đàn ông lại giáng xuống, nụ hôn lần này vừa cuồng nhiệt vừa mạnh bạo, như thể có hôn cả đêm anh ta cũng không thấy chán. Cơ thể vốn đang căng cứng của Thời Nhược Huyên tự dưng buông lỏng, cô vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, nghe anh ta chân thành giãi bày, trong lòng bỗng chốc trở nên rối bời. Cho dù Lục Huân Yến trước đây thực sự rất tồi tệ, nhưng anh ta chưa từng đùa giỡn tình cảm của cô. Bị gài bẫy cũng không phải là điều anh ta muốn, ngoài chuyện anh ta trẻ con hay chọc tức cô ra, thì anh ta cũng không có lỗi lầm gì quá lớn. Dù cho có, thì năm đó anh ta đã cứu cô một mạng, coi như cũng bù trừ cho nhau rồi. Cô vốn định ôm Phù Phù tránh xa nhà họ Lục - nơi đầy thị phi này, nhưng còn trái tim cô thì sao. Nói rằng không hề xao động trước Lục Huân Yến là không thể. Cô có thể lạnh lùng với người khác, nhưng không có nghĩa là cô vô tình. Từ việc lúc nãy cô không đẩy Lục Huân Yến ra, đến việc buông thõng hai tay, thực ra cũng đủ nói lên điều đó. Cô... cũng đã nảy sinh tình cảm với Lục Huân Yến rồi sao. Nghiêm Trạch Thiện cũng từng giúp đỡ cô rất nhiều, nhưng trong lòng cô cậu ấy mãi chỉ là một cậu em trai nhỏ, cô chưa từng có ý nghĩ vượt quá giới hạn. Tâm trí Thời Nhược Huyên rối bời. "Lục Huân Yến...”

Cô mở lời một cách mơ hồ. "Hửm?”

Thời Nhược Huyên nhìn anh ta:

“Rốt cuộc anh có đau hay không.”

Người phụ nữ cố gắng giữ bình tĩnh. Lục Huân Yến đột nhiên bật cười khẽ:

“Vợ đang quan tâm anh.”

Anh ta nắm lấy tay cô đặt lên n.g.ự.c trái của mình:

“Vợ quan tâm anh thì anh không đau nữa, không thì chỗ này đau lắm.”

Anh ta đưa tay cô ấn nhẹ lên n.g.ự.c mình. "Cùng về nhà nhé, em không thích ngôi nhà trước kia, vậy có thể cho phép anh dọn đến ở cùng em được không?”

"Vợ à, anh hứa sẽ không làm gì cả, chỉ là lâu lắm rồi không được ôm em ngủ.”

Lục Huân Yến hôn nhẹ lên má cô, trong lòng là cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Thời Nhược Huyên làm sao có thể theo anh ta về nhà, cô đã hứa tối nay sẽ đến ở với Phù Phù tại nhà em gái rồi. Hơn nữa cũng không thể cho Lục Huân Yến đến nhà mình được, nếu không nhìn thấy một đống đồ chơi, người đàn ông này lại hỏi đông hỏi tây cho xem. Không chừng còn phát hiện ra cô sinh Phù Phù nữa. Không thể mềm lòng được. "Tôi quen ở một mình rồi.”

Thời Nhược Huyên buột miệng nói ra theo bản năng, chính cô cũng không nhận ra lý do của mình vụng về đến mức nào. "Vợ à, em quen ngủ một mình rồi, vậy sau này chồng em phải làm sao.”

Anh ta dán sát vào người cô, lúc được ở bên cạnh vợ thì một giây cũng không nỡ buông ra. Trên người vợ vừa thơm vừa mềm. Anh ta hận không thể cứ hôn cô mãi, hôn khắp cả người cô. Đây cũng không phải là do tư tưởng đen tối đâu. Hừm, ai mà lại không thích hôn vợ mình cơ chứ... "Chẳng phải anh bảo tôi cho anh một cơ hội sao, vậy mà cứ nằng nặc đòi ngủ chung với tôi, có phải anh chỉ đang tìm cớ để ngủ với tôi không?”

Lục Huân Yến ngoan ngoãn trở lại. Anh ta không muốn để vợ hiểu lầm thêm nữa. "Anh không có ý đó.”

"Được, vậy để anh đưa em về.”

Yết hầu Lục Huân Yến trượt lên xuống:

“Muốn hôn em thêm một cái nữa.”

Anh ta nói xong liền chồm tới định áp sát vào người cô một lần nữa, nhưng chưa kịp hôn đến hai giây đã bị người phụ nữ tát cho một cái. "Lục Huân Yến, anh đừng có mà được nước làm tới.”

Hai má người phụ nữ ửng hồng, khóe mắt cũng vì nụ hôn mãnh liệt vừa rồi mà hơi ươn ướt, nhưng không còn lạnh lùng như trước nữa. Lục Huân Yến hít một hơi sâu, anh ta hiếm khi không quấn lấy người phụ nữ nữa, lẳng lặng cởi áo khoác ngoài giả vờ vô tình đặt lên đùi. Thời Nhược Huyên khó hiểu nhìn hành động của anh ta, nhưng ngay sau đó liền hiểu ra, lập tức quay mặt đi. "Đưa tôi về đi.”

"Được.”

Giọng nói anh ta khàn khàn khô khốc. Lục Huân Yến lái xe rất chậm, dường như luyến tiếc không muốn đoạn đường này kết thúc nhanh ch.óng. Thời Nhược Huyên cũng không hối thúc. Đến cổng khu dân cư, Lục Huân Yến dừng xe lại. Thời Nhược Huyên tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe. "Vợ à.”

Lục Huân Yến gọi cô lại, người phụ nữ ngoái đầu nhìn anh ta. "Những lời anh nói hôm nay, đều là thật lòng, anh sẽ đợi em.”

"Bao lâu anh cũng đợi.”

"Tôi biết rồi.”

Thời Nhược Huyên nói xong liền xuống xe. Cô đi được vài bước, lại dừng lại. "Đi đường cẩn thận.”

Sau đó tăng nhanh bước chân, khuất dần vào màn đêm. Lục Huân Yến ngồi trong xe, dõi theo bóng lưng của vợ, khóe miệng từ từ cong lên. Cô dặn dò anh ta đi đường cẩn thận, vợ chủ động quan tâm anh ta rồi! Lục Huân Yến lại nhớ về nụ hôn vừa nãy. Xem ra tối nay anh ta phải tắm nước lạnh rồi. Hôn vợ thật là vui. Đứng ở đó khoảng chừng vài phút sau, Lục Huân Yến mới cho xe rời đi. Về phần Thời Nhược Huyên, cô đi thẳng đến nhà em gái. Bước vào thang máy, cô liền lấy điện thoại soi mình, muốn kiểm tra xem có lưu lại dấu vết gì không. May mà chỉ hơi đỏ môi chút thôi. Thời Nhược Huyên hít một hơi thật sâu, thật tình, Lục Huân Yến người này hễ nhìn thấy cô là như con bạch tuộc dính c.h.ặ.t lấy. Cô nhớ lại chuyện ở nhà họ Lục hôm nay. Phù Phù và Lục Cảnh Thừa tính ra cũng là anh em cùng cha khác mẹ. Nhưng sao Lục Cảnh Thừa lại béo đến vậy, hơn nữa chẳng nhìn ra nét nào giống Lục Huân Yến cả. Năm xưa Lục Huân Yến một mực khẳng định anh ta không có chút ấn tượng nào về việc đã xảy ra chuyện gì với Giang Mỹ Yên, cuối cùng tờ giấy giám định ADN đã bịt miệng anh ta... Lẽ nào, bên trong có uẩn khúc gì sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Chương 254: Chương 254: Hôn Cả Đêm Cũng Không Chán | MonkeyD