Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Chương 231: Bé Phù Phù Trong Điện Thoại Của Vợ Là Ai?
Cập nhật lúc: 06/05/2026 22:07
Đúng lúc này, Lục Huân Yến thấy ổ cắm điện bên cạnh lóe lên đèn đỏ, có điện lại rồi sao? May mà anh ta tắt đèn cây từ trước, nếu không Thời Nhược Huyên bị đ.á.n.h thức chắc chắn sẽ đòi đi. Khóe miệng Lục Huân Yến nhếch lên. Vợ không muốn ở chung với anh ta, anh ta tự có cách. Anh ta với tay lấy chiếc điện thoại Thời Nhược Huyên để trên bàn trà, tìm sạc dự phòng trong túi xách của cô. Sạc pin cho vợ yêu nào. Chậc, phải để cô ấy biết ông xã của mình chu đáo đến nhường nào. Mới sạc được vài phút, Lục Huân Yến phát hiện điện thoại cô tự động bật nguồn. Đâu phải anh ta muốn xem lén điện thoại của vợ. Điện thoại tự hiện thông báo, anh ta đành phải miễn cưỡng xem giúp... 【Viện Lâm】 Đây là ai? Bạn của vợ sao? Anh ta nhấn vào xem tin nhắn đó. 【Cục cưng à, cậu vẫn còn ở trong nước, tớ đành ngắm bé Phù Phù cho đỡ nhớ vậy. Tiểu bảo bối đáng yêu c.h.ế.t mất, tớ mua bao nhiêu là quần áo đẹp với đồ chơi cho con bé, đợi tớ chụp ảnh gửi cậu xem nhé.】 Đọc xong tin nhắn này, người đàn ông nheo mắt lại. Kéo lên trên không còn lịch sử trò chuyện nào khác. Gọi nhau thân mật như vậy, làm sao có chuyện không nhắn tin qua lại, chắc chắn là Thời Nhược Huyên đã xóa hết rồi. Cục cưng à? Anh ta ấn vào ảnh đại diện, đối phương có vẻ là phụ nữ. Bé Phù Phù? Tiểu bảo bối? Đây lại là ai nữa? Thời Nhược Huyên quả nhiên có chuyện giấu anh ta. Lục Huân Yến còn định tìm thêm manh mối trong điện thoại, bỗng nghe thấy giọng nữ vang lên từ phía sau. "Anh đang làm gì đấy.”
Người đàn ông giật b.ắ.n mình quay lại, đèn trong phòng lập tức được bật sáng. Ánh mắt Thời Nhược Huyên lạnh lùng, nhìn đến mức Lục Huân Yến sởn gai ốc. Ánh đèn soi rõ vẻ chột dạ khi bị bắt quả tang của Lục Huân Yến, tay anh ta vẫn cầm điện thoại của Thời Nhược Huyên khựng lại giữa không trung. "Anh...”
Lục Huân Yến theo bản năng định giấu điện thoại ra sau lưng, nhưng lại nhận ra hành động này càng giống như "lạy ông tôi ở bụi này". Anh ta nuốt nước bọt, cố gắng giải thích:
“Anh thấy điện thoại em hết pin, nên... sạc giúp em.”
"Giúp tôi sạc pin, rồi lén xem tin nhắn của tôi?”
Giọng Thời Nhược Huyên đều đều, không một chút gợn sóng, cô bước tới, chìa tay ra:
“Trả điện thoại đây.”
Lục Huân Yến đưa điện thoại qua, anh ta thấy Thời Nhược Huyên cúi xuống liếc nhìn màn hình, sắc mặt dường như lạnh thêm vài phần, nhưng cô chẳng nói gì, chỉ nhanh ch.óng tắt màn hình. Cô lấy túi xách, không nói một lời quay lưng đi thẳng ra cửa. Lục Huân Yến không cần nghĩ ngợi liền đuổi theo:
“Vợ ơi anh sai rồi!”
Thời Nhược Huyên mặc kệ anh ta, tự mình mở cửa bước ra ngoài. "Khoan đã!”
Lục Huân Yến lớn giọng hơn một chút, người phụ nữ lúc này mới dừng bước. "Anh còn muốn nói gì nữa.”
Trong mắt Thời Nhược Huyên lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Lục Huân Yến sờ túi quần, sau đó lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng. "Không có lý nào đi ăn lại để vợ phải trả tiền, mật khẩu là ngày sinh của em.”
Thời Nhược Huyên liếc nhìn một cái, ai biết được cầm cái thẻ này tiêu tiền có bị người đàn ông này giám sát hay không. "Chuyển vào tài khoản của tôi đi.”
Nói xong cô lập tức nhấc chân rời đi. Lục Huân Yến cũng chen vào thang máy:
“Nhờ em một việc nữa.”
Thời Nhược Huyên thậm chí còn không thèm liếc anh ta một cái. "Vợ à, gọi điện thoại cho tài xế giúp anh với, anh không mang điện thoại.”
Từ khi về nước, Thời Nhược Huyên vẫn dùng sim điện thoại trước đây, nên quả thực có lưu số của tài xế. Cô nghe thấy người đàn ông không quên bổ sung:
“Tiền cước điện thoại anh cũng sẽ chuyển vào thẻ cho vợ.”
Thời Nhược Huyên cuối cùng cũng quay đầu sang, nhìn anh ta bằng ánh mắt gần như là nực cười. Lục Huân Yến trước nay luôn có dáng vẻ cao ngạo bệ vệ, nhưng lúc này lại có vẻ hơi luống cuống. "Nếu vợ không phiền... tự lái xe đưa anh về cũng được.”
Lại còn đòi hỏi thêm nữa rồi. Thời Nhược Huyên thu lại ánh mắt:
“Tôi sẽ gọi điện.”
Cô đi ra khỏi thang máy trước, sau đó lên xe lái khỏi khu chung cư. Lên xe rồi Thời Nhược Huyên mới dùng điện thoại gọi cho tài xế, bảo anh ta đến đây đón Lục Huân Yến. Lúc cô về đến nhà, em gái đã ngủ say. Thời Nhược Huyên về phòng thay đồ ngủ, lấy điện thoại ra xem tin nhắn Phương Viện Lâm gửi. Cô khẽ cau mày, đã đọc, vậy là Lục Huân Yến đã xem rồi. May mà trong tin nhắn không nhắc đến những từ ngữ như con gái. Điện thoại cũng được sạc khoảng ba mươi phần trăm pin. Có thể anh ta thực sự vô tình nhìn thấy, nhưng dù thế nào đi nữa, việc xem lén điện thoại của cô là sai. Bản thân mình bất cẩn quá, lần sau nên cài mật khẩu khóa màn hình mới được. Đúng lúc này, điện thoại Thời Nhược Huyên nhận được một tin nhắn SMS. Là tin nhắn báo chuyển khoản ngân hàng. 520 vạn? Lục Huân Yến nhiều tiền không có chỗ tiêu à? Thôi được rồi, hình như đúng là như vậy. Điện thoại lại nhận thêm một tin nhắn nữa. 【Vợ ơi, tiền cơm và tiền điện thoại, còn có... chuyện tối nay xin lỗi em, ngủ ngon.】 Suy nghĩ đầu tiên của Thời Nhược Huyên khi đọc được tin nhắn này là Lục Huân Yến chắc chưa phát hiện ra chuyện con gái. Cô thở phào nhẹ nhõm. Rồi lại nhìn số dư trong thẻ ngân hàng. Anh ta đã chuyển vào rồi, bản thân cô cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Thời Nhược Huyên sẽ không từ chối như em gái, em gái từ chối tất nhiên là không sai, nhưng cô lại chẳng có đạo đức cao đến mức ấy. Lục Huân Yến tự dâng lên tận cửa, cô làm sao có thể từ chối tiền cơ chứ. Cô không trả lời, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, định đi ngủ một giấc thật ngon. Năm ngày sau. Thời Nhược Cấm và Cố Ôn Sâm tìm được Dương Dương, hóa ra mấy ngày nay cậu ta cứ trốn tịt ở nhà. Vừa thấy hai người đến hỏi chuyện, cậu ta sợ như thấy ma, quay đầu định chạy nhưng may mà Cố Ôn Sâm đã giữ lại. "Chạy đi đâu hả, nhóc con.”
Cố Ôn Sâm đối với cậu ta không hề ôn hòa chút nào, nhưng Dương Dương dường như bị kích động mạnh. "Các người cứ tìm tôi làm gì? Mấy chuyện đó đều do mẹ tôi làm, liên quan gì đến tôi!”
Cố Ôn Sâm và Thời Nhược Cấm đưa mắt nhìn nhau. "Mẹ cậu đã làm chuyện gì?”
Cô gái không nhịn được hỏi. "Không biết, đừng có hỏi tôi nữa!”
"Bạn gái cậu c.h.ế.t như thế nào, cậu có biết không?”
Cố Ôn Sâm không có nhiều kiên nhẫn với cậu ta, anh nhấc chân đá nhẹ vào bắp chân cậu ta:
“Nói!”
"Tôi làm gì có bạn gái nào? Không có, căn bản là không có cô bạn gái nào hết.”
Dương Dương nói xong liền dùng sức đẩy mạnh Cố Ôn Sâm ra rồi bỏ chạy. Cố Ôn Sâm định đuổi theo, nhưng lại bị Thời Nhược Cấm cản lại. "Mẹ cậu ta bị bắt rồi, tinh thần cậu ta bây giờ có vẻ không được bình thường, ngày mốt em phải đi rồi, em nghĩ chắc trong thời gian ngắn chúng ta cũng không tra ra được gì đâu.”
Cô gái thở dài:
“Cố giáo sư, chúng ta cứ đến thăm Dương Thiến Dung xem sao, xem bà ấy có chịu nói gì không.”
Cố Ôn Sâm suy nghĩ một chút:
“Người làm mẹ vì con cái chuyện gì cũng có thể làm ra được, nếu cái c.h.ế.t của cô gái kia có liên quan đến Dương Dương, thì dù có thế nào Dương Thiến Dung cũng sẽ không thừa nhận chuyện này dính líu đến con trai mình đâu, cùng lắm bà ta cũng chỉ ôm hết mọi tội lỗi vào người, làm kẻ c.h.ế.t thay thôi.”
Anh lại nhìn Thời Nhược Cấm:
“Chuyện đi du học chuẩn bị đến đâu rồi?”
Thời Nhược Cấm gật đầu:
“Nhờ có Tang Tang giúp đỡ nên các thủ tục cũng được duyệt rất nhanh và thuận lợi, nhưng không đi cùng quốc gia với chị gái, đến bây giờ em vẫn chưa được gặp Phù Phù.”
Hai người đứng đó trò chuyện, không ai để ý cách đó không xa ở góc khuất có một đôi mắt đang trừng trừng nhìn họ, ánh mắt như hận không thể đem người trong tầm nhìn nghiền nát thành tro bụi.
