Kinh Sắc Dục Trụy (sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 88: Tại Sao Lại Học Cello

Cập nhật lúc: 27/04/2026 11:44

Liên Ly lập tức phản ứng lại việc anh đang nói đến "cỏ non" trong câu "trâu già gặm cỏ non".

Và cô... đã lỡ đáp lời.

"Không đúng." Ánh mắt Cận Thức Việt nhìn cô, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên đầy ẩn ý, "Là em ăn sạch sành sanh tôi, chứ không phải tôi ăn sạch sành sanh em, nên gọi em là 'bò non' (ngưu non) mới đúng."

Liên Ly: "...?"

Bò non gặm cỏ già?

"Qua đây ăn sáng đi." Cận Thức Việt dứt lời, sải bước đi về phía phòng ăn.

Liên Ly vừa mới thử rồi, cửa chính có mật mã cô không ra được. Nếu muốn chạy, cô chỉ còn một con đường duy nhất — băng qua vườn sau đi sang nhà của Cận Ngôn Đình.

Đúng là "trời không tuyệt đường người", nhưng điểm đến này lại là... "c.h.ế.t không có chỗ chôn".

Bữa sáng kiểu Úc rất phong phú: bò bít tết, quả Acai, mì Ý bản to, salad rau củ hầm cà chua. Liên Ly nếm thử khoai tây chiên, hương vị rất đặc biệt mà bên ngoài không có, rất ngon.

Cận Thức Việt đặt một ly sữa đường đen ấm áp ngay cạnh tay cô. Liên Ly liếc nhìn ly sữa, rồi lại lén lút nhìn anh.

Trước mặt anh không có sữa.

"Nhìn gì thế, nhìn tôi có thể no bụng à?" Độ nhạy bén của Cận Thức Việt vượt xa trí tưởng tượng của cô.

Trai đẹp có thể làm món nhắm, nhưng chỉ no con mắt thôi. Liên Ly lẳng lặng thu hồi tầm mắt, yên lặng nhai thịt bò. Thịt bò cực kỳ tươi ngon, kết cấu tinh tế. Dù cô không đói lắm nhưng thức ăn quá mỹ vị nên ăn cũng không ít.

"Tại sao lại học Cello?" Cận Thức Việt bất thình lình hỏi. Cây đàn Cello rất lớn, mà cô lại nhỏ nhắn như vậy, cái thân hình gầy gò ấy ngày nào cũng phải vác cây đàn lớn.

Liên Ly nói: "Vì bố mẹ em thích Cello."

"Bố mẹ em thích Cello, sao họ không tự đi mà học?" Giọng điệu Cận Thức Việt lười biếng.

Liên Ly hơi ngẩn ra, cô chưa từng nghĩ đến góc độ này.

Cận Thức Việt khẽ nhướn mí mắt mỏng, liếc nhìn cô: "Em cũng thích chứ?"

Từ rất lâu về trước, tìm mẹ đã trở thành chấp niệm của hai cha con cô. Mẹ thích Cello, bố vì mẹ nên cũng thích Cello. Cái tên "Liên Ly" cũng là do mẹ cô đặt. Nếu cô có thể đứng trên những sân khấu lớn hơn để biểu diễn Cello, mẹ cô nhìn thấy chắc chắn sẽ có ấn tượng, rồi nhận ra con gái mình.

Trước những việc bắt buộc phải làm, cô có thích hay không không quan trọng. Liên Ly rủ hàng mi dài nhìn quả việt quất trong đĩa, trầm ngâm vài giây rồi hỏi ngược lại: "Không thích thì em kéo Cello làm gì."

"Thích à." Cận Thức Việt lơ đãng nói, "Chẳng trách bao nhiêu năm nay em luôn thích tôi."

Liên Ly ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đầy vẻ hoang mang. Cô thích anh bao nhiêu năm nay từ lúc nào? Hơn nữa, cô thích Cello và thích anh, hai việc này có liên quan mật thiết gì đến nhau sao?

Kết quả, Cận Thức Việt mặt không đổi sắc bồi thêm một câu: "Giọng nói của tôi chính là âm thanh của Cello."

"..."

Liên Ly có chút cạn lời, giọng của anh giống tiếng đàn Cello ở chỗ nào chứ. Cello là nhạc cụ dây âm trầm, âm sắc phong phú với các dải hài âm và cộng hưởng, nghe rất đầy đặn, ấm áp, sâu lắng và dày dạn. Âm sắc đầy đặn khiến Cello cực kỳ nổi bật khi đảm nhận phần bè trầm trong dàn nhạc giao hưởng.

Còn giọng của Cận Thức Việt thiên về thanh lãnh, giống như tiếng ngọc va vào suối nước trong trẻo, hoàn toàn không liên quan đến sự dày dạn. Hơn nữa anh suốt ngày bất cần đời, không kiêng dè gì, sâu lắng chỗ nào chứ.

"Lúc nào rảnh anh đi khám tai đi." Liên Ly dùng nĩa xiên một quả việt quất, đề nghị. Tiện thể khám luôn cả mắt nữa.

Cận Thức Việt nghe vậy khẽ nhướn mày, ánh mắt đầy thâm ý dừng trên mặt cô: "Quan tâm tôi thế sao?"

"Không có." Liên Ly nói, "Em chỉ lo tai anh không tốt, đi nghe hòa nhạc lỡ không vui lại làm ảnh hưởng đến danh tiếng của dàn nhạc."

Ánh mắt Cận Thức Việt hiện lên vẻ hứng thú: "Còn biết tôi từng đi nghe hòa nhạc, lắp máy định vị trên người tôi à?"

Đại thiếu gia lại tái phát bệnh hoang tưởng bị hại rồi. Liên Ly ngước mắt nhìn anh: "Em đoán đấy."

"Vậy em đoán xem tôi thích nhất bản nhạc nào." Cận Thức Việt hào hứng hỏi.

Liên Ly đảo mắt, trong đầu điên cuồng lục lọi những bản nhạc phù hợp với khí chất của Cận Thức Việt, nhưng một lúc lâu sau vẫn không tìm thấy đáp án. Cảm giác không có bản nhạc nào có thể mô tả chính xác con người anh.

Cận Thức Việt thong thả dựa vào lưng ghế, rủ mắt nhìn cô: "《Lương Chúc》."

Có lẽ do đang ốm, giọng anh khàn khàn, giống như những hạt cát vụn cọ xát qua tai Liên Ly, gợi lên một cảm giác tinh vi. Tim cô đập nhanh hơn nửa nhịp, trân trân nhìn thẳng vào mắt anh.

Bản tứ tấu Cello 《Lương Chúc》. Bản nhạc cô đã biểu diễn tại Nhà hát Trung tâm Văn hóa Hồng Kông. Cũng là bản nhạc mẹ cô thích nhất.

Tóc mái của người đàn ông rủ tự nhiên trên xương lông mày, đôi mắt đen sâu thẳm lúc này trông còn thâm trầm hơn thường ngày. Thường ngày anh tuy bất cần nhưng hormone đàn ông trưởng thành trên người không hề giảm đi chút nào. Lười nhác, toát ra vẻ quyến rũ phong trần. Bây giờ khi bị bệnh, đôi mày lặng lẽ lại càng khiến sức hút của người đàn ông trưởng thành tăng lên gấp bội. Khi anh không cười, trông có vẻ bạc tình lãnh khốc, Liên Ly cảm thấy chỉ cần mình sơ hở một chút là sẽ bị anh nuốt chửng một cách thô bạo, không còn mảnh xương.

Cô dời tầm mắt, hai tay cầm ly sữa đường đen, khẽ nói: "Bản đó hay, rất nhiều người thích."

Phòng ăn trở nên yên tĩnh, Liên Ly chậm rãi uống sữa.

Dùng bữa sáng xong, Cận Thức Việt đi nghe điện thoại, Liên Ly ngồi trên sofa đợi đại thiếu gia hạ lệnh miễn xá cho mình về. Cô lướt điện thoại cho đỡ chán, thấy có tin nóng về đỉnh lưu đang nổi tiếng Phó Tư Niên. Nhấn vào xem là paparazzi chụp được Phó Tư Niên ra vào khách sạn cùng một cô gái, nghi vấn lộ chuyện hẹn hò.

Trong ảnh, diện mạo của Phó Tư Niên rất rõ ràng, nhưng cô gái kia lại rất mờ, mờ đến mức ngay cả vóc dáng cũng không nhìn rõ. Ảnh rõ ràng đã qua xử lý. Đám săn ảnh chắc là sợ Trần Vi Kỳ tính sổ. Với thân phận như Trần Vi Kỳ, xuất thân tốt, địa vị cao, nhan sắc đẹp, có đàn ông là chuyện bình thường. Dù sao đàn ông cũng nườm nượp muốn bám lấy cô ta, dùng hết mọi cách làm cô ta vui lòng, cô ta không phải nữ bồ tát, cũng chỉ là chơi đùa mà thôi.

Lý Dạ dắt Thần Tài trở về, vừa vào cửa, buông dây dắt ra là Thần Tài xông tới chân Liên Ly. Hôm nay cô mặc quần, có ống quần cho nó ngửi.

Ngao Tây Tạng mạnh mẽ, trung thành, dũng cảm, có bộ lông dày và thể hình uy vũ, được mệnh danh là vua của các loài ch.ó. Tính tình Thần Tài hung dữ, khả năng tấn công mạnh, Lý Dạ tốn rất nhiều thời gian mới miễn cưỡng thuần phục được nó. Thấy con Ngao Tây Tạng này lại cứ như ch.ó Samoyed quấn quýt lấy Liên Ly, anh ta thầm chỉ trích trong lòng: Đồ ch.ó tiêu chuẩn kép!

Vẻ mặt anh ta vẫn phải khách khí hiền hòa: "Liên tiểu thư."

Liên Ly mỉm cười với anh ta, gật đầu chào hỏi: "Thần Tài sáng nào cũng phải ra ngoài dạo sao?"

Lý Dạ đáp: "Ngao Tây Tạng kích thước lớn, nhu cầu vận động cao, cần đủ không gian và lượng vận động để duy trì sức khỏe."

Liên Ly biểu thị đã hiểu, đưa tay nhẹ nhàng xoa bộ lông trên lưng Thần Tài, nhớ lại lần trước ở New York nó cứ đi theo mình, lại hỏi: "Chẳng phải nói ch.ó cả đời chỉ có một chủ nhân sao, sao nó cứ đi theo em?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kinh Sắc Dục Trụy (sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 88: Chương 88: Tại Sao Lại Học Cello | MonkeyD