Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 1109: Càng Đáng Phải Chết

Cập nhật lúc: 15/04/2026 03:06

Cảnh Vân Chiêu dùng ánh mắt dò xét Thẩm Hi, lại hỏi: "Vậy bà có biết nghĩa phụ của Cận Dịch Nhiên là ai không?"

"Chỉ biết là người trong thế giới ngầm, nhưng lúc nhận nuôi Cận Dịch Nhiên thì tuổi tác đã rất cao rồi. Vài năm trước đã qua đời, mày có muốn tìm cũng vô ích thôi." Thẩm Hi không hề giấu giếm, ngay sau đó lại cất lời: "Cảnh Vân Chiêu, những gì mày hỏi tao đều đã trả lời rồi. Còn Từ Dục đâu? Con trai tao rốt cuộc mày đang giấu ở đâu?"

Cho đến tận bây giờ, lệnh truy nã Từ Dục bên ngoài vẫn còn rành rành, thế nhưng dẫu có lục tung trời đất cũng không tìm thấy người.

Rất nhiều kẻ tình nghi chính bà ta đã giấu con trai đi, cảnh sát đã năm lần bảy lượt đến lục soát.

Lần nào bà ta cũng khai rằng chính Cảnh Vân Chiêu là kẻ chứa chấp con trai bà, thế nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai tin tưởng, thật là nực cười.

"Từ Dục sao? Bà nghĩ hắn còn có cơ hội sống sót ư?" Đôi mắt Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng tĩnh lặng, cô bước về phía nhà bếp, lấy ra một con d.a.o gọt hoa quả. Phần cán d.a.o được bọc bằng khăn lông, lưỡi d.a.o lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Thẩm Hi nhìn thấy cảnh này, toàn thân bất giác căng cứng.

"Cảnh Vân Chiêu, nếu mày g.i.ế.c tao, cả đời này mày đừng hòng biết được Từ Tiêm Lan đang ở đâu." Thẩm Hi loạng choạng đứng dậy, chai rượu vang trên tay rơi loảng xoảng xuống đất, chất lỏng màu đỏ b.ắ.n tung tóe. Bà ta nhìn cô, ánh mắt vẫn ngập tràn sự khiêu khích.

Sắc mặt Cảnh Vân Chiêu chợt biến đổi: "Bà có ý gì?"

"Mày đáng ra phải hiểu, tại sao lúc đầu tao vừa gặp mày lại có phản ứng dữ dội đến thế." Thẩm Hi nhếch mép cười: "Người nhà họ Từ căn bản không hề hay biết sự tồn tại của mày, thế nhưng tao lại biết. Mày không thấy hoài nghi sao?"

Đúng vậy, hồi đó cô thực sự cảm thấy có chút không bình thường.

"Bà đã làm gì mẹ tôi?" Cảnh Vân Chiêu lạnh giọng vặn hỏi.

"Trước đó tao đã trả lời tất cả mọi câu hỏi của mày, nhưng mày lại hại c.h.ế.t con trai tao! Mày nghĩ tao vẫn còn ngốc nghếch đến vậy sao? Con trai tao c.h.ế.t rồi, tao sẽ khiến mày cả đời này sống trong bất an!" Khuôn mặt Thẩm Hi lộ rõ vẻ oán hận ngút trời.

Bà ta hận bản thân không may mắn bằng Thẩm Đồng! Cũng chẳng may mắn bằng Cảnh Vân Chiêu!

Cùng là mang thai, thế nhưng cha của Thẩm Hoằng là Từ Nguyên Trạch, còn cha của con trai bà ta lại là một tên ngu xuẩn đã sớm chầu diêm vương. Hắn c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi, lại còn đem thân phận của hai mẹ con bà ta tiết lộ cho Cận Dịch Nhiên. Bao năm qua, Cận Dịch Nhiên ngấm ngầm sai người làm hư hỏng con trai bà ta, lén lút uy h.i.ế.p, khiến mỗi thời mỗi khắc bà ta đều phải sống trong nơm nớp lo sợ. Dựa vào cái gì chứ!

Còn cả Từ Tiêm Lan nữa, cô ta ngàn vạn lần không nên biết được những chuyện không đáng biết. Bà ta đã khổ sở cầu xin, nhưng Từ Tiêm Lan vẫn khăng khăng bắt bà ta phải tự mình đi giải thích với Từ Nguyên Trạch. Cô ta đã dồn bà ta vào bước đường cùng không lối thoát, không g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta thì làm sao êm xuôi!

Chỉ là lúc đó Cận Dịch Nhiên vẫn chưa xuất hiện, trong tay bà ta cũng chẳng có thuộc hạ đáng tin cậy. Nếu không tên sát thủ đó làm sao có thể trùng hợp giữ lại cho Cảnh Vân Chiêu một cái mạng!

"Bà tưởng tùy tiện bịa ra một lời nói dối thì tôi sẽ tin sao?" Cảnh Vân Chiêu cố kìm nén sự kích động trong lòng, lạnh lùng lên tiếng.

Với bản tính của Thẩm Hi, một khi đã ra tay với mẹ cô, tuyệt đối sẽ không bao giờ để lại mạng sống.

"Mày tin hay không thì tùy, dù sao chỉ cần tao vừa c.h.ế.t, Từ Tiêm Lan sẽ thực sự biến mất khỏi thế giới này, thậm chí còn bị nghiền xương thành tro? Cảnh Vân Chiêu, mày không phải rất lợi hại sao? Có bản lĩnh thì bây giờ mày cứ g.i.ế.c tao đi?" Thẩm Hi ngạo mạn cười rống lên.

Nghe vậy, Cảnh Vân Chiêu lại mỉm cười bước tới, vung d.a.o đ.â.m một nhát dứt khoát và tàn nhẫn vào vai bà ta.

Hai mắt Thẩm Hi tức khắc trừng lớn, khuôn mặt trở nên vặn vẹo dữ tợn. Cảm nhận được dòng m.á.u tươi đang rỉ ra từ cơ thể, bà ta có chút không dám tin: "Mày... không quan tâm Từ Tiêm Lan đang ở đâu sao?"

"Giao thiệp với bà lâu như vậy, tính cách của bà tôi vẫn có thể hiểu được đôi phần." Cảnh Vân Chiêu vẻ mặt vô cảm, nói tiếp: "Tôi tin năm đó sở dĩ mẹ tôi không thể trở về từ huyện Hoa Ninh là do bà nhúng tay vào. Nhưng tôi không tin bà còn nhân từ giữ lại mạng cho mẹ tôi. Huống hồ... nếu bà ấy thực sự vẫn còn sống, thì bà lại càng đáng phải c.h.ế.t."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.