Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 1252: Kỳ Nhân (1)
Cập nhật lúc: 15/04/2026 05:06
Cụ Lê tuy lòng đầy lo âu nhưng cũng đan xen vài phần kỳ vọng. Cụ thừa biết con bé Cảnh Vân Chiêu này tinh thông y thuật, cũng chẳng phải chưa từng nghĩ đến chuyện nhờ cô giúp đỡ. Có điều cụ và cháu trai đều hiểu rõ sự tình, hễ cứ dính dáng đến Thích Dụ Quốc thì cơ hội luôn đi kèm với rắc rối khôn lường. Bởi thế hai ông cháu mới một mực giữ kín như bưng, nào ngờ chính cô bé lại tự mình chui đầu vào rọ.
"Đây là thử thách do một vị trưởng bối đặt ra cho cháu. Ông nội Lê hẳn cũng rõ trước kia nhà họ Cảnh vẻ vang nhường nào. Nay cháu muốn giành lại tất thảy những gì từng thuộc về mình thì bắt buộc phải có được sự hậu thuẫn của các bậc trưởng lão trong gia tộc. Nhưng nếu cháu vô tài kém đức, thì lấy tư cách gì bắt họ phải cúi đầu thần phục?" Cảnh Vân Chiêu từ tốn giãi bày cùng cụ Lê.
Cô sẽ không lấy cái danh người thừa kế để ép buộc người khác phải dốc sức vì mình. Trọng yếu nhất vẫn là thực lực của bản thân.
Lê Quân Uy vốn là người lăn lộn vào sinh ra t.ử, dám nghĩ dám làm, nếu không đã chẳng có được uy danh lẫy lừng như hiện tại. Nghe Cảnh Vân Chiêu nói vậy, cụ liền nở nụ cười: "Tốt! Quả không hổ danh cháu dâu mà lão phu nhìn trúng. Cháu nói rất đúng, muốn người ta tâm phục khẩu phục thì bản thân phải cống hiến trước, phải tự chứng minh được năng lực của mình!"
"Cháu đi chữa bệnh cứu người chứ có phải nộp mạng đâu. Bản thân cháu đã nghĩ thông suốt rồi thì người ngoài có nói ngả nói nghiêng gì cũng chỉ là lời sáo rỗng!" Cụ ông dõng dạc nói, xong xuôi mới thở phào một hơi, nhấp ngụm trà rồi bắt đầu trầm ngâm kể: "Nói về Thích Dụ Quốc ấy à... ông ấy đúng là một kỳ nhân."
"Nhớ thuở ấy, ông chỉ là một thằng nhóc ranh trọc đầu sống lay lắt trong một ngôi làng nhỏ ở huyện Hoa Ninh. Cha mẹ mất sớm, ông lang bạt kỳ hồ chẳng có chốn dung thân. Trong một lần mò lên Đại Dương Sơn kiếm miếng ăn thì đụng độ Thích Dụ Quốc. Lúc bấy giờ, ông ấy cũng chỉ mới làm chức đại đội trưởng quèn..."
Theo lời cụ kể, năm đó cụ phát hiện một con thỏ rừng nhưng rượt đuổi mãi chẳng bắt được, vừa hay lại nhìn thấy một tốp lính ôm s.ú.n.g lẩn khuất trên núi. Chắc vì đói quá hóa liều, cụ xông tới cướp luôn khẩu s.ú.n.g của Thích Dụ Quốc định b.ắ.n thỏ. Thích Dụ Quốc hồi đó cũng từng chạm trán vô khối trẻ con, nhưng quả thực bị thằng nhóc "Lê Trường Thọ" dọa cho một phen kinh hồn bạt vía. Bởi một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, tay chân lóng ngóng lại dám giành giật s.ú.n.g ống, quả là to gan lớn mật. Quan trọng hơn, đó là vật phòng thân sinh t.ử trên chiến trường, vậy mà lại bị một thằng nhóc cướp mất, chẳng những mất mặt đại đội trưởng mà càng khó tin hơn là không biết do thằng nhóc đói quá hoa mắt hay do tài thiện xạ bẩm sinh mà chỉ một phát đạn đã hạ gục con thỏ rừng.
Sự gan dạ và vận may kỳ lạ ấy khiến Thích Dụ Quốc vô cùng kinh ngạc. Biết thằng bé mồ côi mồ cút, ông bèn dẫn theo vào quân ngũ.
Cụ Lê năm ấy chỉ mong có miếng ăn bỏ bụng, lại đinh ninh có s.ú.n.g là tha hồ b.ắ.n thỏ nên gật đầu cái rụp.
Trong đội lính lúc bấy giờ có rất nhiều thiếu niên choai choai. Thích Dụ Quốc đối xử với chúng vô cùng t.ử tế, yêu thương cưng nựng chẳng khác nào con đẻ. Ông có võ công căn cơ, lại từng theo học không ít cao nhân ẩn danh. Vì muốn đám trẻ giữ được mạng sống giữa hòn tên mũi đạn, ông dốc hết lòng dạ truyền dạy mọi tuyệt kỹ mình có.
Thích Dụ Quốc còn là một người nho nhã. Thời đó người biết mặt chữ hiếm như lá mùa thu, thế nhưng ông lại am tường mọi thứ, ham học hỏi đủ điều. Học được gì ông lại truyền dạy hết cho đám nhóc tì, mà trong số đó, cụ Lê được xem là người có thiên phú xuất chúng nhất.
Ngay cả cái tên Lê Quân Uy cũng do chính tay Thích Dụ Quốc đặt cho.
Có thể nói, ân đức tái tạo ấy nào có khác gì cha mẹ sinh thành. Hơn nữa, những năm tháng vào sinh ra t.ử trên chiến trường sau này, hai người đã nhiều lần cứu mạng nhau, thứ tình cảm ấy đã vượt qua cả ranh giới sinh t.ử.
Chẳng riêng gì Lê Quân Uy, rất nhiều binh lính khác cũng nhờ có Thích Dụ Quốc che chở mới sống sót đến tận bây giờ.
Thích Dụ Quốc là một người coi trọng đại nghĩa, một con người chỉ biết đến quốc gia, đến huynh đệ đồng đội, mà chưa từng mảy may tư lợi cho riêng mình.
