Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy, Phát Triển Hoàn Toàn Dựa Vào Bug - Chương 300: Âu Hoàng Chính Là Âu Hoàng

Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:41

Đó là nơi trú ẩn gần đây nhất, chạy tới đó rất nhẹ nhàng, nhưng việc tìm kiếm lối vào chắc chắn sẽ mất một khoảng thời gian, cộng thêm việc nơi trú ẩn chỉ có thể sử dụng một lần... lỡ như cái này đã bị người chơi khác dùng rồi thì sao...

Không thể chậm trễ được nữa.

Nhóm Trình Thủy Lịch lập tức bắt đầu hành động.

Mưa axit bắt đầu rơi ngày càng nặng hạt, trong môi trường này muốn tiến lên nhanh ch.óng rõ ràng không hề dễ dàng. Áo mưa da thằn lằn tuy dùng tốt, nhưng đi nhanh kiểu gì cũng có những tia mưa tạt vào, chỉ là bây giờ mấy người cũng không rảnh bận tâm đến chuyện này nữa.

Nơi trú ẩn được đ.á.n.h dấu trên bản đồ nằm trong một khu chung cư đổ nát một nửa, còn về lối vào chính xác, chỉ có thể tự bọn họ tìm kiếm!

Nước mưa làm mờ đi tầm nhìn, dưới chân là mặt đường trơn trượt lầy lội, mỗi bước đi đều cần phải cực kỳ cẩn thận. Ngải Lâm và Tân Tuyết cảnh giác cầm s.ú.n.g bọc hậu, luôn chú ý đến những nguy hiểm có thể xuất hiện xung quanh.

Thục Nhẫm Mô Ngư Bí Tịch lảo đảo đi ở giữa, sắc mặt trắng bệch, không biết là do mệt hay do sợ.

Một nhóm người cuối cùng cũng đến được khu dân cư đó, những tòa nhà tàn tạ dưới sự ăn mòn của mưa axit càng lộ rõ vẻ suy tàn.

“Chia nhau ra tìm! Chú ý an toàn, lối vào có thể bị đồ đạc lấp mất!”

Trình Thủy Lịch vuốt đi nước mưa trên mặt, hơi đau, cái kiểu đau bỏng rát, nhưng bây giờ cũng không quản được nữa.

Mưa axit không hề có dấu hiệu suy giảm, lách tách đập xuống những bức tường đổ nát, bốc lên lớp sương mù trắng xóa mang theo mùi ăn mòn. Thời gian từng phút từng giây trôi qua trong cuộc tìm kiếm đầy lo âu, cảm giác ngột ngạt giống như bầu trời xám xịt này, đè nặng lên trái tim mỗi người.

“Bên này không có!”

“Dưới đống đổ nát này cũng toàn là đặc ruột!”

“Chỗ này kiểm tra xong rồi, không phát hiện cấu trúc nào giống lối vào!”

Giọng của Ngải Lâm và Tân Tuyết xuyên qua màn mưa truyền đến, mang theo sự nôn nóng khó giấu.

Trình Thủy Lịch tay không bới một đống ván gỗ mục nát trơn trượt ra, bên dưới ngoài đá vụn và bùn lầy thì chẳng có gì cả. Rìa ngón tay cô đã bị mưa axit làm bỏng đến hơi ửng đỏ, dưới mũ trùm của áo mưa thằn lằn, hàng mày nhíu c.h.ặ.t.

Phạm vi đ.á.n.h dấu trên bản đồ không hề nhỏ, cộng thêm tầm nhìn cực kém, lại thêm lối vào đều bị vật liệu xây dựng sụp đổ, đồ nội thất bỏ đi và bụi bặm tích tụ năm tháng vùi lấp sâu, trong thời gian ngắn căn bản rất khó dọn dẹp để kiểm tra.

Sắc mặt Thục Nhẫm Mô Ngư Bí Tịch còn khó coi hơn lúc nãy, hơi thở dồn dập. Hắn hết lần này đến lần khác c.h.ử.i rủa Phong Vân Thiên Hạ trong lòng, nếu không phải tại hắn ta, bọn họ cũng sẽ không chậm trễ nhiều thời gian như vậy, bây giờ đã không đến mức hoảng loạn thế này.

Còn về lý do tại sao không trách Ô Nha...

Những chuyện khác Thục Nhẫm Mô Ngư Bí Tịch không rõ, nhưng hắn đã hiểu ra một điều, không có Ô Nha, ngay lúc đỉnh điểm mưa axit lần đầu tiên, hắn đã c.h.ế.t rồi. Cũng coi như trong cái rủi có cái may đi.

Chỉ là cái phúc khí này... không thể kéo dài tiếp được sao?

“Liệu có phải... liệu có phải đã bị người khác dùng rồi không? Hoặc là bản đồ bị sai?”

Thục Nhẫm Mô Ngư Bí Tịch mang theo giọng nức nở, gần như sắp tuyệt vọng rồi. Tiếng mưa ồn ào và sự gian nan trong việc tìm kiếm lối vào đang bào mòn chút sức lực ít ỏi còn sót lại của hắn.

Trình Thủy Lịch đứng thẳng người dậy, nhìn quanh bốn phía. Nước mưa men theo góc áo mưa da thằn lằn trên người cô nhỏ xuống, nhưng ánh mắt cô lại kiên định và sắc bén.

Không được hoảng, chắc chắn có lối vào, và chắc chắn nằm ngay ở đây. Bây giờ mà bỏ cuộc thì có khác gì tự sát? Trình Thủy Lịch không phải loại người đó, cô cũng không cho phép những người đi theo mình có loại người đó.

Nhưng người nói câu này là Thục Nhẫm Mô Ngư Bí Tịch, hắn là con tin, cho nên Trình Thủy Lịch không nói thêm gì. Những người khác cũng không hề dừng lại, cũng không nói lời nhụt chí nào, ngay cả Khương Đường có thể lực kém nhất cũng đầy bụng lo âu, ánh mắt không ngừng tìm kiếm ở khu vực không xa.

Cũng chính vì vậy, cô nàng mới không chú ý đến đường đi dưới chân.

Giây tiếp theo, Khương Đường dường như bị một hòn đá nhô lên vấp phải, sau đó kêu “Ái chà” một tiếng rồi ngã nhào về phía trước.

“Cẩn thận!”

Ngải Lâm bên cạnh theo bản năng đưa tay kéo cô nàng một cái.

Khương Đường lảo đảo đứng vững, vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c, theo bản năng cúi đầu nhìn kẻ đầu sỏ suýt chút nữa khiến mình vấp ngã.

Không phải đá, là một tấm sắt!

Tấm sắt đó bị chôn quá nửa trong bùn, chỉ lộ ra một góc, phần rìa dường như có cấu trúc hình răng cưa không đều, không giống như đồ phế thải thông thường.

“Hả?” Khương Đường ngồi xổm xuống, cũng mặc kệ bùn lầy, dùng tay gạt đi lớp bụi bẩn và rỉ sét trên bề mặt tấm sắt.

Bên dưới dường như khắc một hoa văn mờ nhạt nào đó, giống như một mũi tên chỉ xuống lòng đất, bên cạnh còn có một ký hiệu mờ mờ. Ký hiệu này quá quen thuộc, trước cửa nơi trú ẩn đầu tiên bọn họ trốn cũng có ký hiệu này.

Tìm thấy rồi!

“Đây, ở đây!” Khương Đường đột ngột ngẩng đầu lên, giọng nói vì kích động mà hơi biến điệu, cô nàng vung vẩy cánh tay, “Mọi người mau tới xem! Ký hiệu này! Có phải là ở đây không?!”

Trình Thủy Lịch là người đầu tiên sải bước tới, những người khác cũng lập tức xúm lại.

Trình Thủy Lịch nhìn kỹ, tấm sắt đó không phải bị vứt bỏ bừa bãi, mà là được khảm trên một bệ xi măng hơi nhô lên, phần rìa quả thực có dấu vết từng bị cạy bằng tay.

Cô lập tức đưa ra phán đoán.

“Chính là chỗ này!” Trong mắt Trình Thủy Lịch lóe lên một tia sáng, “Ngải Lâm, Vãn Nhất, giúp một tay! Cạy nó ra!”

Ngải Lâm và Vãn Nhất lập tức tiến lên, cắm v.ũ k.h.í trên tay vào khe hở ở rìa tấm sắt. Trình Thủy Lịch cũng cắm Dạ Thú vào khe hở làm đòn bẩy.

“Một, hai, ba! Dùng sức!”

Cùng với tiếng ma sát kim loại ch.ói tai, tấm sắt nặng nề được ba người hợp sức từ từ cạy ra, để lộ một lối vào cầu thang đi xuống tối om, chỉ đủ một người lọt qua ở bên dưới, một luồng gió lạnh buốt pha lẫn mùi bụi đất và không khí ngột ngạt từ dưới trào lên.

Thực sự tìm thấy lối vào rồi! Lại còn do Khương Đường hơi ngốc nghếch ch.ó ngáp phải ruồi phát hiện ra!

Thục Nhẫm Mô Ngư Bí Tịch gần như mừng đến phát khóc.

“Nhanh! Xuống dưới!” Trình Thủy Lịch không chút do dự, đi đầu lách người bước vào trong bóng tối.

Một nhóm người nối đuôi nhau đi vào, người cuối cùng kéo tấm sắt đóng lại.

Trong nơi trú ẩn, ánh sáng đèn pin lặng lẽ chiếu rọi. Nước mưa vẫn đang điên cuồng xối xả gột rửa đống đổ nát bên ngoài, nhưng giờ phút này, bọn họ cuối cùng cũng nắm bắt được một tia hy vọng sống sót.

Trình Thủy Lịch đã không biết nên nói gì nữa rồi.

Âu hoàng chính là âu hoàng! Ai bảo may mắn không quan trọng, may mắn quả thực quá quan trọng!

Nếu không có Khương Đường ở đây, lần này Trình Thủy Lịch sẽ phải dùng đến Đồ Đằng Bất T.ử rồi, hơn nữa trong môi trường đó, e là ba lần sử dụng của Đồ Đằng Bất T.ử lần này sẽ phải dùng hết sạch.

Trước đây Trình Thủy Lịch luôn nói cô nàng là linh vật, danh xưng này thực chất đã quyết định, trong đội ngũ mức độ ưu tiên của cô nàng tuyệt đối không cao bằng những người khác. Nhưng nhìn hiện tại mà xem, mấy người này thực sự là thiếu một người cũng không được.

G.i.ế.c người phải xem Ngải Lâm, giao dịch là Tân Tuyết, nấu ăn là Vãn Nhất, đến lúc tuyệt cảnh thì đến lượt linh vật vĩ đại phát huy sức mạnh!

Thật là kỳ diệu.

Trình Thủy Lịch nghĩ ngợi, lại ngẩng đầu đ.á.n.h giá Khương Đường một lượt. Đứa trẻ này không hề kiêu ngạo chút nào, trong thần thái chỉ có sự thư giãn sau khi trạng thái nguy hiểm được giải trừ, cùng với một tia...

Khương Đường quay đầu lại, ánh mắt chân thành nhìn Trình Thủy Lịch: “Hơi đói rồi... Lão đại, khi nào chúng ta ăn cơm vậy?”

Trình Thủy Lịch: “...”

Không phải... hơi kém cỏi rồi đấy, thật sự.

Kỳ Vãn Nghi lại mỉm cười, tháo chiếc ba lô đeo trên lưng suốt dọc đường xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy, Phát Triển Hoàn Toàn Dựa Vào Bug - Chương 300: Chương 300: Âu Hoàng Chính Là Âu Hoàng | MonkeyD